Mặt trăng tròn vành vạnh treo trên nền trời. Reito cầm túi nến đứng đợi ngoài phòng trực. Thấy bóng người từ cổng đền tiến vào, anh biết ngay là Oba Soki. Bước chân nặng nề cho thấy đêm nay thanh niên này cũng chẳng có hứng thú gì.
Khi cậu ta đến gần, Reito ra đón.
“Chào cậu. Tôi đợi mãi đấy.”
“Anh mỉa mai tôi hả?” Soki bĩu môi. “Chắc anh đang nghĩ ‘Sao cái tên cứng đầu này vẫn đến thế nhỉ?’ chứ gì.”
“Không đâu.”
“Khỏi chối. Anh nghĩ thế là lẽ đương nhiên thôi. Tôi mà là anh thì cũng cười khì khì rồi.”
“Tôi không cười. À mà, ông Morio đâu?” Reito nhìn ra sau lung Soki.
“Đợi trong xe.”
“Thế à, vừa đẹp.”
“Tại sao?”
“Lần trước, sau khi kể lại mọi chuyện với tôi, cậu có bảo tôi cho cậu chút gợi ý với cương vị người gác cây ấy.”
“Đúng, sao nữa?” Ánh mắt Soki trở nên sắc sảo. “Anh nghĩ ra gì rồi à?”
“Ừ, thật ra mọi chuyện rất đơn giản.”
“Tôi nên làm thế nào?”
“Lát nữa ra xe, cậu hãy nói với ông Morio rằng sau khi thắp nến và nghĩ về bố như mọi lần thì đột nhiên cậu nhận được niệm...” Reito mỉm cười nhìn Soki. “Sao?”
“Hả?” Soki há hốc mồm. “Anh nói nghiêm túc đấy à?”
“Nghiêm túc!”
“Đừng đùa! Làm sao tôi nói thế được?”
“Sao lại không?”
“Nói dối kiểu ấy sớm muộn gì cũng lộ bem.”
“Sao lại lộ? Cậu không thú nhận thì chẳng bao giờ lộ cả, vì có ai ngoài cậu nhận được niệm đâu.”
“Dứt khoát sẽ lộ. Chính tôi đã từng định nói dối cho khỏi thỉnh thiếc rầy rà. Nhưng nếu nói đã nhận được niệm thì chắc chắn sẽ bị chất vấn nội dung. Lúc ấy tôi biết trả lời thế nào? Hay anh bảo tôi nên vòng vo rằng đó là bí mật?”
“Vòng vo thì sao? Cứ bảo nội dung là bí mật đi!”
“Không xong đâu.” Soki vung vẩy hai tay. “Anh là người gác cây mà lại không hiểu ý nghĩa của việc thỉnh ư? Mục đích của nó là để truyền lại lý tưởng và lòng tin của gia chủ đời trước. Trường hợp nhà tôi là truyền lại định hướng kinh doanh của Công ty Bánh kẹo Cổ truyền Takumiya. Nhỡ ở công ty hỏi tôi bố nghĩ thế nào về việc đó thì tôi biết làm sao? Không thể bịa đặt.”
“Bịa đặt thì không hay cho lắm, cậu cứ nói như cậu tưởng tượng thôi...”
“Tưởng tượng?” Soki cau mày. “Tưởng tượng cái gì?”
“Tất nhiên là tưởng tượng suy nghĩ của bố cậu. Nếu ông Toichiro còn sống thì sẽ làm thế nào, tính toán ra sao... Ai khác không biết, chứ cậu thì sẽ tưởng tượng được.”
Soki mệt mỏi quay mặt đi, “Anh đừng nói năng vô trách nhiệm thế. Anh thì hiểu được bao nhiêu về tôi?”
“Tôi không hiểu mấy, nhưng lần trước cậu đã tâm sự rất nhiều, rằng bố cậu nói dù cả hai không cùng huyết thống đi nữa, ông vẫn coi cậu là con của mình, tình cảm dành cho cậu không hề suy suyển. Và ông luôn nuôi nấng dạy dỗ cậu như con ruột, hết lòng mài giũa cậu. Nếu câu chuyện này là thật thì nhất định lý tưởng và niềm tin của ông đã ngấm vào người cậu rồi, Soki à! Ít ra thì, giữa bố con nhà Oba với nhau, không cần gửi hay nhận niệm gì cả.”
Nghe những lời ấy, Soki bối rối ra mặt. Có thể thấy rõ cậu bị kích động bởi một ý tưởng hoàn toàn mới. Tuy nhiên cậu lập tức xua tay, “Anh đánh giá tôi cao quá rồi. Người như tôi làm sao gánh vác vai trò của bố được.”
“Thật thế ư? Vậy tại sao dù biết cậu không thể nhận niệm, ông Toichiro vẫn không chỉ định ai khác đến thỉnh? Chắc chắn trong dòng tộc phải còn người nào đấy chung huyết thống với ông ấy chứ.”
“Tại vì...”
“Tại vì bố cậu tin rằng dù không nhận được niệm, con trai vẫn kế thừa được ý chí của mình.”
Soki im lặng, đút hai tay vào túi áo khoác và chăm chăm nhìn xuống đất.
Gió lạnh se sắt làm buốt tại Reito, “Mình vào phòng trực rồi nói...”
“Đưa tôi túi nến.” Soki ngắt lời, rút tay phải ra khỏi túi áo khoác.
“Làm gì?”
“Tôi sẽ đến chỗ cây long não và nghĩ về bố.”
“Cậu định thỉnh tiếp?”
Soki lắc đầu, “Không, đằng nào cũng chẳng nhận được niệm mà. Cho nên tôi muốn hồi tưởng và suy ngẫm về những điều bố đã dạy bảo.”
“Ừ, đây.” Reito chìa túi nến ra.
“Đêm nay có lẽ sẽ lâu hơn mọi lần một chút.”
“Tôi hiểu.”
“Xong việc tôi tự về, anh không cần túc trực đâu. Tôi đảm bảo sẽ tắt sạch nến rồi mới rời đi.”
“Vâng.” Reito hiểu, Soki không muốn lúc rời cây long não lại phải nghe anh hỏi tiếp theo dự định thế nào. “Cậu cứ thong thả.” Anh nói với theo người thanh niên đang tiến vào vùng tranh tối tranh sáng.
Reito đang quét lá rụng quanh gốc cây long não thì Fukuda Morio xuất hiện. Anh đã liếc thấy bóng người rồi nhưng cứ nghĩ là khách tham quan bình thường, cho nên không khỏi giật mình khi nghe giọng quen quen gọi tên.
“Tối qua cảm ơn cậu.” Morio niềm nở tiến lại. “Bây giờ cậu rảnh không?”
“Có chuyện gì ạ?”
“Tôi cần xác nhận với cậu... À, nói đúng hơn là cần cậu tư vấn. Dành cho tôi chút thời gian được không?”
“À, vâng?”
“Cậu thích đồ ngọt không?”
“Đồ ngọt ạ?”
“Đây là bánh cá nướng. Tôi mua ở ga.” Morio giơ cái túi trắng ra. “Ăn cùng tôi nhé?”
“Vậy chúng ta đổi chỗ khác thôi.”
Reito dẫn Morio về phòng trực và pha hai cốc trà.
“Tôi không uống được rượu, thay vào đó lại rất thích đồ ngọt.” Morio đặt túi lên bàn và mở ra. Bên trong là hai chiếc bánh cá nướng màu nâu.
“Cháu xin ạ.” Reito với tay lấy bánh, cắn một cái là vị ngọt ngập tràn khoang miệng. Lâu rồi anh chưa ăn đậu đỏ.
Morio bẻ đôi bánh của mình và cho vào miệng nhai. Nuốt xong, ông gật gù, “Ừm, bánh ngon.”
“Mời bác dùng trà.”
“Cảm ơn cậu.” Morio đưa tay cầm cốc trà, mắt liếc lên bàn làm việc. “Đêm nay cũng có khách đặt lịch à?”
Trên bàn là chân đế đã cắm sẵn nến bên trên.
“À… vâng…”
“Cây nến to quá. Khách thỉnh tối nay hẳn phải đặc biệt lắm.”
“Xin lỗi, cháu không thể tiết lộ về chuyện của người khác ạ.”
“À, ừ nhỉ. Xin lỗi cậu nhé.” Morio nhấp trà rồi đặt cốc xuống bàn, thở ra một hơi và nhìn Reito. “Hôm qua đi thỉnh về, cậu Soki nói với tôi rằng cuối cùng cậu ấy đã nhận được niệm của bố.”
“Thế ạ, vậy thì tốt quá.”
Morio soi mói nhìn Reito, “Trông cậu không bất ngờ mấy nhỉ.”
“Không phải đâu ạ. Chỉ là nghe nói có những người ban đầu không nhận được niệm, nhưng sau vài lần thử thì suôn sẻ.”
“Ý cậu là trường hợp cậu Soki cũng thế?”
“Không phải ạ?”
Morio hạ tầm mắt rồi lại nhìn Reito. “Tôi có hỏi Soki nhận được niệm như thế nào. Cậu ấy bảo niệm giống hình ảnh mơ hồ nên rất khó diễn đạt bằng lời. Thế nhưng cậu ấy đã hiểu rõ Toichiro mơ ước điều gì và muốn con trai sống ra sao, nên cậu ấy sẽ cố gắng biến điều đó thành hiện thực.”
“Thế thì tốt. Bác cũng tạm yên tâm rồi nhỉ!”
Morio lập tức nở một nụ cười đầy ẩn ý, từ tốn ăn nốt cái bánh cá, “Đó là ý tưởng của cậu phải không?”
“Hả? Bác nói gì thế?”
“Đừng vờ vịt nữa. Hôm qua Soki đi thỉnh với bộ dạng chán chường, tôi nghĩ chắc lại hỏng việc rồi, ai ngờ tự dưng có thu hoạch. Không đời nào Soki đột nhiên bịa ra được lời nói dối như thế, hẳn phải có người xúi giục. Còn ai vào đây ngoài cậu hử?”
“Lời nói dối nào cơ? Cháu chẳng hiểu gì cả.”
“Đã bảo cậu đừng vờ vịt nữa. Tôi biết hết, biết cả chuyện Soki không thể nhận niệm cơ. Dù sao tôi cũng thân cận với cố chủ tịch suốt bốn chục năm, anh ấy tâm sự với tôi nhiều lắm.”
Nghe lời thú nhận đầy bất ngờ, Reito cảm thấy hơi bối rối. “Bác biết Soki không thể nhận niệm mà vẫn dẫn cậu ấy đến đây?”
“Đâu còn cách nào khác, tôi phải vờ như không biết chuyện Soki khác huyết thống với cố chủ tịch. Di thư đã viết để cậu Soki nhận niệm thì người giám hộ cậu ấy như tôi chỉ còn cách dẫn cậu ấy đến đây thôi.”
“Sao bác không nói với Soki rằng bác đã biết hết sự thật?”
“Nếu nói được thì tôi đã chẳng vất vả. Toichiro bảo tôi đừng kể cho Soki.”
“Bố Soki bảo thế ạ?”
“Ừ. Toichiro muốn Soki tưởng rằng cả đời này chỉ có cậu ấy biết rõ chân tướng sự việc thôi. Anh ấy cho rằng nếu biết còn một người khác cũng rõ sự thật thì một lúc nào đó, Soki sẽ ỷ lại. Khi gặp khó khăn, bản năng sẽ thôi thúc con người ta thú nhận tất cả cho nhẹ nhõm. Nhưng người đứng đầu một tổ chức thì không được phép buông thả cho bản năng. Thành ra tôi mới kiên định với việc thỉnh, vì bỏ cuộc quá sớm, để Soki nghi ngờ tôi đã biết hết sự thật thì hỏng bét.”
“Vì vậy hôm đầu tiên bác mới bảo muốn đến chỗ thỉnh cùng Soki ạ?”
“Một phần là thế, phần khác là vì tôi cũng muốn gây sức ép khiến cậu ấy tìm cách kết thúc cho sớm việc thỉnh vô vị này, tức là tôi muốn cậu ấy dựng lên vở kịch ‘Đã nhận được niệm’. Trông lông bông thế thôi chứ Soki cũng khá nghiêm túc nên không nghĩ tới chuyện nói dối. Thú thật, tôi sốt ruột kinh khủng. Tâm trạng cậu ấy nặng nề, tôi thì hoang mang, không biết phải kéo dài việc này đến bao giờ. Tự dưng đêm qua Soki nói đã nhận được niệm, trong khi trên đường cùng nhau đến đây vẫn ủ rũ như thường. Ha ha, thế nên tôi đoán hẳn đã có người mách nước cho cậu ấy.”
Reito vỡ lẽ, ra vậy.
“Tháng trước đến thỉnh, Soki đã tâm sự với cháu rất nhiều. Nghe xong, cháu băn khoăn mãi, không hiểu tại sao ông Toichiro lại gửi niệm. Có thể truyền thống bắt buộc, nhưng ông ấy là gia chủ, thừa sức viện lý do thoái thác. Tuy nhiên ông vẫn thỉnh, lại còn chỉ định người duy nhất nhận niệm là Soki. Cháu đã tự hỏi vì sao lại thế.”
“Cậu có câu trả lời chưa?”
“Rồi ạ. Thực sự rất đơn giản. Thỉnh để chứng tỏ mình không làm gì dối trá trong suốt cuộc đời. Cháu nghĩ hẳn có người hoài nghi về gốc gác của Soki. Nếu Oba Toichiro đi thỉnh như bình thường, mọi người sẽ thấy ít ra bản thân ông không hề nghi ngờ gì về quan hệ máu mủ với con trai. Và việc Soki nhận được niệm sẽ xóa tan mọi nghi vấn. Cho nên ông Toichiro chỉ mong chờ ở Soki một điều duy nhất, đó là giả vờ nhận được niệm.”
“Hà hà.” Morio gật gù. “Cậu thông minh đấy. Nhưng Toichiro không nghĩ nếu Soki giả vờ nhận niệm thì sau này sẽ gặp nhiều rắc rối khác ư?”
“Cháu nghĩ ông ấy tin chắc dù không thể nhận niệm, Soki vẫn tiếp thu được suy nghĩ và tư tưởng của ông ở một hình thức khác.”
Nghe đến đây, Morio lộ vẻ ôn hòa, “Sáng nay tôi hỏi Soki rằng cố chủ tịch nghĩ thế nào về người thừa kế công ty. Cậu ấy trả lời, ‘Bố cháu nghĩ rằng hiện tại, lựa chọn thích hợp nhất là Kawahara Ryujin, con trai của chủ tịch đương nhiệm. Còn Soki con trai bố sẽ làm việc như một nhân viên bình thường, học việc ở mọi bộ phận từ phòng sản xuất đến phòng kinh doanh để tích lũy kinh nghiệm. Ban quản trị sẽ theo dõi và đánh giá xem cậu ta có đủ tư cách để trở thành ứng cử viên thừa kế công ty hay không.’ Một phát ngôn đầy tự tin”
“Bác nghĩ sao ạ?”
“Tôi nghĩ cậu ấy kế thừa hoàn hảo tư duy của cố chủ tịch. Không cần lo lắng gì nữa.”
“Theo một nghĩa nào đó thì việc thỉnh đã thành công rồi nhỉ. Mong muốn của ông Toichiro đã thành sự thật.”
“Nhờ cậu cả.” Morio đứng dậy, chìa tay ra cho Reito. “Quả không hổ danh người gác cây long não.”
“Cháu vẫn phải học hỏi nhiều ạ.” Reito bắt lấy tay ông.
10 giờ đêm, Reito cầm túi nến ra khỏi phòng trực. Anh rọi đèn soi đường, vừa đi vừa lia đèn sang hai bên. Dù xác suất không cao, nhưng vẫn có thể có khách tham quan đền giờ này, anh không muốn bị ai bắt gặp việc mình sắp làm.
Đến lối rẽ dẫn sang nơi thỉnh, Reito dừng chân và hít thở thật sâu, ít nhiều do dự. Lòng vẫn chưa dứt khoát, nhưng cuối cùng anh quyết định tiến bước, chậm rãi đi sâu vào con đường mòn xuyên qua rặng cây.
Chẳng mấy chốc, Reito đã đến chỗ cây long não. Do anh đã quét tước kĩ càng vào ban sáng, xung quanh cây rất ít lá rụng.
Trống ngực Reito đập liên hồi, không biết là do căng thẳng, do mặc cảm tội lỗi, hay do kì vọng cao độ. Lòng hiếu kì ngập đầy lồng ngực.
Reito dè dặt tới gần cây long não, tâm trạng kích động, khác hẳn lúc dọn dẹp sau phiên thỉnh của khách.
Reito đi vào hốc cây, lấy đế nến trong túi giấy ra, đặt lên vị trí thường ngày của nó. Nến đã cắm sẵn. Đúng như Morio nói, đây là cây nến to nhất. Reito châm lửa, tắt đèn pin. Đốm lửa chập chờn lắc lư trong không gian tràn ngập hương long não đặc trưng.
Reito ngồi quỳ trên hai chân, nhắm mắt lại, tập trung nghĩ về một người...