“Nhưng tất cả vẫn chưa kết thúc. Ngược lại, một câu chuyện mới bắt đầu.” Toshiaki xoay cốc trà đã uống hết trong tay.
Reto đón lấy cốc, cầm ấm châm thêm trà rồi lại đưa cho Toshiaki.
“Câu chuyện mới... là việc thỉnh phải không ạ?”
“Đúng thế.” Toshiaki nhấp một ngụm trà. “Sau khi mẹ vào viện dưỡng lão, tôi dọn phòng mẹ và tìm thấy một lá thư chưa bóc kẹp trong quyển sách. Thư đề ‘Gửi mẹ,’ mặt sau là tên Kikuo. Chẳng biết thư nhận lúc nào, một là mẹ đã quên mất, hai là Kikuo chỉ kẹp vào sách mà không nói gì với mẹ cả. Tóm lại, mẹ vẫn chưa xem nội dung. Tôi phân vân mãi, liệu mình có nên tự ý mở thư không. Tinh thần mẹ không minh mẫn nữa rồi. Tuy khá áy náy, tôi vẫn quyết định mở ra xem thử. Bên trong có một mảnh giấy với nội dung sơ sài. Con đã gửi tại cây long não ở đên Nguyệt Hương. Mẹ đến nhận nhé.”
“Gửi à? Thư viết rõ là ‘gửi’, đúng không ạ?” Reito hỏi.
“Đúng.” Toshiaki đáp. “Tôi đọc thư mà chẳng hiểu gì cả. Sau khi tra trên mạng và tìm ra chỗ này, kèm thêm truyền thuyết thỉnh trong hốc cây thì điều ước sẽ thành hiện thực, tôi vẫn chưa hiểu. Tức là Kikuo đã đến đền Nguyệt Hương gì đó, vào trong cây long não khấn khứa này nọ? Tại sao phải mất công thế? Truyền thuyết nhan nhản khắp nơi, anh ấy lại đi tin ư? Từ gửi cũng rất đáng chú ý. Tôi chưa thấy ai dùng từ này khi nói đến việc cầu nguyện cả. Nghĩ ngợi một hồi, tôi kết luận Kikuo lẩn thẩn, và anh ấy đã làm việc này trong khi hoang tưởng...”
Toshiaki lại nhấp một ngụm trà, thở ra một hơi rồi nhìn Reito và Yumi, “Sao hả? Hai đứa thấy kết luận của bố có kì lạ không?”
Reito và Yumi nhìn nhau. Rồi Yumi lại nhìn bố và lắc đầu, “Không ạ. Nghe chuyện nãy giờ, nếu con là bố thì cũng nghĩ thế.”
“Yên tâm rồi. Bố đang sợ bị đánh giá là bạc bẽo kia chứ.”
“Đến đây vẫn chưa phải hồi kết nhỉ?” Reito hỏi.
Toshiaki khẽ gật đầu, “Tôi định gác qua một bên, nhưng lại tò mò không chịu được. Dù làm gì thì sự việc này vẫn choán lấy một phần tâm trí tôi. Đền Nguyệt Hương, cây long não, gửi... Nghĩa là gì đây? Dù đầu óc lẩn thẩn đi nữa, cũng phải có lý do thúc đẩy Kikuo đến cái nơi xa lạ ấy chứ? Thế là tôi hạ quyết tâm.”
Reito chưa kịp hỏi hạ quyết tâm làm gì thì Toshiaki đã tiếp tục, “Tôi muốn tận mắt nhìn thấy cây long não thần biết biến ước mơ thành hiện thực.”
Khi Tuần lễ vàng [*] kết thúc, ước chừng không khí tưng bừng đã vãn, Toshiaki đi đến đền Nguyệt Hương.
Lúc tận mắt nhìn thấy cây long não, Toshiaki vô cùng kinh ngạc. Mới đứng gần cây thôi đã cảm nhận được năng lượng tỏa lan. Hẳn ai tới nơi cũng có cảm nhận tương tự, chẳng trách trên mạng rất nhiều người miêu tả nơi đây là “chốn linh thiêng”.
Tình cờ ở đền đang có một ông già mặc áo tràng, Toshiaki lại gần kể về lá thư của Kikuo và chuẩn bị tinh thần nghe ông bảo vớ vẩn. Không ngờ ông già nghiêm túc nói, “Kể cũng vất vả cho cậu. Nhưng anh cậu không lẩn thẩn đâu. Cậu ấy đã gửi thì phải có người đến nhận.”
“Nhận? Nhận cái gì ạ?”
“Niệm.”
“Niệm ấy ạ?”
“Cậu mau chóng liên lạc với bà Chifune đi. Bà ấy là chủ khu đất này, đồng thời là người quản lý cây long não.”
Toshiaki xin ông già cho số điện thoại và gọi ngay. Yanagisawa Chifune nhấc máy. Nghe Toshiaki kể lại sự việc, bà mời ông đến nhà để giải thích sự tình.
Thế là Toshiaki đến tư gia Yanagisawa, một ngôi nhà trang trọng theo phong cách truyền thống.
Toshiaki chìa thư ra. Đọc xong, Chifune gật đầu ra ý đã hiểu.
“Nhận điện của anh xong, tôi đã kiểm tra hồ sơ. Quả thật năm năm trước, Saji Kikuo có đến đây. Tôi vẫn còn ấn tượng. Vì anh Sakisaka giới thiệu, nên tôi đã chấp thuận để Kikuo thỉnh cây long não.”
Toshiaki đã nghe qua cái tên Sakisaka này. Đó là bạn của Kikuo ở viện điều dưỡng.
“Anh tôi đã… thỉnh à? Trong thư anh ấy viết là ‘gửi’...”
“Kikuo đã gửi ý niệm của mình.” Chifune khẽ nói.
Toshiaki nhớ lại lời ông già ở đền Nguyệt Hương. Thì ra niệm ở đây là ý niệm.
“Ngôn ngữ cũng có mặt hạn chế. Lời lẽ không thể truyền tải hết tâm tư trong lòng. Vì thế người ta gửi ở chỗ cây long não. Cụ thể là vào đêm trăng non, đi vào bên trong cây long não và gửi gắm tâm tư muốn truyền đạt. Chúng tôi gọi là gửi niệm. Người thực hiện hành động gửi niệm được gọi là người gửi. Cây long não sẽ ghi nhớ tất cả tâm tư tình cảm của người gửi. Gần đến ngày trăng tròn, nó sẽ tỏa ra những tâm tư tình cảm ấy. Muốn nhận thì vào bên trong cây long não. Chỉ người cùng huyết thống với người gửi mới nhận được thôi. Kikuo để lại lá thư thế này, chắc là có điều nhắn gửi cho mẹ anh đấy.” Chifune trả thư cho Toshiaki.
Quả là một câu chuyện kì ảo. Nếu ở hoàn cảnh khác, có lẽ Toshiaki đã coi nó là dị đoan và không để vào tai. Tuy nhiên lời nói của người phụ nữ trước mặt ông lại có sức thuyết phục vô cùng.
“Làm cách nào để nhận được niệm?”
“Rất đơn giản. Đêm trăng tròn, mời mẹ anh vào trong cây long não và nghĩ về người gửi. Sau đó niệm sẽ đến thế nào, tôi không thể cắt nghĩa, chỉ biết khuyên hãy làm thử thôi. Hành động này gọi là nhận niệm, nghĩa là nhận ý niệm.”
“Nhưng mẹ tôi không còn minh mẫn nữa...”
“À đúng. Tôi đã tìm trong hồ sơ và không thấy người phụ nữ nào họ Saji cả. Thật đáng tiếc, thế thì nguyện ước của Kikuo không thành sự thật rồi.”
Toshiaki mở thư ra, nhìn chằm chằm vào các con chữ.
Con đã gửi tại cây long não ở đền Nguyệt Hương. Mẹ đến nhận nhé.
Có lẽ Kikuo nghĩ ghi thế này là đủ truyền đạt ý mình, và đúng là Toshiaki đã tìm ra đáp án. Nhưng Takako thì không. Chứng rối loạn nhận thức cướp mất cơ hội của bà. Thời gian cứ thế trôi qua mà chẳng ai biết gì về sự tồn tại của lá thư, e rằng chính Takako cũng không còn nhớ nữa.
“Kikuo gửi gắm điều gì ở cây long não? Chị có hỏi không?”
Chifune khẽ lắc đầu, “Mọi người gửi nhận thế nào đều không quan đến chúng tôi. Suy cho cùng, niệm không thể diễn tả bằng lời mà.” liên
“Ra vậy.” Toshiaki chỉ còn cách chấp nhận. “Nghĩa là chẳng bao giờ biết được anh tôi nhắn gửi điều gì cho mẹ?”
“Không hẳn.” Chifune đáp. “Một khi đã khảm sâu vào cây long não, niệm sẽ được lưu giữ trọn vẹn tầm năm, sáu năm. Thậm chí có người còn nhận được niệm của ông bà qua đời đã mấy chục năm.”
“Lúc nãy chị nói chỉ người có quan hệ huyết thống mới được nhận niệm nhỉ? Nói cách khác, cứ chung dòng máu thì ai nhận cũng được hả?”
“Đúng rồi. Trừ phi người gửi chỉ đích danh người nhận, còn không thì chúng tôi sẽ không can thiệp. Mà Kikuo không đăng kí đích danh cho ai cả.”
“Nghĩa là...” Toshiaki liếm môi. “Tôi nhận cũng được à?”
“Nếu anh muốn.” Chifune trả lời. “Anh định nhận hả?”
“Vâng. Mong chị giúp cho.”
“Ừm.” Chifune mở tập hồ sơ đặt bên cạnh. “Ban nãy tôi có nói, càng gần ngày rằm, cây long não càng tỏa niệm mạnh mẽ. Vừa may, đêm rằm tháng này chưa ai đặt lịch thỉnh. Anh thấy sao?”
Toshiaki không có kế hoạch nào vào đêm rằm, nên đồng ý ngay.
“Vậy từ giờ đến lúc đó, phiền anh gửi cho tôi bản sao hộ khẩu. Nghe thì thô lỗ, nhưng chúng tôi cần xác nhận xem anh và Kikuo có cùng huyết thống thật không.”
“Vâng, tôi sẽ gửi ngay.” Toshiaki đáp, bụng bảo dạ, quy định nghiêm ngặt quá nhỉ.
Còn khoảng một tuần nữa là đến ngày thỉnh. Trong thời gian ấy, Toshiaki đã suy nghĩ rất nhiều. Trước hết là về tính chân thực của sự việc. Lúc nghe Chifune nói chuyện, ông tin sái cổ, như bị thôi miên, nhưng một mình bình tĩnh suy nghĩ lại thì thấy nó thật huyền bí phi thực.
Tất nhiên ông không nghi ngờ Chifune, bởi rõ ràng bà tin vào chuyện này. Khi ông đề cập đến chi phí, Chifune bảo tùy tâm.
“Chúng tôi gọi là tiền nến. Thực chất thì giống tiền từ thiện, không có mức giá cụ thể. Tuy hiếm, nhưng không phải không có khách hàng chẳng cảm nhận được gì, dĩ nhiên lúc ấy chúng tôi không thể thu tiền rồi.”
Kể cả thế, không biết mặt bằng chung thì hơi khó xử. Chifune bèn bổ sung rằng thường thì khách thỉnh sẽ để lại tầm 10 nghìn yên tiền nến. Toshiaki khá bất ngờ vì số tiền nhỏ hơn ông tưởng. Chắc chắn không đủ bù đắp chi phí duy trì đền thờ và chăm sóc cây long não, chứng tỏ Chifune không làm việc này để trục lợi cá nhân.
Suy cho cùng, ai tin thì sẽ được cứu rỗi. Có lẽ là do quá thiết tha tìm biết tâm tình của người đã khuất mà họ vô thức sáng tác đủ điều trong đầu, nhưng lại tưởng mình nhận được niệm từ cây long não.
Thế thì mình chẳng nhận được gì rồi, Toshiaki tự nhủ, bởi vì ông chẳng biết gì về Kikuo, cũng chẳng biết Kikuo và Takako tâm đầu ý hợp đến mức nào. Toshiaki không hình dung nổi Kikuo muốn truyền đạt cho Takako điều gì.
Nhưng thế cũng được. Vậy thì mọi chuyện sẽ kết thúc tại đó, chẳng cần phải nghĩ ngợi nhiều.
Toshiaki chờ đến ngày thỉnh trong tâm trạng phức tạp, thấp thỏm và háo hức đan xen. Ông quyết định không kể với vợ và con gái mà sẽ tự mình giải quyết.
Cuối cùng ngày đó cũng đến. Toshiaki bịa bừa một cái cớ để ra khỏi nhà và đi đến đền Nguyệt Hương.
Chifune mặc áo tràng đã đợi sẵn ở phòng trực. Bà đưa cho ông một túi giấy đựng nến và diêm.
“Đây là nến riêng do chúng tôi điều chế, không thể mua được bên ngoài. Trong cây long não đã có sẵn chân đế, anh cắm nến vào đó. Châm lửa xong, nến sẽ tỏa mùi hương đặc biệt. Hãy ngửi mùi hương ấy và nghĩ đến anh mình.”
“Chỉ thế thôi ạ?”
“Chỉ thế thôi.” Người phụ nữ lớn tuổi gật đầu chắc nịch. “Nến sẽ cháy hết trong khoảng một giờ, nhưng khi rời hốc cây, vẫn nên kiểm tra xem nến đã tắt hẳn chưa.”
Toshiaki gật đầu, liếc nhìn rặng cây dẫn đến chỗ long não. Ông bất giác hít sâu một hơi.
“Bảo anh đừng căng thẳng có lẽ cũng bằng thừa, thôi thì hãy cố gắng thả lỏng, buông mình vào biển kí ức về người đó là được.”
“Tôi hiểu rồi. Tôi đi đây.”
“Vâng. Mong rằng cây long não sẽ nghe được lời thỉnh nguyện của anh.” Chifune dừng lại ở cửa phòng trực, đưa mắt dõi theo.
Toshiaki tiến về phía rặng cây, miệng khô khốc, bất giác hối hận vì đã quên mang nước theo. Ông vừa soi đèn pin vừa tiến bước, bốn bề tịch mịch, nghe được cả tiếng chân giẫm trên cỏ sột soạt.
Một lúc sau, ông ngửi thấy mùi long não hăng hắc đặc trưng.
Đi hết rặng cây, đập vào mắt ông là hình dáng khổng lồ của cây long não. Nó toát ra khí thế uy nghiêm và áp đảo, đến mức người ta phải ngại ngần khi rọi vào nó thứ ánh sáng tầm thường của đèn pin. Toshiaki dừng bước và hít thở sâu thêm mấy lần nữa.
Toshiaki cầm đèn rọi dường đi. Ông vòng sang bên trái thân cây, nhìn thấy cái hốc lớn đến mức không cần khom người vẫn đi vào được.
Chân đế đặt ở một cái bục trên tường. Toshiaki cắm nến, châm lửa rồi tắt đèn pin.
Chẳng mấy chốc, nến tỏa hương nồng nồng. Mùi hương giống hun khói quyện với mùi long não tạo cảm giác phiêu diêu. Ở giữa hỗn hợp mùi ấy, tưởng đâu mình sắp được triệu hồi tới một thế giới khác.
Và rồi...
Tiếp theo nên làm gì? Chifune đã nói chỉ cần buông mình vào biển kí ức về người đó là được, nhưng Toshiaki chẳng có mấy kỉ niệm với Kikuo, nhất là ở tuổi trưởng thành, họ hầu như không gặp nhau nữa.
Lần Toshiaki vào bệnh viện thăm, Kikuo đã thành phế nhân, ngay cả giao tiếp cơ bản cũng không làm được. Toshiaki có cảm giác mình đã bị anh trai chối bỏ.
Lần gặp nhau ở công viên Yoyogi... À, lần đó có tính là “gặp nhau” không nhỉ? Suốt cả buổi Kikuo chỉ làm tượng đồng. Cho đến giờ Toshiaki vẫn không đoán được lúc ấy Kikuo nghĩ gì.
Kỉ niệm đúng nghĩa chỉ tồn tại vào thời xa lắc xa lơ, khi Toshiaki còn học cấp hai.
Giọng Kikuo chợt vang lên bên tai.
“Thật ra gần đây anh chẳng biết là do mình muốn hay bị bắt buộc nữa. Anh thích âm nhạc và cũng thích chơi piano, nhưng anh ngờ ngợ là mình muốn hướng đến một tương lai khác cơ.”
Bấy giờ Toshiaki đang ôn tập trong phòng riêng để chuẩn bị cho kì thi vào cấp ba.
“Nói vậy mẹ sẽ buồn lắm đấy. Mẹ đặt cược cả cuộc đời vào tài năng của anh mà.”
“Anh biết chứ. Chính vì...” Kikuo ngừng lời.
Đó là lần đầu tiên và cũng là cuối cùng Toshiaki được nghe tâm sự của anh trai. Từ đó trở đi, Kikuo sống và suy nghĩ thế nào, Toshiaki hoàn toàn mù tịt.
Quả nhiên, mình chẳng nhận được gì... Toshiaki nghĩ bụng và thả lỏng cơ vai.
Hương nến nồng hơn. Đồng thời, Toshiaki cảm thấy có thứ gì đó vừa len lỏi vào tâm trí mình. Ông nhắm mắt lại. Tim nện vang trong lồng ngực. Từ đáy sâu tiềm thức, một thứ màu trắng lờ mờ hiện ra, dần dần biến thành hình dạng cụ thể. Một dải thắt lưng ư? Không đúng...
Là phím đàn... Phím đàn piano! Những ngón tay chuyển động bên trên. Không phải tay người lớn. Tuy các ngón thon dài, nhưng rõ ràng là tay trẻ con.
Tay Kikuo. Là Kikuo thời thơ ấu.
Một cảm giác kì lạ ập đến. Toshiaki nhận ra, đây không phải tâm trạng của mình, mà là tâm trạng của Kikuo khi chơi piano.
Nhớ ngày xưa quá đi! Nhớ thuở chơi đàn thuần túy vì thích. Nhớ niềm hạnh phúc khi buông mình theo dòng chảy giai điệu, ước gì có thể trở về thuở ấy.
Ngoài nhớ là nuối tiếc. Nuối tiếc vì lỗi lầm của bản thân, vì lỡ vứt bỏ âm nhạc một cách dễ dàng như thế.
Ngoài nuối tiếc, thì còn sám hối và ăn năn.
Tất nhiên, sám hối và ăn năn với Takako.
Mình chơi piano thuần túy chỉ để vui vẻ, nhưng tại mẹ mà nó lại thành cái ách thống khổ. Mình oán mẹ, muốn làm trái ý mẹ, chính vì thế mình chọn học sáng tác.
Tuy nhiên, mẹ vẫn động viên và ủng hộ mình. Lòng bao dung vô bờ bến ấy lại khiến mình ngột ngạt và quẫn bách. Sau khi vào Nhạc viện và ê chề nhận ra bản thân bất tài, đối với mình, sự kì vọng của mẹ chỉ còn là gánh nặng.
Mình không hề áy náy khi tự ý thôi học, ngược lại còn hả hê trước dáng vẻ suy sụp thất vọng của mẹ.
Sau ngày chạy trốn khỏi âm nhạc, mình đã thử nhiều thứ khác nhau, khao khát khám phá bản thân, liên tục tìm kiếm nơi dành cho mình.
Rốt cuộc không tìm thấy, mình tiếp tục đổ thừa và oán hận. Phải chi ngày xưa mẹ đừng bắt mình chăm chăm chơi nhạc thì ngày nay mình đã không đến nỗi đụng đâu hỏng đấy.
Mình oán mẹ, nhưng mình không thể sống thiếu mẹ. Những lúc sa sút, mình đều dựa dẫm vào mẹ, không chỉ về vật chất mà cả về tinh thần.
Thật ngu si! Thật khốn kiếp!
Sau hàng loạt hành động bê tha lặp đi lặp lại, mình thành phế nhân, bị rượu hủy hoại tâm trí. Không chỉ mất đi năng lực suy nghĩ mà còn mất cả thính giác.
Ngạc nhiên thay, dù con trai đã vô dụng như thế, mẹ vẫn không quay lưng. Mẹ dành toàn bộ đời mình cho con, hết lòng chăm sóc với niềm tin mãnh liệt là một ngày kia, con mình sẽ khỏe lại.
Tinh thần ổn định dần, cuối cùng mình đã nhìn ra bản chất vấn đề, hiểu rằng mình chẳng cần tìm kiếm nơi chốn nào cả. Mình là con trai của mẹ, và thế là đủ. Mẹ không cần mình phải thành công trên con đường âm nhạc. Mẹ chỉ mong mình sống vui vẻ hạnh phúc mà thôi.
Mình muốn trở lại ngày xưa, ngây thơ đơn thuần, say mê những giai điệu đẹp và dành tặng mẹ tiếng đàn piano. Đó là cách duy nhất để đền đáp ơn mẹ.
Thế nhưng...
Đó là điều bất khả thi đối với Kikuo của hiện tại.
Toshiaki có cảm giác lạc vào cõi mộng. Tâm trạng của anh trai lần lượt tràn đến rồi rút đi khỏi tiềm thức ông, vô cùng phức tạp, nhưng mạnh mẽ hơn cả là nỗi ăn năn và lòng biết ơn dành cho mẹ.
Toshiaki bất chợt giật mình vì tiếng đàn piano. Lúc ông nhìn thấy những ngón tay trẻ thơ lướt trên phím đàn thì không có âm thanh gì cả. Thế mà chẳng biết tự khi nào, tiếng piano đã vắng vắng trong đầu ông, thậm chí còn là giai điệu ông chưa nghe bao giờ.
Giai điệu này...
Toshiaki kinh ngạc hiểu ra. Đây chính là món quà mà Kikuo muốn dành tặng mẹ.
Kikuo đã lần mò tìm đường quay lại âm nhạc dù không còn nghe thấy gì. Không chơi đàn được nữa, ông bèn sáng tác bằng tâm tưởng. Ông tái hiện tiếng piano từ kí ức, sắp xếp lại để tạo ra bản nhạc này.
Dành tặng người mẹ đã luôn nâng đỡ mình vô điều kiện.
Bởi thế, Kikuo để lại thư cho Takako. Qua cây long não, ông muốn gửi đến mẹ nỗi ăn năn, lòng biết ơn, và quan trọng nhất, chính là bản nhạc này.
Đột nhiên không nghe thấy hay cảm thấy gì nữa, Toshiaki trở lại là chính mình, có lẽ do thời gian nhận niệm đã hết.
Toshiaki từ từ mở mắt. Nến chỉ còn một mẩu. Ông bật đèn pin rồi thổi tắt nến, tâm trạng nửa tỉnh nửa mê như vừa trải qua một cơn mơ dài. Nhưng chắc chắn không phải là mơ. Quả thật ông đã nhận được niệm mà Kikuo gửi vào cây long não.
Toshiaki rời khỏi hốc cây, quay ra sân đền, tiến đến gần Chifune lúc này đang ngồi chờ trước cửa phòng trực.
“Xem ra suôn sẻ đấy nhỉ! Anh đã nhận được niệm.” Chifune quan sát Toshiaki.
“Chị nhận ra à?”
“Tôi làm người gác cây bao nhiêu năm rồi mà.”
Toshiaki thở dài, “Tôi phải xin lỗi chị. Thật ra ban đầu tôi nửa tin nửa ngờ... À, còn chưa đến mức nửa tin nữa. Tôi đã chắc mẩm là mê tín dị đoan, đều tại mọi người tự kỉ ám thị rồi nói quá lên thôi.”
Chifune không tỏ ra phật ý mà còn cười vui vẻ, “Mọi người đều thế, cho nên tôi cũng không nhấn mạnh hay thuyết phục. Cứ để ai tin thì đến thỉnh thôi.”
“Đã thử một lần rồi mà bảo không tin thì hơi khó.” Toshiaki lần ngực áo lấy phong bì, bên trong là 10 nghìn yên. Đang định đưa cho Chifune, ông chợt do dự.
“Sao thế?” Chifune hỏi.
“À... Thật ra...” Toshiaki nhăn mặt. “Trước khi đến đây, tôi không nghĩ mình sẽ nhận được niệm gì cả, nên chỉ bỏ tiền vào cho có lệ. Nhưng số tiền này không hề xứng với trải nghiệm vừa rồi. Nên trả bao nhiêu đây? Tôi hơi hoang mang...” وو
Chifune cười khổ, “Dường như trải nghiệm đầu tiên quá kích thích nên mọi người đều nghĩ thế cả. Sau vài lần thì họ sẽ nhận ra việc này cũng giống thờ cúng thôi. Anh đừng để ý.”
“Không sao chứ ạ? Nói thật là tôi chỉ bỏ đúng số tiền lần trước chị bảo thôi...”
“Không sao mà. Lần sau anh cứ đặt phong bì ở chỗ đế nến giúp tôi là được.”
“Vâng.” Toshiaki chìa phong bì ra. “Lúc nãy chị bảo ‘sau vài lần đúng không?’ Không phải chỉ nhận niệm được một lần thôi ư?”
“Không phải. Tầm trăng tròn thì muốn nhận bao nhiêu lần cũng được, miễn là giới hạn một lần mỗi đêm.”
“Nghĩa là mai tôi đến thì sẽ nhận được tiếp?”
“Đúng rồi.”
“Thế mai tôi lại đến, được không? Tất nhiên tôi sẽ gửi tiền cảm tạ riêng.”
Chifune mỉm cười như đã biết trước, “Tôi đoán thể nào anh cũng nói vậy nên đã để trống lịch ngày mai. Vậy là mai anh đến hå?”
“Vâng. Nhờ chị.” Toshiaki cúi đầu.
“Tôi nhớ rồi. Hôm nay là rằm nên có lẽ ngày mai niệm sẽ yếu hơn, nhưng vẫn đủ để cảm nhận được. Tôi sẽ chuẩn bị sẵn.”
“Cảm ơn chị. Nhờ chị giúp cho.”
Sau khi cảm ơn rối rít, Toshiaki mới rời đền Nguyệt Hương.
Đêm tiếp theo, ông lại vào hốc cây long não. Vì là lần thứ hai, đã có kinh nghiệm, ông tập trung tinh thần một lúc là đón được niệm của Kikuo.
Toshiaki lại nếm trải nỗi khổ tâm và lòng biết ơn anh trai dành cho mẹ, nhưng khác với lần trước, lần này ông còn cảm nhận được tâm tư của Kikuo đối với bố và em trai. Tâm tư ấy cũng rất phức tạp, pha trộn giữa ăn năn và chối bỏ. Sau khi mổ xẻ sự chối bỏ ấy, Toshiaki nhận ra nó bắt nguồn từ lòng ghen tị, đặc biệt là với em trai.
Kikuo ghen tị vì em trai được nuôi lớn như trẻ con bình thường, được đi chơi và nô đùa cùng chúng bạn, không bị bắt tập piano. Toshiaki còn được định hướng kế thừa gia nghiệp, chẳng cần lo nghĩ về tương lai. Đặt bên người em như thế, Kikuo không khỏi oán thán, tại sao mình lại phải sống một cuộc đời đày đọa nhường này.
Mặt khác, Kikuo ghê tởm bản thân vì đã ghen với Toshiaki. Chắc chắn em mình cũng có nỗi khổ riêng. Biết đâu nó thích làm việc khác nhưng lại bị ép kế thừa gia nghiệp? Tình yêu của mẹ bị anh trai độc chiếm, hẳn nó cũng buồn lắm. Thế mà mình còn đi ghen tị, thật ti tiện...
Cũng như đêm trước, một giai điệu thình lình vang lên. Là bản nhạc gửi tặng em trai thay lời tạ lỗi.
Toshiaki thả lỏng tinh thần, tập trung thưởng thức.
Một bản nhạc tuyệt vời. Kikuo quả là thiên tài. Nghe nhạc mà có cảm giác cả tâm hồn và thể xác được thanh tẩy.
Khi giai điệu kết thúc, niệm cũng biến mất. Nhưng do quá xúc động, Toshiaki vẫn ngồi lặng một lúc lâu.