Giống như lần trước, lần này Oba Soki vẫn đến cùng Fukuda Morio, nhưng bộ dạng lẽo đẽo như đi theo vậy thôi. Cả hai đều lộ vẻ chán chường, được cái Morio còn nghiêm túc, chứ Soki hoàn toàn rệu rã. Cậu ta đút hai tay vào túi áo khoác da, mỗi lần cất bước là người dặt dẹo hết bên nọ đến bên kia.
“Chào hai vị.” Reito lên tiếng.
“Chúng tôi tiếp tục phần của tháng trước đây. Mong cậu giúp đỡ nhé.” Morio nói. Lần trước khi chỉ có hai người, Morio nói năng khá tùy tiện, giờ có Soki thì ông ta lại giao tiếp rất đúng phép tắc.
“Gửi cậu.” Reito đưa túi giấy đựng nến cho Soki.
“Biết là không thể rồi, nhưng tôi muốn xác nhận lại cho chắc, tôi thực sự không thể đi cùng cậu ấy ư?” Morio nở nụ cười lấy lòng.
“Không được ạ, mong bác thông cảm.”
“Thế à...” Nụ cười liền biến mất.
“Mời đi hướng này.” Reito bật đèn pin và bước đi trước.
Soki nói, “Ông không cần đi theo đâu. Ông về xe ngồi đợi. Xong việc tôi ra ngay.”
“A... Nhưng…”
“Đúng đấy.” Reito nói. “Từ đây đến bãi đỗ xe đâu có xa, Soki tự đi được mà. Cậu ấy không phải trẻ con.”
Lần trước Morio đã bảo Soki chưa đến tuổi trưởng thành, có lẽ nghĩ là nói thế thì sẽ được ở bên cạnh Soki trong phiên thỉnh. Morio tỏ vẻ bất mãn, nhưng biết là Reito đã nhận ra mình nói dối nên đành lúng túng trả lời Soki, “Vậy tôi chờ trong xe.” Rồi quay gót bước đi.
“Hừ.” Soki hừ mũi. “Tôi đã bảo là để tôi tự đến, tôi tự đi được, nhưng ông ta nhất quyết đòi đi kèm. Chắc sợ tôi lỉnh đi chơi đây mà.”
“Quyết tâm quá nhỉ! Xem chừng ông ta thật lòng mong cậu nhận được niệm.”
“Đã ủng hộ tôi thừa kế công ty thì đành phải theo đến cùng thôi. Nhưng chuyện đó cũng chẳng liên quan đến tôi.”
Cả hai tiến về phía rặng cây.
“Mà anh đã tìm hiểu việc tôi nhờ chưa thế? Có giới hạn số lần với những ai thỉnh mãi mà không nhận được niệm không.”
“Tôi hỏi rồi. Bác tôi bảo số lần phụ thuộc vào người thỉnh, chúng tôi không có quyền can thiệp.”
“Thế à? Hết cách rồi.” Soki thở dài thườn thượt.
Đã đến gần lối sang nơi thỉnh.
“Cậu có kỉ niệm nào không?”
“Hả?” Soki dừng bước. “Nghĩa là sao?”
“Tôi đoán cậu không có nhiều kỉ niệm về bố. Nghe nói muốn nhận được niệm thì cần toàn tâm toàn ý đắm chìm vào kí ức về người gửi. Nếu chẳng có gì để đắm chìm thì khó mà thỉnh suôn sẻ được. Vì vậy tôi nghĩ, phải chăng đây là lý do khiến cậu chưa nhận được niệm.”
Soki nhếch mép và khụt khịt mũi. Vẫn thọc hai tay vào túi áo, cậu ta hết nhìn lên trời lại nhìn xuống đất, cuối cùng nhìn thẳng vào mắt Reito.
“Không đâu. Tôi có nhiều kỉ niệm về bố lắm. Chúng tôi chụp với nhau hàng trăm tấm ảnh rồi ấy chứ.”
“Hẳn là ông thương cậu lắm.”
“Ừ, tự nói ra cũng hơi ngượng, nhưng bố rất trân trọng tôi. Dù sao thì năm chục tuổi đầu mới đẻ được mụn con. Tôi còn nhớ rõ, bố già yếu mà vẫn tham gia trò kéo co ở trường mẫu giáo của tôi đấy.”
“Thế à? Ghen tị quá đi mất. Tôi không được may mắn như thế.”
Soki ngại ngần nhìn Reito, “Bố của anh...”
“Tôi chưa gặp ông ta lần nào.”
“Ông ấy mất khi anh còn nhỏ à?”
“Không phải. Thật ra tôi là kết quả của một vụ lăng nhăng. Người đàn ông kia đã có gia đình. Tôi không được ông ta thừa nhận, mẹ thì mất sớm nên đến giờ tôi vẫn không biết bố mình là ai.”
Soki liền lộ vẻ u ám, “Cảnh ngộ của anh cũng trắc trở.”
“Sau khi sinh tôi mẹ còn trẻ, lại làm trong ngành giải trí người lớn nên đã cặp với rất nhiều đàn ông. Họ không đến nhà nhưng tôi có gặp một vài người bên ngoài, có lẽ là đối tượng tái hôn của mẹ. Tôi không thích họ, dù không ai có vẻ xấu xa. Lý do rất đơn giản, vì tôi biết họ cũng không ưa tôi. Có lẽ mẹ đã nhìn thấu cảm xúc của tôi nên rốt cuộc nhanh chóng chia tay họ. Tức là không phải mẹ tìm chồng cho mình, mà là tìm bố mới cho tôi, và đã không tìm được. Nghĩ cho kĩ, cũng phải thôi. Những người đàn ông ấy quan tâm đến bản thân mẹ tôi thôi, và đứa con riêng như tôi chỉ là phiền phức. Bình thường ai lại đi yêu thương con của một người đàn ông khác. Gia đình nào làm được như thế thì thật tuyệt vời. Cậu nghĩ sao?”
Soki lộ vẻ đề phòng, “Rốt cuộc anh muốn nói gì?”
“A, xin lỗi, tôi lạc đề mất rồi. Tóm lại là, tôi không có bố nên thật ghen tị khi thấy cậu có người bố tuyệt vời.”
“Vậy thôi à?”
“Ừ. Còn gì khác được?”
“À, không, cũng không có gì...”
“Vậy cậu đi nhé. Mong rằng cây long não sẽ nghe được lời thỉnh nguyện của cậu.” Reito cúi đầu.
Soki ngập ngừng một thoáng, rốt cuộc chi im lặng vẻ khó chịu và đi vào đường mòn.
Reito quay bước về phòng trực, nhưng chỉ chốc lát đã có ánh đèn rọi theo, anh ngoái lại nhìn. Soki đang đứng giữa đường mòn và chĩa đèn vào Reito.
“Sao thế?” Reito cất tiếng.
Soki chậm rãi tiến tới, Reito cũng quay lại đón. “Sao thế?” Anh hỏi.
Soki ngập ngừng, “Hay anh vào cùng tôi nhé?”
“Hả? Vào cùng cái gì cơ?”
“Anh vào cây long não chung với tôi ấy?”
“Tại sao?”
“Tại thỉnh cũng vô ích thôi. Tôi không thể nào nhận niệm của bố được. Ở đó một mình chán lắm.”
“Kể cả thế...”
“Anh biết thừa tại sao tôi không thỉnh được mà, đúng không? Cho nên mới kể tôi nghe chuyện ban nãy.”
Reito im lặng, không biết nên đáp lại thế nào.
“Tôi có chuyện muốn tâm sự. Mà, anh không thích nghe thì tôi cũng không ép...”
“Tâm sự với tôi á?”
“Tôi không biết nên tâm sự với ai nữa.”
Thái độ của Soki cực kì nghiêm túc. Đáp lại, Reito gật đầu, “Được.”
“Trước hết tôi muốn hỏi một điều. Làm sao anh biết... tôi không phải con ruột của bố?”
Reito nhíu mày, “Giải thích hơi mất thời gian đấy.”
“Thế vào trong kia nói nốt.” Dứt lời, Soki cất bước.
Hốc cây long não khá ấm áp. Soki cắm nến lên đế, định châm lửa thì Reito ngăn lại.
“Không được thắp nến khi có hai người trở lên trong cây long não. Bình thường chỉ có một người nhận niệm mà thôi.”
“Dù sao tôi cũng đâu nhận được.”
“Có lẽ vậy, nhưng đây là quy định. Mong cậu hiểu cho.”
“Ồ… thôi cũng được.” Soki để nguyên đèn pin và ngồi xếp bằng. “Rồi, anh giải thích cho tôi nghe đi.”
Reito co chân ngồi tựa vào thân cây, “Ngay từ lần đầu tiên đến đây cậu đã chẳng có hứng thú gì với việc thỉnh rồi. Bình thường được trải nghiệm chuyện thần bí thế này, người ta sẽ háo hức lắm. Cậu thì trái ngược, còn chắc chắn là mình sẽ không làm được.”
“Ừm... Sao nữa?” Soki hất cằm thúc giục.
“Để nhận niệm thành công phải hội đủ hai điều kiện. Một là người nhận và người gửi phải cùng huyết thống, hai là người nhận phải có nhiều kỉ niệm về người gửi. Tôi đoán cậu thiếu một trong hai nên mới bỏ cuộc ngay từ đầu. Nhưng nếu quan hệ với bố hời hợt, không có nhiều kỉ niệm thì hẳn cậu đã giải thích với Morio từ lâu rồi. Vậy thì chỉ còn một lý do thôi, đó là không cùng huyết thống. Tôi bèn suy luận, cậu không phải con của ông Oba và vợ...”
Soki nở nụ cười nửa miệng, khẽ đung đưa người, “Nghĩa là vợ của Oba Toichiro lang chạ, sau đó mang thai mà không biết là con ai. Tất nhiên bà không thể thừa nhận hành vi sai trái nên đành sinh nó ra, một mực bảo đứa con tội lỗi này là con của chồng và nuôi nó khôn lớn. Người chồng ngu ngốc tin sái cổ nên đã hết mực yêu thương đứa con tu hú đẻ nhờ?”
“Không, tôi không nghĩ là ngoại tình. Có lẽ bà buộc phải làm thế.”
“Là sao?”
“Nói ra hơi thất lễ. Phải chăng bố mẹ cậu cưới chạy? Họ vốn không định lấy nhau, về sau mẹ cậu mang thai nên cả hai phải tổ chức gấp. Đúng không?”
Soki cảnh giác nhìn Reito, “Vì sao anh lại nghĩ thế?”
“Vì hợp lý. Mẹ cậu vốn là người giúp việc nhà Oba mà nhỉ. Cả hai sống cùng dưới một mái nhà, sau này lại kết hôn, chứng tỏ có chung đụng xác thịt. Như tôi vừa nói, mẹ cậu phát hiện mình mang thai nên cả hai mới phải làm đám cưới. Người đứng đầu dòng tộc muốn cưới một phụ nữ nhỏ hơn mình những ba chục tuổi, kiểu gì cũng vấp phải sự phản đối của mọi người xung quanh, nhưng cưới chạy thì chẳng ai tiện ngăn cản nữa.”
“Hừm... Ra thế. Anh nhạy bén phết.”
“Thực tế thế nào?”
“Đúng như anh nói. Mẹ tôi mang thai nên phải cấp tập làm đám cưới và vào hộ khẩu.”
“Quả nhiên.”
“Nhưng người khiến mẹ mang thai không phải là bố tôi. Nghĩa là bố đã bị mẹ lừa một vố trót lọt nhỉ?”
“À, tôi nghĩ tại thời điểm đó, mẹ cậu cũng không rõ cậu là con ai. Có thể bà bắt đầu qua lại với bố cậu ngay sau khi chia tay người yêu cũ. Có câu người mẹ sẽ biết bố của con mình là ai, nhưng tôi nghĩ nhiều khả năng là mẹ cậu không biết cho đến khi sinh nở. Bà không định lừa bố cậu, nhưng kết quả tình ngay lý gian.”
Reito những tưởng Soki sẽ nổi giận đùng đùng, vì xét cho kĩ, suy luận của anh nghe rất xúc phạm bố mẹ người ta.
Nhưng Soki chẳng hề đổi sắc mặt, chỉ nói, “Tôi hỏi một câu nhé?”
“Mời cậu.”
“Anh tự tiện suy luận về hoàn cảnh nhà tôi. Cứ cho giả thuyết của anh là đúng đi, làm sao anh chắc chắn là tôi đã biết sự thật này?”
“Tôi cho là cậu phải biết rồi. Nếu cậu không biết mình không chung dòng máu với bố thì ...”
“... Tôi đã đến thỉnh với thái độ hăng hái hơn?”
“Đúng.” Reito gật đầu.
“Vậy anh nghĩ tôi biết được chuyện này bằng cách nào? Mẹ tôi kể?”
“Có lẽ không. Còn một người nữa nắm được chân tướng sự việc. Đó là bố ruột cậu. Ông ta nghe ngóng được người yêu cũ sinh con và nghĩ có khi đứa trẻ là con mình, muốn tìm cách kiểm chứng nên đến gặp và gặng hỏi mẹ cậu. Hoặc có thể ông ta tự dưng xuất hiện đúng lúc hai mẹ con ra ngoài, và buộc mẹ cậu tiết lộ sự thật. Cậu bé Soki thỉnh thoảng bắt gặp cảnh ấy, nhưng quá nhỏ nên không hiểu gì. Tuy nhiên khi trưởng thành, cậu dần dà hiểu ra và bắt đầu ngờ vực liệu mình có phải là con của bố.”
Reito nói một lèo, rồi hỏi, “Sao hả?”
“Ha ha ha ha...” Soki cười lớn, vỗ tay bồm bộp. “Trí tưởng tượng của anh phong phú thật đấy. Anh không ngốc chút nào.”
“Cảm ơn cậu. Tôi đoán đúng chứ?”
“Trật lất.”
Reito ngã ngửa người, “Trật á?”
“Tuy suy luận của anh khá thú vị và có vài chỗ khớp, nhưng trọng điểm thì sai bét.”
“Trọng điểm là phần nào?”
Soki chống tay lên đầu gối và chăm chú nhìn Reito, ánh mắt quả quyết, “Anh giữ bí mật chuyện tôi sắp kể nhé? Ngay cả với bà Chif... bác của anh ấy?”
Cảm thấy đây hẳn là một lời thú nhận vô cùng quan trọng, Reito liền chuyển từ kiểu ngồi bó gối sang ngồi quỳ, ngẩng mặt lên và nói, “Tôi xin hứa.”
Soki hắng giọng, “Tôi rất khâm phục trí tưởng tượng của anh. Đáng tiếc là tôi chưa từng gặp bố ruột, cũng chưa có ai na ná thế đến tìm mẹ tôi, ít ra là như tôi còn nhớ. Vậy ai là người nói cho tôi biết chân tướng? Không ai khác, chính là bố tôi, Oba Toichiro.”
“Hả?” Reito thốt lên.
“Anh bất ngờ cũng phải thôi. Nhưng đó là sự thật.” Soki cười rồi tiếp tục.
“Hồi tôi học lớp Tám, bố gọi tôi lại và nói muốn kể cho tôi một chuyện quan trọng. Trước đó ông hỏi tôi, ‘Soki, có ai bảo con giống bố bao giờ chưa?’ Tôi thấy câu hỏi thật kì quặc, nhưng vẫn đáp người ta hay bảo tôi giống bố ở chỗ cứng đầu. Bố tỏ ra khá vui, còn cười bảo ‘Quả có thế’. Rồi nghiêm mặt lại ngay, Không phải về tính cách đâu. Có ai bảo mặt mũi hay vóc dáng con giống bố chưa? Tôi nghiêng đầu và trả lời, như tôi nhớ thì chưa ai nói vậy cả. Bố bèn buông ra một câu khiến tôi sửng sốt, ‘Có lẽ bố con mình không chung huyết thống’. Thoạt tiên tôi chẳng hiểu gì cả. Bố đùa ư? Ánh mắt bố rất nghiêm túc, và tỏa ra một sức ép làm tôi hơi sợ. Vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt ấy, bố nói, ‘Chuyện này sớm muộn gì con cũng phải biết, bây giờ con đã 14 tuổi rồi, bố nghĩ con sẽ hiểu nên quyết định nói với con.’ Thú thật, lúc đó tôi có linh cảm xấu đến mức chỉ muốn bỏ chạy.”
“Cậu có chạy không?”
“Tôi muốn lắm, nhưng chân cứ chôn chặt xuống đất.” Ánh mắt Soki trở nên xa xăm, như đang dõi nhìn chuyện xưa. “Bố kể về sự ra đời của tôi. Đúng như anh suy luận, bố đã gần gũi với mẹ tôi, bấy giờ vẫn là cô giúp việc, và khiến bà mang thai. Khi biết mẹ có em bé, bố hoan hỉ vô cùng. Vì bố yêu mẹ, và hơn hết là luôn mong mỏi có người nối dõi. Bố hỏi cưới mẹ ngay, nhưng mẹ lắc đầu bảo, không thể sinh đứa bé này ra.”
“Gì cơ?” Reito trố mắt. “Và mẹ cậu nói có khi đứa bé là con của người khác?”
Soki gật đầu, “Ngoài bố, mẹ có qua lại với một người nữa. Cũng không phải mẹ bắt cá hai tay đâu, chẳng qua bố cứ dai dẳng tiếp cận dù ngờ ngợ là mẹ đã có người yêu, còn mẹ thì không tiện kể về người yêu của mình, vì người ta đã có gia đình.”
“Á..” Reito bất giác nhăn mặt và nhắm mắt lại. Lịch sử cá nhân của Soki cũng có một người thứ ba ư?
“Nghe xong bố tôi nói sao, anh đoán được không? Bố bảo, nếu vậy thì càng phải kết hôn.”
“Bố cậu tin rằng đứa bé là con mình?”
Soki lắc đầu, “Làm gì có ai tự tin như thế. Chẳng qua bố không có lựa chọn nào khác. Chỉ cần có khả năng đó là con mình thì bố không thể để mẹ phá thai được. Và muốn mẹ sinh nở, thì cần phải kết hôn.”
“Ngộ nhỡ đứa bé...”
“Ngộ nhỡ đứa bé không phải con mình thì biết làm thế nào? Dường như bố không bận tâm chuyện đó, mà xác định đã là con do người mình yêu sinh ra thì dù cha ruột nó là ai, bố cũng sẽ coi nó như con đẻ và nuôi nấng nên người. Bố nói với tôi thế này. ‘Dù đứa con chào đời có phải giọt máu của mình hay không, chỉ cần mình chọn tin tưởng, nó sẽ là con của mình’.”
“Ừm...” Reito bối rối. Nói thì dễ lắm, nhưng đàn ông mấy ai thực sự phóng khoáng đến mức ấy? Tuy nhiên, anh hiểu tâm trạng của Oba Toichiro khi không muốn mẹ Soki bỏ đứa bé. Có lẽ đối với ông, đây là cơ hội có con đầu tiên và duy nhất.
“Bố chỉ yêu cầu mẹ, dứt khoát chia tay với người đàn ông kia. Tất nhiên là thế. Và cũng không trắc trở gì, vì thật ra mẹ đã chia tay với ông ta ngay khi mối quan hệ với bố trở nên sâu sắc hơn. Mẹ chỉ phân vân liệu có nên sinh đứa bé ra hay không thôi, cuối cùng mẹ vẫn nghe theo lời bố tôi.”
“Ra thế...”
“Tôi chào đời với tư cách trưởng nam nhà Oba, và cứ thế lớn lên. Khoảng thời gian ấy cũng không xảy ra việc gì, nhưng bố vẫn lo rằng gốc gác của tôi sẽ là nguyên nhân dẫn đến rắc rối mai sau. Bấy giờ tôi mới biết sự thật thì e rằng tôi sẽ hoảng loạn và không thể đưa ra quyết định sáng suốt. Bố bèn lựa lúc thích hợp kể thật với tôi để tôi chuẩn bị tâm lý và phản ứng đúng đắn khi gặp sự cố.”
“Tôi hiểu. Bố cậu quả là người đàn ông tuyệt vời và can đảm.”
“Tôi cũng nghĩ thế. Bố rất điềm tĩnh và vững vàng. Kể xong, bố bảo, ‘Sau này, có thể một số bằng chứng y khoa sẽ mang lại kết quả không vui cho bố con ta, nhưng không gì lay chuyển được việc bố luôn coi con là con trai của bố. Từ nay về sau, bố vẫn sẽ đối xử với con như con bố, dạy cho con mọi điều bố biết, gắng công rèn con nên người.’ Câu chuyện chấm dứt, hai bố con không bao giờ nói về nó nữa. Một thời gian sau, bố trở bệnh nặng, nên càng không thích hợp để nhắc lại.”
Soki thở dài thườn thượt, “Chuyện là vậy đó.”
“Cả hai chưa bao giờ kiểm tra xem có phải bố con thật không à? Xét nghiệm ADN chẳng hạn?”
Soki cười gượng, “Đáng tiếc là chưa. Thật ra, chỉ cần ở cùng nhau là biết ngay có chung huyết thống hay không rồi. Không muốn cũng tự nhiên biết thôi, tuy tôi không giải thích rõ bằng lời được...” Nỗi thất vọng rỉ ra trong từng câu chữ. Xem chừng Soki tha thiết cầu mong có quan hệ máu mủ với Toichiro, nhưng có quá nhiều bằng chứng nhắc nhở cậu về sự thật đắng cay.
“Bố cậu vẫn chưa từ bỏ khả năng cậu là con ruột ông ấy cơ mà!? Chính vì thế ông mới chỉ định cậu là người nhận niệm duy nhất.”
“Đó là điểm vẫn khiến tôi bế tắc. Ngay cả tôi còn biết chúng tôi không cùng dòng máu thì lý nào bố không nhận ra. Tại sao còn đến thỉnh? Khó hiểu quá đi. Anh nghĩ sao?”
“Tôi á...?”
“Cho tôi nghe ý kiến của anh đi. Anh thấy thế nào? Anh là người gác cây long não mà, cho tôi chút gợi ý.”
Soki ráng nặn ra một nụ cười đùa cợt, nhưng rõ ràng ẩn đằng sau là một khát khao phức tạp.
Reito không nghĩ ra được đáp án nào cho câu hỏi của Soki, “Xin lỗi cậu, tôi không giúp được rồi.” Anh khẽ cúi đầu.