Khoảng giữa trưa thứ Bảy, Chifune gửi email hướng dẫn rõ hơn về lịch trình đêm đó.
Tôi đã đặt một phòng tại Khách sạn Yanat Shibuya bằng tên cháu.
Làm thủ tục nhận phòng trước 8 giờ tối.
Đem chìa khóa xuống lễ tân và trả phòng trước 11 giờ sáng mai.
Không cần bận tâm tiền phòng. Khi ở đấy, cháu có thể ra ngoài tùy thích.
Gì đây? Khách sạn Yanat Shibuya thuộc chuỗi khách sạn thương mại đô thị của Tập đoàn Yanagisawa. Tuy có thể đi đâu tùy thích nhưng ở chỗ phố xá như thế thì làm được gì? Không chịu nổi, Reito quyết định gọi điện.
Chifune bắt máy ngay nhưng giọng rất lãnh đạm, “Chuyện gì?”
“Tất nhiên là về lịch trình tối nay rồi. Đọc email bác gửi cháu thắc mắc quá. Rốt cuộc cháu phải làm gì?”
“Hả?” Đầu dây bên kia thở hắt ra kinh ngạc, “Cháu không biết đọc chữ à? Tôi đã viết là tùy cháu muốn làm gì thì làm trong lúc ở khách sạn rồi mà.”
“Cháu biết là thế, nhưng mà nên làm gì...”
“Cháu muốn làm gì thì làm. Ở lì trong khách sạn chơi game cũng được.”
“Đến khách sạn thương mại ở Shibuya mà lại chơi game ạ?”
“Tôi không bắt cháu chơi, chỉ nói cháu cứ chơi nếu muốn. Không thì hẹn hò với bạn gái?”
“Cháu không có bạn gái.”
“Vậy thì rủ bạn bè đi chơi. Hẳn phải có bạn chứ? À đúng rồi, sau giờ cơm chiều tôi sẽ qua đền Nguyệt Hương. Tôi có chìa dự phòng rồi nên cháu cứ thoải mái ra ngoài. Việc chuẩn bị cho phiên thỉnh tôi sẽ tự làm.”
“Thực sự... cháu được tự do hoạt động phải không?”
“Lôi thôi quá. Đã bảo là được cơ mà. Xong chưa? Tôi bận lắm.” Không để Reito kịp trả lời, Chifune cúp máy.
Tuy vẫn thắc mắc nhưng cũng đành vậy. Reito nhìn chằm chằm vào điện thoại và thở dài.
Không hẳn là anh không có ai để rủ đi chơi. Dù ít khi liên lạc, anh vẫn nhớ ra vài người bạn hồi cấp ba và chỗ làm thêm. Tuy nhiên, Reito cảm thấy giải thích về tình hình hiện tại quá phiền phức. Nếu họ hỏi dạo này làm gì, anh cũng chẳng biết nên trả lời thế nào, chẳng lẽ lại đáp đang canh gác một cây long não?
Reito bỗng nhớ tới Saji Yumi. Sau hôm đi Vườn Chanh về, cả hai vẫn chưa liên lạc lại. Đột ngột rủ cô đi chơi chắc khó, nhưng nếu viện cớ hỏi thăm tình hình sau hôm ấy thì có lẽ khả thi.
Reito thoăn thoắt bấm điện thoại, Hôm nay tôi có việc phải lên Shibuya. Chúng ta vừa ăn vừa bàn chiến thuật nhé? Tôi có chuyện cần kể.
Đọc lại tin nhắn, Reito nghiêng đầu suy nghĩ. Anh đã cẩn thận che giấu ý đồ thực sự, nhưng cũng không dám chắc tin nhắn này đã làm tốt điều đó chưa. Sau một hồi lần lữa tới lui, anh quyết định ra sao thì ra và nhấn nút gửi. Đợi Yumi phát hiện ra động cơ thầm kín của mình và sinh lòng ghét bỏ thì hẵng tính tiếp. Suy cho cùng, đàn ông mà không có tình ý gì thì đời nào lại mời con gái nhà người ta đi ăn!
Reito vừa đợi hồi âm vừa tự nhủ dù Yumi không ghét mình đi nữa, cũng có khả năng cô từ chối lời mời. Hôm nay là thứ Bảy, Yumi có bạn trai thì chắc chắn sẽ đi hẹn hò rồi.
Điện thoại rung lên báo hiệu tin nhắn đến. Nhìn câu chữ trên màn hình, lòng Reito như nở hoa, Anh nhắn đúng lúc lắm. Tôi cũng có chuyện cần kể. Anh chọn thời gian và địa điểm đi.
Reito cấp tốc tra cứu thì tìm ra một quán cà phê gần Khách sạn Yanat Shibuya. Anh nhắn địa chỉ quán và hỏi liệu họ có thể gặp nhau lúc 6 rưỡi không. Yumi lập tức trả lời, Đồng ý.
Tập trung làm việc đàng hoàng đến chiều nào! Reito vung hai tay tự cổ vũ, đột nhiên tràn đầy sinh lực. Nỗi băn khoăn buổi tối nên làm gì bỗng chốc tan biến.
Khách sạn Yanat Shibuya cách ga Shibuya khoảng mười phút đi bộ, nằm trong một con hẻm trên đường Aoyama. Tòa nhà không đồ sộ lắm, sảnh vào tối giản và tinh tế, trông qua không giống nơi lưu trú cho các doanh nhân đi công tác.
Thủ tục nhận phòng đơn giản hơn Reito tưởng, chỉ cần báo tên và kí vào phiếu nhận phòng ở quầy lễ tân là nhận chìa khóa. Tiền phòng đã được thanh toán nên khi trả phòng, cứ bỏ chìa vào hộp cạnh quầy là xong.
Từ giờ đến 6 rưỡi vẫn còn kha khá thời gian nên Reito quyết định ngó qua phòng ốc. Khác với Khách sạn Yanagisawa, ở đây không có nhân viên nào dẫn anh lên tận phòng.
Khi mở cửa, Reito thấy ngay tủ quần áo ở cạnh tường, cửa tủ gắn gương soi. Nhìn mình trong gương, Reito hài lòng nghĩ, không đến nỗi tệ. Vì trọ ở khách sạn thương mại nên Reito đã mặc vest đến. Bộ cánh này cũng tiện dụng phết, không thua gì chiếc hoodie kia.
Sau khi treo áo vest vào tủ, Reito nhìn ngắm xung quanh. Trước tiên, anh vô cùng kinh ngạc trước sự nhỏ gọn của căn phòng. Khoảng cách giữa bàn, ghế và giường đều chỉ đủ cho một người đi. So sánh với Khách sạn Yanagisawa thì quá khập khiễng, cùng là khách sạn mà lại khác nhau đến thế kể cũng hơi bối rối.
Reito cởi giày, lăn lên giường và ngó quanh lần nữa. Nhìn hai bên tường trái phải, anh bỗng cảm thấy là lạ. So sánh chúng với nhau vài lần, cuối cùng Reito hiểu ra. Phòng này không phải hình chữ nhật, hai tường trái phải không song song, trông khá xiên xẹo.
Anh nghĩ mãi cũng chẳng tìm ra ưu điểm gì của hình thù này. Hẳn là lý do bất khả kháng rồi, ví như muốn tận dụng tối đa không gian ở nơi đắt đỏ, họ chỉ còn cách xây phòng như vậy thôi. Reito đã phần nào nắm được tư duy đề cao tính hợp lý của Masakazu.
Reito không bận tâm lắm về hình thù méo mó của căn phòng. Giường là loại giường đôi cỡ nhỏ, dùng cho phòng này thì hơi to. Đầu giường gắn công tắc đèn và điều hòa, nằm một chỗ vẫn có thể điều khiển mọi thứ. Ti vi LCD gắn trên tường ở cuối giường, hơi nhổm dậy là xem được chính diện. Đối với những người đi công tác xa mệt mỏi, không muốn di chuyển nhiều thì đây quả là thiết kế tiện dụng.
Thấy bên bàn có tủ lạnh, Reito xuống giường mở tủ định lấy nước uống cho đỡ khát. Nào ngờ tủ trống trơn, lại còn không cắm điện. Đang băn khoăn thì trông thấy công tắc nguồn dưới cửa tủ, anh vỡ lẽ, khách muốn dùng thì tự bật công tắc. Lại một minh chứng khác cho tư duy hợp lý: tiết kiệm điện.
Reito lờ mờ nhận ra dụng ý của Chifune khi bảo anh trọ ở đây. Phải chăng thông qua việc để anh so sánh hai khách sạn, bà đang dạy anh về phương châm của Chifune và Masakazu? Quả thật cách suy nghĩ của họ tương phản rõ rệt, nhưng mà, Chifune dạy một kẻ như anh những điều này làm gì?
Reito mở hộc bàn xem thử thì thấy bên trong có tờ giấy in điều khoản cùng hướng dẫn về khách sạn và một cuốn sách nhỏ có nhan đề Đồng hành với lòng hiếu khách - Lịch sử phát triển của Tập đoàn Yanagisawa. Trang đầu tiên in hình Yanagisawa Masakazu cùng lời chào.
Reito lướt qua vài trang rồi nhìn đồng hồ, lập tức cuống cuồng gập sách lại. Đã hơn 6 giờ 15 rồi. Anh vội đứng dậy mở tủ lấy áo vest.
Do chạy nhanh, Reito đến nơi sớm hơn giờ hẹn năm phút. Anh chọn một bàn trong góc, ngồi nhâm nhi cà phê đá một lúc thì Yumi xuất hiện. Cô mặc áo khoác trắng, váy ngắn ôm dáng phối cùng đôi bốt nâu sẫm.
“Để anh chờ lâu rồi.” Yumi vừa cởi áo khoác vừa ngồi xuống ghế đối diện Reito.
“Xin lỗi nhé, nhắn cô ra ngoài gấp thế này...”
“Không sao đâu. Anh đến Shibuya làm gì? Đi công tác à?” Yumi nhìn áo vest Reito đang mặc.
“Chẳng biết có được tính là công tác hay không. Bác tôi bảo lên đây, trọ ở khách sạn này một đêm.”
Yumi chớp mắt khó hiểu, “Gì thế? Nhiệm vụ nhàn tênh.”
“Nên mới nói chẳng biết có được tính là công tác hay không. Tối nay tôi rảnh lắm.”
“Ra vậy. À mà anh quyết định chỗ ăn tối chưa? Có đặt trước không?”
“Tôi đã chọn sẵn vài quán nhưng chưa quyết chỗ nào, vì muốn hỏi ý cô xem sao.” Reito cầm lấy điện thoại.
“Tôi biết một nhà hàng Ý ngay gần đây, đi không?”
“Nhà hàng Ý...”
“A, anh không thích à?”
“Không phải. Ừ, mình đi chỗ đó đi. Thú thật, tôi không rành khu Shibuya lắm.”
Không chỉ riêng Shibuya, mà cả Shinjuku, Roppongi, Ikebukuro hay Ginza anh đều chẳng rành. Anh chỉ hơi hơi biết khu vực Funabashi.
“Đi thôi.” Yumi đứng dậy. Reito uống ực cho hết cốc cà phê đá.
Nhà hàng Ý nằm ở tầng hai một tòa nhà trên dốc Miyamasuzaka. Bên trong sáng sủa và lộng lẫy, không rộng lắm nhưng sắp xếp bàn ghế rất ý tứ, có thể thoải mái trò chuyện mà không cần để ý xung quanh.
Nhìn thực đơn, Reito mù tịt, không biết nên gọi món gì, vì anh ít khi, hay phải nói là hầu như không bao giờ đến những nơi thế này. Khi gặp mặt bạn bè, anh thường vào các quán nhậu hoặc tiệm mì bình dân thôi. Anh vừa nói đã chọn sẵn vài quán, nhưng trong những quán ấy không có nhà hàng Ý nào.
Thấy có tỏ vẻ sành sỏi cũng vô ích, Reito bèn thú thật với Yumi. Cô bèn nói, “Vậy tôi chọn đại nhé.” Cô gọi phục vụ đến, vừa nhìn thực đơn vừa thành thạo đặt những món Reito chưa nghe tên bao giờ. Anh vừa ngắm dáng vẻ cô vừa lơ đãng nghĩ, khi đi với người yêu, có lẽ cô cũng giành quyền chủ động thế này.
“Anh muốn uống gì?” Yumi hỏi.
Reito suýt buột miệng “lemon sour [*] ”, nhưng kịp thời dừng lại, “Thế cô uống gì?”
“Tôi uống vang sủi.”
Vang sủi nằm ngoài kiến thức của Reito, “Cho tôi giống cô.”
Sau khi trả lời chắc nịch, anh cố nghĩ xem vang sủi có vị thế nào. Hồi còn làm thêm ở hộp đêm, anh đã uống champagne thừa của khách nhiều lần.
Đặt món xong, Yumi ngồi thẳng dậy, “Vậy, ai kể trước?”
Bàn công chuyện luôn à? Cũng phải thôi, cô ấy đến đây vì thế mà.
“Tôi sao cũng được.”
“Tôi nói trước nhé.” Yumi đặt cái túi bên cạnh lên đầu gối. “Hôm nay tôi đi thăm bà.”
“Thế à? Bà đang ở viện dưỡng lão nhỉ? Cô đi một mình?”
“Ừ, tôi nhớ bà, và cũng muốn hỏi thăm về bác Kikuo.”
“Có hỏi được gì không?”
Yumi rầu rĩ lắc đầu, “Bà còn không nhớ tôi là ai kìa, nói chi đến trò chuyện. Bà nhầm tôi là cô giáo những hai lần, lại còn vâng dạ với tôi nữa.”
“Buồn nhỉ. Vậy cô không hỏi được gì về Kikuo à?”
“Tôi đã hỏi thử, xem bà có nhớ Kikuo là ai không. Nhưng bà chẳng phản ứng gì cả, có lẽ không nghe được lời tôi nói.”
“Thế à...”
Rượu vang mang ra trước, cả hai cùng nâng ly. Reito nếm thử, và bất ngờ vì vang sủi ngon quá.
“Nhưng không hẳn là ra về trắng tay. Tôi tìm kiếm trong tư trang của bà ở viện và thấy một quyển album cũ. Trong đó có bức hình này.”
Yumi lấy điện thoại trong túi xách, bấm bấm rồi chìa màn hình về phía Reito.
Đó là một tấm ảnh đen trắng chụp hai bé trai, có lẽ đều đang học cấp một. Trông vóc dáng và nét mặt thì có lẽ chúng cách nhau hai, ba tuổi. Đứa cao hơn áng chừng học lớp Năm hoặc Sáu.
“Anh có thấy mặt nhóc lùn hơn quen quen không?” Yumi dùng hai ngón tay phóng to mặt đứa bé trên màn hình.
Reito nhìn chằm chằm vào ảnh và hiểu ra điều Yumi muốn hỏi, “Là Toshiaki... bố của cô?”
“Chính xác. Vậy thì đứa bé kế bên là...?”
“Anh trai bác ấy, Kikuo?”
“Có lẽ thế. Trong album toàn là hình hai đứa trẻ này vào các dịp lễ 5 tuổi, lễ nhập học... Còn cả tấm ảnh này nữa.” Nói đoạn, Yumi lướt tay sang hình khác.
Vẫn là hình trắng đen, chụp thiếu niên Kikuo đứng cạnh một phụ nữ trưởng thành. Dường như Kikuo đang học cấp hai. Cậu mặc sơ mi trắng, thắt nơ bướm và ôm một bó hoa. Người phụ nữ kế bên có khuôn mặt Nhật điển hình và mặc kimono.
“Bà tôi đấy! Tuy ngoại hình khác xa bây giờ nhưng không thể nhầm được. Bà đẹp nhỉ?”
“Công nhận.”
Đang bần thần suy nghĩ tại sao Kikuo lại ôm bó hoa, anh ngạc nhiên nhận ra một vật sau lưng hai người. “Piano,” anh thì thầm.
“Quả nhiên là anh đã chú ý đến chi tiết đó. Anh nghĩ tình huống này là thế nào?”
“Một buổi biểu diễn hoặc cuộc thi nào đấy…”
“Anh cũng nghĩ thế đúng không?” Yumi xoay màn hình điện thoại về phía mình. “Hơn nữa, hội trường khá hoành tráng, không thể nào là phòng nhạc của trường được.”
“Nghĩa là Kikuo đã nghiêm túc học đàn từ khi còn bé.”
“Có lẽ thế. Vì sao bác và bố lại sống mỗi người một nơi... Ngay cả mẹ và tôi mà bố cũng chẳng kể sự tình.”
Món ăn đầu tiên được mang ra, hình như tên là carpaccio. Reito đang mơ hồ nhìn cái đĩa ở giữa bàn thì Yumi đã nhanh tay xắn cho cả hai ra đĩa nhỏ.
“Hay cô cứ hỏi luôn bố cho xong?” Reito cầm dĩa ghim một miếng cho vào miệng. Hương vị anh chưa nếm thử bao giờ nhưng phải thốt lên, “Ngon quá!”
“Hỏi cái gì, hỏi như thế nào cơ?”
“Hỏi về Kikuo. Bảo bố cô kể rõ về bác ấy cho cô nghe.”
Yumi khó chịu nhíu mày, “Chẳng liên quan.”
“Tại sao?”
“Tôi đang bận tâm về mụ đàn bà ở Kichijoji nhé. Tôi cần làm rõ quan hệ giữa mụ và bố tôi. Tuy cũng muốn biết về bác Kikuo nhưng đó không phải ưu tiên hàng đầu.”
“Thế cả thôi. Khi đã minh bạch chuyện Kikuo, mối quan hệ giữa Toshiaki và người phụ nữ kia cũng được đưa ra ánh sáng.”
“Sao lại thế được? Có khi bác Kikuo chẳng hề liên quan đến mụ ta.”
“Thế thì lúc đấy mình lại điều tra về người phụ nữ.”
“Anh chẳng hiểu gì cả.” Yumi thở dài đặt dĩa xuống. “Tôi mà đòi bố kể về bác Kikuo thì bố sẽ thấy lạ, rồi sẽ vặn hỏi tại sao tôi biết bác. Lúc đó tôi biết trả lời thế nào?”
“Cứ nói đại là được... À, hay là cho bố cô xem tấm ảnh khi nãy, bảo rằng cô thấy nó trong album của bà rồi hỏi đứa bé đứng cạnh bố cô là ai. Kiểu kiểu thế.”
“Sao nữa? Anh nghĩ bố sẽ thẳng thắn kể ra? Phải có lý do gì đó bố mới giấu giếm chuyện này đến tận bây giờ, nên bố sẽ nói là người quen, bạn cùng lớp... để lấp liếm cho qua. Mà dù có thừa nhận đó là anh mình đi nữa thì chỉ cần nói bác ấy đã chết từ bé là xong chuyện. Rốt cuộc tôi sẽ chẳng biết được gì hết.”
“Vậy thì nói về chuyện cô nghe được ở Vườn Chanh...” Nói đến đây, Reito cau mày. “Chắc là không được nhỉ!”
“Chứ còn gì! Bố sẽ hỏi tại sao tôi biết Vườn Chanh, mà tôi thì không được nhắc đến anh hoặc cây long não.” Reito nhăn nhó, “Đúng thế.”
Yumi lại cầm dĩa lên, “Tôi cũng từng nghĩ, hay là hỏi thẳng bố cho rồi. Nhưng tự đối đáp trong đầu xong, tôi rút ra kết luận cách đó quá mạo hiểm. E rằng càng nói bố sẽ càng nghi ngờ phải chăng tôi đang theo dõi bố. Chừng nào tôi còn chưa nắm được mối quan hệ giữa bố và mụ kia thì tôi không muốn bị phát hiện đâu.”
“Thế à...”
Sau món carpaccio là món tôm hồng chiên. Trông giống tempura nhưng lại mang tên fritter. Reito chẳng biết hai món khác nhau chỗ nào.
“Đến lượt anh đấy.”
“Hả?”
“Tôi kể xong rồi, anh kể tôi nghe chuyện của anh đi.”
“À, ừ nhỉ!” Reito nhấp một hớp rượu. “Tôi đang hiểu rõ hơn về việc thỉnh đấy.”
“Ồ, như thế nào cơ?”
“Có lẽ giống như di chúc, một cách nhắn gửi con cái trước khi chết ấy.”
Reito kể về cuộc hội thoại của vợ chồng Tsushima.
“Masato và Miyoko hẳn là hai người con của họ. Bà vợ hỏi ‘Liệu có được không nhỉ?’ Ông chồng bảo Masato thì đương nhiên, nhưng cũng muốn Miyoko đến nữa, nghĩa là ông muốn nhắn gửi cho cả hai, còn nói dù sao cũng phải chờ ông chết đã. Cô thấy giống di chúc không?”
“Đợi đã. Anh nói họ để lại lời nhắn, nhưng để bằng cách nào cơ? Viết ra rồi giấu trong hốc cây long não á?”
“Không phải thế, tôi nghĩ là họ thỉnh, và lời thỉnh đó sẽ lưu lại trong cây long não. Cây long não giống như bộ nhớ của máy tính ấy. Chỉ những người cùng huyết thống mới truy cập và lấy được nội dung lời nhắn đã lưu trữ.”
Yumi nhìn chằm chằm vào Reito như thể đang đánh giá một thứ gì đáng ngờ, “Anh nói thật đấy à?”
“Tôi nghiêm túc một trăm phần trăm. Nhìn dáng vẻ những người đến thỉnh từ bấy đến nay, tôi chỉ có thể rút ra kết luận đó thôi.”
“Nếu thật thế thì đó là hiện tượng siêu nhiên rồi.”
“Đúng, chính là hiện tượng siêu nhiên. Người bình thường không có năng lực ngoại cảm nên cây long não sẽ làm trung gian giúp họ.”
Yumi lắc đầu, “Tôi không tin.”
“Tại sao?”
“Nếu thật thế, giới truyền thông sẽ không để yên đâu. Dù chỉ là chút tin đồn chưa xác thực, nó cũng sẽ lan truyền khắp nơi, trên báo chí, mạng xã hội, nói chung sẽ rùm beng lắm.”
“Vì vậy có rất nhiều quy định nghiêm ngặt để ngăn ngừa khả năng tiết lộ... Chỉ những người bác tôi cho phép thì mới được thỉnh thôi. Tôi nghĩ bác nhìn thấu ai là người có khả năng bảo mật.”
“Bảo mật cũng có giới hạn chứ. Một hai người biết thì không nói làm gì, nhưng bao nhiêu người đến thỉnh như thế, chẳng lẽ tất cả đều tuân thủ nghiêm ngặt quy định ư?”
“Vậy tôi hỏi cô điều này. Cô có biết danh tính của chuột Mickey không?”
“Hả?” Yumi nhíu mày. “Cái gì vậy? Sao tự nhiên lại lỗi chuột Mickey vào đây?”
“Ý tôi là cô có biết ai đóng vai chuột Mickey ở Disneyland không? Không biết chứ gì? Đó là vì công ty không cho phép nhân viên tiết lộ ra ngoài. Không chỉ diễn viên đóng vai ấy mà ngay cả những người liên quan đều phải kí thỏa thuận, vi phạm là bị phạt tiền rất nặng. Đã ai lên báo hay mạng xã hội rêu rao danh tính của chuột Mickey chưa? Chưa, đúng không? Thế nghĩa là quy định bảo mật thông tin triệt để có thể thực hiện được. Hơn nữa...” Reito tiếp tục. “Dù có người lỡ miệng nói ra, chỉ cần người nghe không tin thì tin đồn cũng chẳng lan truyền được, cùng lắm chỉ nghĩ đó là một trong nhiều tin vỉa hè thôi. Những chuyện thế này, nếu không có một số lượng lớn người liên quan đứng ra làm chứng thì chẳng ai tin đâu.”
Reito hăm hở nói liền một mạch và khô cả cổ. Anh uống cạn ly nước lọc.
Tuy chưa bị thuyết phục, Yumi vẫn hơi nâng cằm lên rồi gật đầu, “Anh cũng giỏi hùng biện đấy.”
“A... Cảm ơn.” Reito hơi bối rối vì lời khen bất ngờ.
“Tôi tương đối chấp nhận lời giải thích của anh.”
“Thế cô tin năng lực của cây long não chưa?”
“Chưa hoàn toàn, nhưng tôi nghĩ biết đâu là thế thật.”
“Vậy được rồi.”
“Tuy nhiên...” Yumi nói tiếp. “Muốn di chúc thì cứ viết ra giấy như bình thường, sao phải thỉnh cầu cho phiền phức?” Yumi xiên một con tôm chiên, chĩa vào Reito giả làm micro. “Anh nghĩ thế nào?”
“Vấn đề là ở chỗ đó. Tôi chưa biết thỉnh thì khác gì di chúc thông thường. Tôi chỉ có thể nói, Toshiaki đến thỉnh là để nhận được lời nhắn của anh trai. Chắc chắn thế.”
Yumi ngẫm nghĩ một lúc, bỏ con tôm vào miệng. Nhai nuốt xong, cô nhìn Reito.
“Nếu chỉ đơn thuần là nhận lời nhắn thì tại sao phải đi nhiều lần? Tháng nào bố tôi cũng đi, lại còn đi liền hai ngày. Chưa kể cái kiểu ngân nga bằng âm mũi kia nữa.”
Bị những câu hỏi hóc búa đồn dập tấn công, Reito nhất thời cứng người.
“Thật đáng tiếc, tôi vẫn chưa giải đáp được các thắc mắc này. Nhưng nhất định tôi sẽ tìm ra.”
Tất nhiên Yumi không thỏa mãn với câu trả lời, nhưng cũng không tỏ vẻ bất mãn. Cô khẽ gật đầu như thể đồng tình với mong muốn làm sáng tỏ vấn đề của Reito.
Sau đó, cả hai cùng ăn pasta nhím biển và pizza margherita. Lúc nhìn thấy hóa đơn, Reito thoáng giật mình, nhưng may là Yumi đề nghị chia đôi. Từ trước đến nay, anh chưa bao giờ trả trên 3000 yên [*] cho một bữa ăn cả. Cặp kè với tiểu thư có lẽ hơi khó rồi.
Ra khỏi nhà hàng và đi được vài bước, Yumi bỗng dừng lại. Trông theo ánh mắt cô, Reito hiểu lý do. Cô đang nhìn một bãi đỗ xe nhiều tầng.
“Có phải đó là…”
“Ừ.” Yumi gật đầu. “Nơi bố tôi hay đỗ xe.”
Reito nhìn quanh quất, thấy nhiều người đang đi trên đường.
“Tôi nghĩ chắc không phải bố cô ngoại tình đâu.” Reito nói.
“Tại sao?”
“Liệu có ai lại đỗ xe, gặp tình nhân rồi vào nhà nghỉ ở nơi như thế không? Khá mạo hiểm đấy. Chỗ này đông đúc, dễ bị người quen bắt gặp. Trừ phi là người bất chấp, bằng không chẳng ai làm thế đâu.”
Yumi hít một hơi thật sâu. “Tôi mong là vậy. Tôi muốn tin bố.”
“A, thế à, tôi không ngờ đấy.”
“Tại sao?” Yumi ngờ vực ngước nhìn Reito.
“À... không… tại tôi thấy cô rất năng nổ tìm cho được bằng chứng ngoại tình của bố.”
“Anh nói gì thế? Ngốc vừa thôi. Trên đời có đứa con gái nào lại mong bố mình ngoại tình chứ?”
“Đúng nhỉ!”
Cả hai bước tiếp, nhưng lần này người dừng chân là Reito.
“Khách sạn tôi nghỉ ở hướng này.” Anh chỉ về phía ngược lại so với ga tàu.
“Thế à? Vậy hôm nay đến đây thôi.” Yumi giơ ngón trỏ lên. “Chuẩn bị xong máy nghe trộm tôi sẽ báo anh.”
Reito cười khổ, “Ừ, rõ rồi.”
Sau khi chúc nhau ngủ ngon, cả hai tách ra. Lúc này mới hơn 9 giờ. Reito đi về hướng Khách sạn Yanat Shibuya, bụng bảo dạ hẹn hò thật thì sẽ về trễ hơn thế này nhiều.