Vài giây sau khi chuông cửa reo, từ loa vọng ra câu hỏi, “Ai đấy?”
“Cháu Reito đây ạ.” Reito ghé mặt đến gần hộp thoại nội bộ.
“Ơ?” Giọng trong loa khá ngạc nhiên. “Có chuyện gì thế?”
“À, không có chuyện gì, tình cờ cháu có việc gần đây nên...”
“Ồ...”
“Bây giờ không tiện ạ?”
“À, không phải. Thôi không sao…”
Tiếng khóa mở đánh tách. Reito đẩy cửa, đi theo những phiến đá kê bước. Khi đặt tay lên cửa vuông ở sảnh, thấy cửa không khóa, anh đi vào.
Chifune xuất hiện ở cuối hành lang, bà vận bộ vest màu xám.
“Xin lỗi bác, cháu đến đường đột quá. Cháu thấy bán ở ga, trông khá ngon nên mua, tính mời bác ăn cùng…” Reito chìa chiếc túi trắng ra. “Là bánh cá nướng ạ. Bác thích ăn đồ ngọt mà nhỉ.”
“Ôi, thế à, cảm ơn.” Chifune liếc chiếc túi rồi lại ngước mắt nhìn Reito. “Nhưng ngại quá, tôi sắp phải ra ngoài có việc.”
“Thế ạ? Bác đến công ty à?”
“Ừ, buổi họp ban quản trị tôi nói lần trước ấy.”
“A, hôm nay ạ?”
“Cất công đi nghe phán quyết cuối cùng cũng khá phiền phức, nhưng bị bãi nhiệm khi vắng mặt thì bực mình lắm.”
“Đúng là thế thật.”
“Cho nên không đến trễ được.”
Chifune xoay người rẽ phải, đi vào phòng khách. Reito tháo giày đi theo. Chifune đứng bên bàn, đọc lướt qua đống hồ sơ và chồng giấy tờ ở đấy.
“Bác ơi, cái này tính sao đây ạ?”
Chifune khựng lại rồi lắc đầu, “Tiếc quá, bây giờ tôi không có thời gian ăn.” Dứt lời, bà quay về với tờ giấy trên tay.
“Vậy cháu ăn nhé?”
“Ừ, trong tủ lạnh có chai trà đấy.”
“Cháu xin ạ.”
Reito đi vào bếp, rót trà ra cốc rồi quay vào phòng khách. Chifune vẫn đang xem xét giấy tờ. Reito vừa quan sát bà vừa ăn bánh cá nướng.
Chifune thả tài liệu vào túi tote đặt bên cạnh, sau đó lấy quyển sổ ở túi xách tay, nghiêm nghị lật xem từng trang. Cuối cùng, bà gật đầu với chính mình rồi cất sổ vào túi xách, lại bỏ túi xách vào túi tote.
“Được rồi.” Chifune nói khẽ. “Tôi đi đây.”
“Vâng.” Reito bỏ miếng bánh còn lại vào miệng rồi uống trà.
“Cứ thong thả nhé! Cháu mang theo chìa khóa nhà mà, phải không?”
“Cháu quên mang theo rồi ạ. Cho cháu đi cùng đi ra ga với. Cháu để xe đạp ở bãi đỗ xe trước cửa ga.” Reito đứng dậy. “Phần bánh của bác vẫn ở trên bàn đây ạ.”
“Ừ. Về rồi tôi ăn.”
Chifune đi đến cây treo đồ lấy áo khoác. Reito cầm túi tote trên sofa lên.
“Cảm ơn cháu.” Chifune khoác áo rồi nhận lại túi.
“Cháu cầm giúp bác ra ga luôn?”
“Ái chà, ga lăng quá... Hay nên nói là kính lão nhỉ?”
“Cả hai ạ.”
Chifune nhíu mày lắc đầu, “Trường hợp này thì nên trả lời là ‘Phép lịch sự ạ’. Cháu nhớ đấy.”
“A, vâng.” Reito rụt cổ. Anh đã quen với việc bị Chifune tỉa tót lời ăn tiếng nói.
Chifune lấy găng tay ở túi áo khoác, xỏ vào và đi ra sảnh. Reito cầm túi tote đi theo.
Hai bác cháu khỏi nhà và đi về phía ga. Biệt thự Yanagisawa cách ga khoảng năm phút đi bộ. Lá rụng lả tả dọc đường.
“Sang đông rồi nhỉ. Miền Bắc chắc có tuyết rồi.” Chifune chỉnh lại cổ áo khoác.
“Hokkaido có rồi ạ. Bác định bắt đầu chuyến du lịch một mình từ các tỉnh phía Bắc à? Vừa tắm suối nước nóng vừa ngắm tuyết rơi hay đấy ạ.”
“Ừ, để tôi nghĩ thêm.”
Reito lén quan sát gương mặt trông nghiêng của Chifune. Bà đang nhìn thẳng ra trước nhưng dường như tâm trí đặt ở chỗ khác.
Đến ga, họ cùng xem lịch tàu. Khoảng mười phút nữa, tàu tốc hành Shinjuku sẽ tới ga. Chắc Chifune đã tra cứu trước và canh giờ ra khỏi nhà để kịp chuyến này.
Sau khi hai bác cháu yên vị trên ghế phòng chờ, Chifune chìa tay ra, “Đưa tôi túi xách.”
Reito đưa túi xách cho bà. Chifune lấy thẻ đi tàu trong túi xách bỏ vào túi áo khoác. Reito nhận lại túi xách và cất vào túi tote.
“Từ nay bác không lên công ty nữa ạ?”
“Không hẳn, còn phải sắp xếp vài việc nữa. Tuy nhiên tôi định tránh mặt hết sức có thể. Nhân sự đã cắt giảm mà cứ luẩn quẩn trong công ty thì chướng mắt mọi người lắm.”
“Có tiệc chia tay không ạ?”
“Làm gì có.” Chifune khẽ thở ra. “Không ai trong công ty gắn bó với tôi đến mức ấy đâu. Vả lại, nói trắng ra, tôi không còn là nhân sự của công ty nữa.”
“Thế ạ?”
“Cố vấn thôi mà.” Chifune nhìn đồng hồ đeo tay rồi đứng dậy. “Đi thôi. Đưa tôi cái túi.”
“Để cháu tiễn bác đến cửa soát vé.”
Chifune ngước nhìn Reito, “Hôm nay cháu tốt bụng nhỉ. Tội nghiệp bà già này à?”
“Phép lịch sự thôi ạ.”
Chifune cười, “Chuẩn rồi.”
Hai người sánh vai bước đi. Ở cửa soát vé, Reito đưa túi cho Chifune.
“Bác cố lên ạ.”
“Lúc này rồi, còn cố gì nữa.” Chifune đeo túi lên vai. “Cảm ơn cháu đã tiễn.”
“Bác đi cẩn thận ạ.” Reito để xuôi hai tay, gập người cúi chào.
Chẳng mấy chốc, tàu về tới. Chifune vẫy tay với Reito rồi thanh lịch băng ngang sân ga. Reito nhìn cho đến khi bà vào toa và cửa tàu đóng lại thì mới quay gót.
Anh ngồi trong phòng chờ và nhìn đồng hồ nhà ga. Bây giờ không phải giờ cao điểm nên chắc sẽ có chỗ ngồi. Có lẽ Chifune đang đi dọc các toa để tìm ghế trống. Tìm được rồi, bà sẽ làm gì? Lấy điện thoại ra kiểm tra mail và tin nhắn. Nếu nhận được tin của ai đó, chắc bà sẽ suy nghĩ lời phản hồi và gửi đi. Vậy thì mất bao lâu nhỉ?
Reito đang miên man suy nghĩ thì điện thoại rung. Chifune gọi. Từ lúc tàu xuất phát đến giờ vẫn chưa được năm phút. Chifune liên lạc nhanh hơn anh tưởng.
Reito cố thở đều trở lại rồi bắt máy, “Vâng, cháu đây. Sao thế ạ?”
“Không thấy sổ đâu.” Chifune thì thào.
“Dạ?”
“Quyển sổ không có trong túi của tôi. Rõ ràng tôi đã bỏ vào rồi, nhưng bây giờ không thấy đâu cả. Thế là thế nào?” Chifune hạ giọng, có lẽ do ngại làm phiền đến hành khách xung quanh.
“Cháu làm sao biết được ạ.”
“Sao lại thế? Cháu cầm túi của tôi suốt mà?”
“Đúng, nhưng... A, hay là...”
“Gì cơ?”
“Ban nãy bác lấy thẻ đi tàu ra nhỉ? Có khi nào sổ rơi lúc đó không?”
“Nếu thế thì tôi đã nhận ra.”
“Nếu bác chắc chắn đã bỏ quyển sổ vào túi thì chỉ có duy nhất khả năng đó thôi. Cháu vẫn đang ở gần ga, để cháu đi xem nhé.”
Chifune im lặng, nhưng hơi thở lại dồn dập, “Được rồi. Có gì liên lạc ngay với tôi.”
“Bác yên tâm ạ.”
Sau khi cúp máy, Reito vừa lục túi quần vừa nhanh chân chạy vào ga, dừng lại trước tủ gửi đồ tại một góc nhà ga, tra chìa khóa vừa lấy ở túi quần vào cửa tủ dưới cùng bên phải. Bên trong là túi bọc bộ vest và túi giấy. Reito chộp lấy rồi chạy về phía nhà vệ sinh.
May thay, trong nhà vệ sinh không có ai, các buồng đều trống. Reito nhanh chóng vào một buồng rồi chốt cửa. Anh treo túi bọc vào cái móc đính sau cửa, mở túi ra. Bên trong là bộ vest, sơ mi trắng và cà vạt, chính là bộ cánh Chifune mua cho anh. Trong túi giấy là đôi giày mua cùng ngày hôm ấy.
Sau khi chắc chắn mình không quên thứ gì, Reito gọi điện cho Chifune. Hẳn bà đang rất nóng lòng nên bắt máy ngay.
“Reito à? Sao rồi?”
“Bác yên tâm, cháu tìm thấy rồi. Nó ở phòng chờ, đúng là rơi ra lúc bác lấy thẻ tàu.” Reito rút quyển sổ vàng ở túi áo hoodie ra. Anh đã lén nhón quyển sổ trong túi xách lúc hai bác cháu tiến đến cửa soát vé.
“Thế à? Mang đến ga tiếp theo cho tôi nhé, tôi sẽ xuống chờ ở đấy.”
“Như vậy bác sẽ muộn họp mất. Bác cứ đi thẳng đến công ty đi. Cháu sẽ mang sổ đến nơi cho bác.”
“Cháu định đến công ty tôi ấy à?”
“Vâng ạ.”
Chifune im lặng. Người thông minh như bà hẳn đã nhận ra tình hình này không đơn thuần là một sự cố ngoài ý muốn. Và bây giờ bà đang cân nhắc xem nên làm thế nào.
“Được rồi.” Cuối cùng, Chifune bình tĩnh nói. “Khi đến công ty cháu cứ báo tên ở quầy lễ tân. Tôi sẽ dặn họ trước.”
“Vâng ạ.”
Reito định cúp máy thì Chifune dặn với theo, “Và nhất thiết đừng đọc nội dung bên trong, vì như thế là xâm phạm tự do cá nhân đấy.”
“Cháu biết mà.”
“Tôi mà phát hiện cháu đã đọc thì sẽ từ mặt cháu đấy.” Giọng Chifune vô cùng nghiêm khắc.
“Cháu sẽ khắc cốt ghi tâm ạ.”
“Nhớ kĩ đấy.” Giọng Chifune vẫn nghiêm khắc đến phút cuối.
Ngước nhìn tòa nhà màu bạc lấp lánh dưới nắng, Reito hít thở thật sâu. Đây là lần đầu tiên anh đến trụ sở chính của Tập đoàn Yanagisawa.
Thắt chặt lại nút cà vạt đã nới lỏng khi ngồi tàu, Reito băng qua cửa kính tự động, và trông thấy quầy lễ tân ở sâu trong đại sảnh. Hai cô gái ngồi sau quầy rất xinh đẹp, dù chưa đến mức nghiêng nước nghiêng thành. Khi Reito đến gần, cô gái mặt tròn ngồi bên trái mỉm cười đứng dậy.
“Tôi tên là Naoi Reito, đến để đưa đồ cho bà Yanagisawa Chifune, cố vấn Tập đoàn Yanagisawa.”
Chifune đã báo trước, nên sau khi liếc nhanh danh sách dưới quầy, cô gái gật đầu.
“Vâng ạ. Anh đeo cái này và ngồi đây đợi một lát.” Nói đoạn, cô đưa cho Reito một tấm thẻ đề chữ “Khách” có dây đeo, và chìa tay về phía bộ sofa.
Reito đeo thẻ vào và ngồi xuống ghế. Anh nhìn về phía quầy lễ tân, thấy cô gái nhấc máy gọi điện.
Không lâu sau, Chifune gọi cho Reito.
“Cháu nghe ạ.”
“Rốt cuộc mục đích của cháu là gì?” Chifune thì thầm. Chắc bà xin phép ra ngoài giữa chừng cuộc họp.
“Mục đích? Ý bác là sao ạ?”
Chifune thở mạnh, “Bây giờ tôi không có thời gian, để nói sau. Tôi nhờ ai đấy xuống chỗ cháu, đưa sổ cho người ta nhé.”
“Không được, vật quan trọng thế này, cháu phải tự mang đến cho bác.”
Chifune lại thở mạnh. Một thoáng im lặng trôi qua.
“Quả nhiên là thế.”
“Gì cơ ạ?”
“Tôi đã bảo sẽ nói sau mà. Được rồi, cháu lên phòng họp 301 ở tầng ba. Nhớ gõ cửa, đừng tự tiện đi vào.”
Reito chưa kịp đáp “Vâng” thì điện thoại đã ngắt. Anh đến quầy lễ tân hỏi vị trí phòng 301 và được chỉ chỗ thang máy, bấm lên tầng ba sẽ thấy phòng họp ngay.
Đi thang máy đến tầng ba, Reito đọc sơ đồ các phòng treo trên tường. Phòng 301 nằm ở cuối hành lang.
Reito từ tốn bước đi trên nền nhà bóng loáng. Hành lang không một bóng người và vô cùng yên ắng. Reito áp tay phải lên lồng ngực, cảm nhận tim đập dồn do căng thẳng, thậm chí bắt đầu khát nước. Anh hơi nao núng khi nghĩ đến việc mình sắp làm, rồi lập tức tự chấn chỉnh, việc đã đến nước này thì không thể quay đầu được nữa.
Cuối cùng, đến cửa phòng 301, Reito hít thở sâu vài lần rồi đưa tay gõ.
Cửa hé ra ngay, gương mặt một người đàn ông đeo kính lấp ló.
“Bà Chifune... Yanagisawa Chifune...” Reito chưa nói hết câu, người đàn ông đã giơ tay ngăn lại như thể đã hiểu. Chắc Chifune cũng báo trước rồi.
“Người của cố vấn Yanagisawa.” Ông ta thông báo vào phòng họp. Có lẽ ai đó đồng ý, ông bèn ngoảnh lại gật đầu với Reito và mở cửa rộng hơn.
Reito bước vào, nhìn quanh và giật mình. Chừng hai chục nhân vật cao tuổi, đa số là đàn ông, đang ngồi quanh bàn dài.
Chifune ngồi ở ghế thứ ba từ ngoài vào. Reito bước lại gần và đưa sổ ra.
Đôi mắt sắc sảo xoáy sâu vào anh, Chifune nhận sổ, “Cảm ơn cháu.”
Reito rời khỏi chỗ của Chifune và lùi xuống. Tuy nhiên, anh không ra cửa mà dừng lại ở gần tường.
“Cậu làm trò gì thế?”
Yanagisawa Katsushige cất tiếng từ chỗ gần đầu bàn. Bên cạnh là chủ tịch Yanagisawa Masakazu.
“Xong việc rồi thì đi đi.”
Reito thở ra hít vào rồi hỏi, “Tôi không thể có mặt ở đây sao?” Hoàn toàn bất ngờ, cả phòng quay lại nhìn anh. “Cái gì cơ?” Katsushige lừ mắt.
“Tôi hỏi rằng, tôi không thể nghe nội dung thảo luận ở đây sao?”
“Hả? Cái quái gì...? Đừng làm trò nữa. Tất nhiên là không thể. Mau đi ra ngoài.” Katsushige xua tay như đuổi ruồi.
“Tôi không gây phiền phức đâu. Chỉ lắng nghe thôi ạ.”
“Đã bảo không là không. Nơi này không dành cho loại như cậu. Đi ra.”
“Xin mọi người.” Reito cúi đầu.
Mặt Katsushige càng lúc càng méo xệch, ông ta nhìn sang Chifune, “Chị bảo nó đi chứ?”
Chifune xoay người nhìn Reito, trầm ngâm giây lát rồi quay về phía Katsushige và Masakazu. “Tôi cũng xin mọi người, cho cậu ấy tham dự cuộc họp.”
Katsushige há hốc mồm, “Cái gì? Chifune, chị định làm gì?”
“Tôi không nghĩ là có vấn đề gì cả.”
“Sao lại không? Vấn đề lớn ấy chứ. Ngoài người ghi biên bản ra thì về nguyên tắc, không ai được dự họp với ban quản trị.”
“Đó là nguyên tắc của công ty các ông. Nhưng tôi đâu phải người của công ty, cũng không nằm trong ban quản trị. Và cậu này là cấp dưới của tôi. Tôi muốn cấp dưới của mình cũng được dự họp.”
“Kiểu lý sự này...”
“Thôi không sao.” Masakazu cắt ngang lời em trai. “Cậu ta cũng nói là sẽ không cản trở gì. Cứ cho cậu ta dự họp. Dù gì đây cũng không phải là cuộc họp chính thức của ban quản trị. Có ai phản đối không?” Ông hỏi các thành viên khác.
Im lặng.
Masakazu gật đầu với Chifune và Reito, “Mọi người không phản đối.”
“Cảm ơn.” Reito nói to.
“Nhưng cậu đứng lù lù ở đấy thì mọi người sẽ phân tâm. Ai đó lấy hộ cậu ta cái ghế đi.”
Người đàn ông đeo kính khi nãy bưng vào một cái ghế xếp. Reito cảm ơn rồi ngồi xuống.
“Tiếp tục thôi.” Nói đoạn Masakazu quay sang Katsushige. “Hay ta bàn về Hakone luôn? Bao gồm cả chuyện lần trước nữa. Nghe xong có lẽ cậu ta cũng hài lòng mà rời đi cho.” Masakazu thoáng liếc Reito.
“Vâng. Vậy tôi xin phép phát biểu.” Katsushige nhoài người tới trước. “Mời các vị mở trang 5 tài liệu. Như quản trị Sakata báo cáo lúc nãy, dự án resort ở Hakone đang tiến triển thuận lợi. Lễ khởi công diễn ra vào năm sau như dự kiến. Đồng thời, vẫn còn vấn đề đang bỏ ngỏ về Khách sạn Yanagisawa. Bao lâu nay, vấn đề này đã được thảo luận rất nhiều lần. Phần đông ủng hộ sang năm đóng cửa khách sạn luôn, và không có ý kiến phản đối nào quá mạnh mẽ. Cho nên, ai bất đồng với chủ trương này thì hãy lên tiếng ngay bây giờ. Nếu không, quyết định đóng cửa sẽ được chính thức ban hành ở cuộc họp quản trị kế tiếp và báo cáo tại hội nghị cổ đông vào tháng Ba năm sau.”
Reito nhìn chằm chằm vào lưng Chifune, mong chờ bà giơ tay. Dường như Katsushige cũng để ý nhất cử nhất động của Chifune. Masakazu vẫn nhìn thẳng ra trước, nhưng chắc chắn vẫn dành khóe mắt dõi theo bà.
Tuy nhiên, Chifune ngồi im. Ngay cả Reito cũng cảm nhận được sự nhẹ nhõm của Katsushige.
“Xem ra không ai phản đối, vậy quyết định...”
Masakazu giơ tay ngăn em trai, “Cố vấn Yanagisawa.” Ông gọi Chifune. “E rằng bà sẽ không thể tham dự cuộc họp ban quản trị lần tới. Nếu bà có ý kiến gì về Khách sạn Yanagisawa thì hãy phát biểu tại đây.”
Reito có cảm giác ngụ ý của câu này là “Nếu bà có ý kiến gì về Khách sạn Yanagisawa thì hãy phát biểu tại đây, chúng tôi sẽ nghe, nhưng không làm theo đâu”.
Chifune nhìn Masakazu. “Cảm ơn ông quan tâm. Nhưng không cần đâu.” Giọng bà cứng rắn.
Từ chỗ Reito ngồi không thấy rõ mặt Chifune, nhưng anh vẫn mường tượng được thái độ kiên quyết không cần thương hại của bà.
“Tôi hiểu rồi.” Masakazu nhìn Katsushige, ra hiệu tiếp tục.
“Vậy đây là quyết định chính thức đối với Khách sạn Yanagisawa. Có một vấn đề liên quan đến quyết định này. Khách sạn Yanagisawa là cơ sở cuối cùng do cố vấn Yanagisawa trực tiếp gầy dựng còn tồn tại đến nay mà vẫn giữ nguyên hình thức kinh doanh như cũ. Nói cách khác, đóng cửa cơ sở này đồng nghĩa với việc từ nay về sau, tập đoàn chúng ta không cần dựa vào kiến thức và kinh nghiệm của cố vấn Yanagisawa nữa. Tôi xin được báo cáo là sau khi trao đổi với đương sự về việc này, bà quyết định sẽ từ nhiệm trong năm nay. Cố vấn Yanagisawa, cảm ơn những cống hiến của bà trong suốt thời gian qua.”
Như được bật công tắc, các thành viên khác cũng lần lượt cảm ơn Chifune. Xem chừng ai nấy đều đã nắm được nên chẳng hề ngạc nhiên.
Masakazu đứng lên, chậm rãi tiến về phía Chifune.
“Bà vất vả rồi.” Ông ta chìa tay ra như để hoàn tất nghi thức cuối cùng.
Chifune cũng đứng dậy và bắt tay ông. “Mọi chuyện còn lại, trông vào ông nhé.” Gương mặt bà lạnh lùng, như thể đã đoán được toàn bộ diễn biến.
Masakazu quay về chỗ. Trước khi ngồi xuống, ông ta nhìn Chifune và thốt lên, “À quên. Chuyện chúng tôi sắp bàn cũng chẳng có gì quan trọng, không dám phiền bà ở lại lắng nghe. Bà có thể rời đi được rồi.”
Ý ông ta là, bà đã hết giá trị, mong bà đi cho.
“Vâng.” Chifune nhỏ nhẹ nói. “Thế tôi xin phép. Chúc mọi người nhiều sức khỏe.”
Chifune đẩy ghế vào vị trí cũ, cầm túi xách chuẩn bị tiến ra cửa thì nhận ra điều bất thường. Bà bồn chồn nhìn quanh, cuối cùng xoay người lại.
Điều bất thường là ai nấy đang đổ dồn ánh mắt vào sau lưng bà. Cũng phải thôi, vì Reito đang giơ tay.
“Mọi người, thế này cũng được sao?” Reito lấy hơi, nhìn khắp phòng và nói. “Thực sự vẫn ổn chứ? Niệm sẽ mất đi đấy.”
“Reito, thôi đi.” Chifune khiển trách, nhưng ánh mắt không hề hung dữ.
“Này!” Katsushige gằn giọng như muốn dằn mặt. “Cậu bảo sẽ không gây phiền phức cho chúng tôi cơ mà?”
“Không phải gây phiền phức, mà là phát biểu ý kiến, là đề xuất vì Tập đoàn Yanagisawa.”
“Ranh con vắt mũi chưa sạch, đừng có láo lếu. Là người ngoài mà còn lớn tiếng.”
“Tôi không phải người ngoài. Tôi phát biểu thay cho bác Chif... thay cho cố vấn Yanagisawa.”
“Đủ rồi đấy.”
“Nào nào, đợi đã.” Masakazu đứng ra hòa giải. Ông ta từ tốn ngồi xuống ghế, khoanh tay trước ngực. “Phát biểu thay cho cố vấn thì ai dám phớt lờ. Nghe cậu ta nói đã. Cậu vừa bảo niệm sẽ mất đi nhỉ. Nghĩa là sao?”
“Nghĩa là thế. Triết lý kinh doanh của Tập đoàn Yanagisawa, về cơ bản, là ‘niệm’ do nhà Yanagisawa truyền từ đời này sang đời khác. Niệm ấy gồm ba nguyên tắc.” Reito giơ ba ngón tay. “Nỗ lực, hợp tác và giản dị. Có lẽ chủ tịch cũng biết.”
“Tất nhiên rồi. Nỗ lực, hợp tác với mọi người và duy trì lối sống giản dị của bản thân. Thế hệ trước đã truyền dạy như thế không biết bao lần.”
“Vâng. Tuy nhiên, niệm là một phạm trù khó thể hiện hết bằng lời. Niệm là linh hồn, là cuộc sống của mỗi thế hệ, là thứ mà các gia chủ truyền lại cho hậu thế thông qua sự nghiệp của mình. Và bác Chifune, người duy nhất trong dòng họ Yanagisawa nhận niệm từ cây long não đã làm rất tốt việc đó. Minh chứng là Khách sạn Yanagisawa. Nó kết tinh niềm tin và lý tưởng của bác ấy. Nó không lỗi thời, thậm chí còn có thể làm kim chỉ nam cho các dự án tương lai. Thực tế là bây giờ nó vẫn đang nâng đỡ Tập đoàn Yanagisawa.”
Reito nhìn lướt từng thành viên của ban quản trị rồi lại nhìn Masakazu.
“Hôm trước tôi có sử dụng dịch vụ của Khách sạn Yanat. Ấn tượng rất tốt. Bầu không khí hay độ rộng phòng ốc đều khác hẳn Khách sạn Yanagisawa. Khách trọ đôi bên cũng khác nhau. Nhưng tôi nghĩ rằng lý tưởng cốt lõi của cả hai thì đồng nhất.
“Ví như khía cạnh âm thanh. Khách sạn Yanagisawa rất yên tĩnh. Dù nhắm mắt lắng tại cũng chẳng nghe thấy gì. Có lần, khách trọ than phiền về tiếng kêu của đồng hồ treo tường, khách sạn bèn đổi sang loại không có kim giây. Từ đó trở đi, Khách sạn Yanagisawa cam kết về sự tĩnh lặng. Họ triệt để điều tra nguồn gây tiếng ồn, dù là do đèn huỳnh quang, tủ lạnh, quạt thông gió, họ đều lên đối sách phù hợp. Công tắc nguồn tủ lạnh của Khách sạn Yanat cũng dựa trên kinh nghiệm đó.
“Ngoài ra, phòng khách và phòng ngủ của Khách sạn Yanagisawa được tách riêng, và rõ ràng phòng ngủ với thiết kế nhỏ gọn rất được ưa chuộng. Đó là vì một khi đã ngả lưng xuống giường, con người ta thường ngại di chuyển nhiều. Khách sạn Yanat thì chọn giường cỡ lớn để khách có thể nằm trên giường mà vẫn với tay được đến mọi chỗ mình muốn.
“Về địa điểm, Khách sạn Yanagisawa lại là một ví dụ ngược để noi theo. Vì là khách sạn du lịch nên nó phải chú trọng phong cảnh xung quanh, tiện ích giao thông và hình dạng khu đất. Khách sạn Yanat thì liều lĩnh bỏ qua hết. Kết quả là tiền mua đất của Khách sạn Yanat khá rẻ. Hậu quả là khó xây phòng ốc vuông vắn, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến lượng khách trọ.
“Nhìn chung, khó lòng đếm xuể các ví dụ về tác động của Khách sạn Yanagisawa đối với quá trình triển khai các khách sạn khác của tập đoàn. Hơn hết, không thể quên rằng, và đây cũng là điều tôi muốn đề cập nhất hôm nay...”
Reito bước lên đứng cạnh Chifune.
“Hầu hết các ý tưởng ấy đều do bác Chifune nghĩ ra. Sách giới thiệu Khách sạn Yanat có ghi trung tâm của các cải cách là chủ tịch và giám đốc điều hành. Nhưng chắc gì các ông đã cải cách được nếu thiếu lời khuyên của bác ấy. Ngay cả việc đặt tên khách sạn cho gọn cũng xuất phát từ ý tưởng bác đưa ra cho chủ tịch.
“Sách giới thiệu có đề cập đến ‘Bữa sáng Chủ tịch’. Đó chính là suất ăn sáng bán ở quán cà phê trong Khách sạn Yanat. Suất ăn 500 yên [*] , gồm một phần cơm bò băm nhỏ, salad và cà phê. Sách viết rằng thực đơn này gồm các món khoái khẩu của chính ngài chủ tịch khách sạn bận rộn. ‘Nên mời khách những món mà mình muốn ăn, nói rộng ra là đem lại cho khách những dịch vụ mà chính mình muốn hưởng thụ. Đó là cốt lõi của chúng tôi.’ Sách ghi lù lù câu ấy, nhưng tôi từng nghe bác Chifune nói một câu giống hệt khi ăn Cà ri Buổi sớm ở khách sạn Yanagisawa. Trùng hợp ngẫu nhiên? Hay do ảnh hưởng của cố vấn? Các ông đang cố gắng quên đi, cố gắng xóa nhòa tất cả những thành tựu to lớn ấy. Tất nhiên, thời đại thay đổi là chuyện không ai can thiệp được. Con người rồi sẽ phải già đi. Nhưng xóa sổ thành tựu của một người nhiều công lao liệu có công bằng? Mặc cho niệm của dòng họ Yanagisawa tiêu biến liệu có khôn ngoan? Tập đoàn Yanagisawa liệu có vì thế mà hưng thịnh? Tôi xin hỏi lại lần nữa. Như thế mà được ư?”
Reito nói một mạch, rồi nhắm mắt lại. Nách và thái dương ướt đẫm.
Một lát sau, Reito mở mắt, len lén nhìn sang Chifune. Đôi mắt đỏ ngầu của bà chớp lia lịa.
Phòng họp yên lặng như tờ. Không biết mọi người đang nhìn mình như thế nào, Reito không dám ngẩng mặt.
Bộp, bộp, bộp... Âm thanh giòn tan vang lên. Reito đưa mắt nhìn. Masakazu vỗ tay, nhưng sắc mặt vô cùng lạnh lùng.
“Chúng tôi đã lắng nghe không sót một lời. Cậu vất vả rồi. Hài lòng chưa?” Ông ta hỏi cộc lốc như muốn đuổi người.
Reito định trả miếng “Ông bảo gì hả?”, nhưng Chifune đã gọi anh, “Đi thôi.”
Reito nhìn các thành viên khác. Ai nấy nhìn lại bằng con mắt thương hại. Reito chợt nhận ra việc mình vừa làm chỉ là đã tràng xe cát. Anh im lặng đi theo Chifune.
“Đó là lý do cháu lấy quyển sổ trong túi xách của tôi à?” Chifune hỏi khi họ đã rời phòng họp và đi dọc hành lang.
“Cháu xin lỗi. Cháu muốn phát biểu ở cuộc họp ban quản trị bằng mọi giá nên…”
“Tại sao?”
“Vì cháu đoán bác sẽ chẳng nói gì, dù có rất nhiều điều tiếc nuối.”
“Tiếc nuối... Ừ, cây long não truyền đạt cả điều đó nữa nhỉ!” Chifune dừng bước. “Cháu nhận niệm lúc nào thế?”
“Sau ngày trăng tròn vừa rồi ạ. May mà không ai đặt lịch hôm ấy.”
“Sao cháu biết tôi đã gửi niệm?”
“Tên khách thỉnh vào đêm bác bảo cháu trọ ở Shibuya và để bác gác cây là Iikura Kokichi. Về sau gặp Kokichi, cháu tình cờ đề cập đến điều này, Kokichi bảo đâu có. Cháu bèn suy ra người thỉnh đêm ấy chính là bác.”
Chifune chớp mắt ngạc nhiên, “Cháu quen Kokichi à?”
“Cháu gặp ở nhà tắm công cộng. Cháu có kể với bác mà.”
“Thế à... Tôi không nhớ. Chắc là nghe rồi mà quên...” Mặt Chifune u ám hẳn đi.
“Xin lỗi bác vì đã tự tiện nhận niệm. Vì cháu tò mò không biết bác sẽ gửi niệm gì…”
“Gửi những điều tôi chưa muốn chia sẻ với cháu trong khoảng thời gian này... Mà thôi, cho qua.” Chifune dợm bước tiếp, lại đột ngột dừng chân. “Hẳn cháu đã biết việc bãi bỏ chức danh cố vấn là do tôi chủ động đề xuất rồi nhỉ?”
“Vâng.” Reito gật đầu. “Biết cả lý do nữa.”
“Biết mà còn diễn thuyết dài như thế?”
“Chính vì biết nên mới diễn thuyết đấy ạ. Cháu phải truyền đạt thay cho bác.”
Chifune cụp mắt mím môi, ngần ngừ như chực nói điều gì, cuối cùng lại chỉ im lặng bước tiếp.