Người Gác Cây Long Não

Lượt đọc: 3469 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 24

❊ ❊ ❊

Trưa hôm sau, Reito đang ngồi khoanh chân đánh bóng cái chuông cũ thì Chifune đến và tròn mắt ngạc nhiên, “Cháu tháo cái đó ra được à, giỏi thế.”

“Sau phòng trực có cái thang gấp nên cháu dùng ạ. Chuông này bẩn quá, tiếng không trong lắm nên cháu thử đánh bóng xem sao.”

Chifune hết nhìn cái chuông rồi lại nhìn Reito, “Dường như cháu cũng dần dần yêu mến ngôi đền này rồi nhỉ?”

“Có lẽ... yêu mến cây long não thì đúng hơn.”

“Tốt quá. May mà hôm nay tôi đem món này đến đây.” Chifune vỗ nhẹ vào túi đeo trên vai.

“Gì thế ạ?”

“Bác mang gì đến thế ạ?”

“Hả?”

“Phải nói là ’Bác mang gì đến thế ạ? Hễ lơ là một chút là cháu lại ăn nói thiếu phép tắc ngay. Nhớ chú ý đấy.”

Reito thuẫn mặt gật đầu, “Cháu xin lỗi.”

“Khi nào cháu lau chuông xong thì tôi sẽ cho biết. Tôi vào phòng trực đã. Xong việc thì vào nhé.” Chifune xoay người bước đi.

Đánh bóng xong, Reito treo chuông về chỗ cũ, cất cái thang rồi vào phòng trực. Chifune đang uống trà và xem sổ tay, trông thấy anh thì vội bỏ sổ vào túi.

“Cháu lau xong chuông rồi à?”

“Vâng ạ.”

“Cháu vất vả rồi.” Chifune lấy từ túi xách ra một quyển sổ cũ dày cộp và đặt lên bàn. “Tôi mang cái này đến cho cháu.”

“Cháu xem nhé?”

“Cứ tự nhiên. Tôi mang đến cho cháu xem mà.”

Reito cầm lấy quyển sổ. Nhan đề viết tay Người gác cây long não - Những điều cần nhớ. Anh mở ra, trang đầu tiên ghi “Niệm là một người đã xa. Dù muốn cũng chẳng cho ta chạm vào”. Trang tiếp theo là “Chương 1. Cách ứng xử với khách thỉnh”, bên dưới liệt kê một loạt điểm cần chú ý.

“Khoảng hai tiếng trước, Toshiaki gọi điện cho tôi, hỏi han một số vấn đề và kể lại tình hình đêm qua. Vậy là cháu đã biết lý do khiến ông ấy tới thỉnh rồi đúng không?”

“À... chuyện đó... hơi phức tạp một tí ạ...” Reito hoảng hốt. Chẳng lẽ việc anh thông đồng với Yumi để nghe trộm cũng lộ rồi sao?

“Toshiaki kể là con gái nhà mình ép cậu Reito giúp đỡ nên mọi việc mới thành như thế. Ông ấy không có vẻ muốn truy cứu nên tôi cũng không gặng hỏi thêm. Vả lại đối với tôi, việc cháu dần dần hiểu về thỉnh quan trọng hơn. Sau khi nghe chuyện của Toshiaki, cháu nghĩ thế nào?”

“À, cháu thấy ghê quá, rất ghê gớm, quá ghê gớm luôn ạ.”

Chifune thất vọng chau mày, khóe miệng xệ xuống. “Cháu không biết từ nào khác ngoài ‘ghê gớm’ sao?”

“Cháu xin lỗi.” Reito gãi đầu. “Tại cháu quá kinh ngạc nên không nghĩ ra từ nào khác. Cháu chưa thỉnh bao giờ nên không rõ lắm, nhưng cháu cảm thấy việc này giống như chi phối hay áp đảo cảm xúc của người ta ấy, nói chung không cần hỏi đáp vẫn hiểu rõ nhau.”

“Đúng, không cần hỏi đáp.” Chifune gật đầu hài lòng. “Tâm tư có sao truyền đi vậy, không thể giả vờ hay dùng ngôn từ che đậy như lời nhắn bằng văn tự. Cảm xúc của người gửi ra sao thì được trao đi trung thực như vậy. Cho nên phần lớn khách thỉnh là những người muốn để lại di ngôn, để lại những tâm ý phức tạp mơ hồ mà một văn bản chúc thư không chuyển tải đầy đủ và chính xác được. Trong các dòng họ có quan hệ mật thiết với nhà Yanagisawa, không ít gia chủ dùng năng lực này để truyền lại cho người nối dõi lý tưởng, niềm tin, ý thức về bổn phận và sứ mệnh.”

“À… đúng thế…” Trong đầu Reito hiện lên gương mặt Oba Soki.

“Là người đứng đầu gia đình, ai cũng mong muốn gia tộc sẽ trường tồn và phồn vinh. Người nối dõi sẽ tiếp nhận nhiệt huyết ấy thông qua niệm và nỗ lực biến nó thành sự thật. Có nhiều trường hợp mong ước của thế hệ trước lại đạt được nhờ thế hệ sau. Thỉnh cây long não, ước mơ sẽ thành hiện thực, chính là như thế.”

“À….. ra vậy.” Reito đập bốp hai tay vào nhau.

“Chẳng biết tự khi nào, mô tả về cây long não được tùy tiện giản hóa rồi lưu truyền rộng rãi, nơi này bắt đầu được coi như chốn linh thiêng. Tuy nhiên đó cũng là một vỏ bọc tuyệt vời, vì chẳng ai thực sự tin rằng có cây long não biến điều ước thành hiện thực cả.”

“Quả thật, nếu xã hội biết về quyền năng của cây long não thì sẽ ầm ĩ lắm.”

“Chính vì thế, trách nhiệm của nhà Yanagisawa rất nặng nề. Tuy truyền đạt lại lý tưởng và niềm tin, nhưng niệm không chỉ toàn những điều thanh khiết, mà có khi còn là cảm xúc giấu kín tận đáy lòng người gửi như hoài nghi, lo âu, cố chấp và hối tiếc. Chưa hết, cây long não còn chuyển giao trung thực cả phiền muộn và tà niệm. Nghe nói trước kia có không ít người thỉnh người mình ghét chết đi. Nói cách khác, nó là một mệnh lệnh trả thù.”

Reito chợt nhớ mình từng đề cập đến chuyện này, ở nhà tắm công cộng, với ông già Kokichi.

“Quyển sổ đó...” Chifune nhìn xuống gần tay Reito, “Đúc kết toàn bộ lễ tiết và cách thức để đảm nhiệm việc gác cây long não một cách vẹn toàn. Đó là cẩm nang hướng dẫn được truyền từ đời này sang đời khác, có bổ sung ghi chú của tôi. Rảnh thì đọc, chỗ nào không hiểu thì hỏi.”

Bấy lâu nay Chifune chưa chỉ dạy Reito điều gì, dường như từ giờ trở đi sẽ khác.

“Vâng, kể ra thì hơi vội vàng, nhưng cháu hỏi một điều được không?”

“Chưa đọc đã hỏi? Mà thôi cũng được. Hỏi đi!”

“Cháu cho rằng không phải ai cũng nhận niệm được. Có trường hợp nào vào cây long não và cố gắng nghĩ về người gửi nhưng vẫn chẳng cảm thấy gì không ạ?”

Chifune gật đầu, “Có, không hiếm đâu. Họ hàng cùng huyết thống nhưng dây mơ rễ má quá xa thì khá khó nhận. Tốt nhất là người cùng huyết thống trong ba đời, sang đời thứ tư thì hên xui, đời thứ năm thì xa quá, hi vọng khá mong manh. Và dù cùng huyết thống ba đời nhưng nếu mối quan hệ với người gửi quá nhạt nhòa thì cũng khó mà nhận được niệm. Ngoài ra còn nhiều nguyên nhân khác, có người bảo nếu không nhận được niệm thì sẽ không trả tiền nữa.”

Nghe na ná tình huống Soki đang gặp phải. Reito đâm ra hứng thú, “Những người đó làm thế nào ạ? Bỏ cuộc luôn? Có ai thử đi thử lại nhiều lần không ạ?”

“Có chứ, nhất là những người không rõ vì sao mình không nhận được. Có người kiên quyết không từ bỏ, đêm trăng tròn nào cũng đến thỉnh.”

“Nếu vẫn tiếp tục không nhận được niệm thì sao ạ?”

“Tùy người ta thôi. Có khi bỏ cuộc ngay, có khi nỗ lực lâu hơn.”

“Nhìn chung có giới hạn nào không ạ? Ví dụ, thử năm lần vẫn thất bại tức là thất bại mãi mãi ấy. Nếu có giới hạn, cháu nghĩ nên nói thẳng cho khách biết thì hơn.”

“Đó là sự can thiệp không cần thiết. Người gác cây long não không có quyền bảo khách phải làm thế này thế kia.” Sau khi hướng dẫn bằng giọng giáo huấn, Chifune dò xét nhìn Reito, vẻ mặt trở nên cảnh giác. “Sao cháu lại hỏi chuyện này?”

“Tại vì... Cháu cũng có nhiều điều cần suy nghĩ...” Reito lúng búng.

“Gì vậy, đừng có ngập ngừng, muốn nói gì thì nói rõ ra xem nào.”

“Không ạ, không phải cháu. Có người nhờ cháu tư vấn.”

“Tư vấn? Ai nhờ? Tư vấn chuyện gì?” Chifune hỏi liền một mạch.

“À... Thật ra...” Không còn cách nào khác, Reito đành kể lại việc Soki hỏi mình.

Nghe xong, Chifune áng chừng đã nhớ ra, “Soki nói thế à... Nhắc mới nhớ, đêm mai cậu ta cũng có lịch thỉnh. Hình như lần trước cậu ta chưa thỉnh được.”

“Xem chừng cậu ta đã bỏ cuộc rồi, chỉ là muốn chúng ta cho một lý do để dừng lại thôi.”

“Thế à…. Nhưng tôi vừa nói đấy, chúng ta không được can thiệp. Có khách đăng kí thỉnh thì phải tiếp đón.”

“Hết cách rồi ạ? Cháu cứ thấy tội nghiệp cậu ấy thế nào...”

“Vấn đề người nối dõi ở đâu cũng nổi cộm quá nhỉ. Các gia đình lớn hoặc lâu đời thì lại càng khó khăn. Tuy không liên quan lắm, nhưng tôi cũng sắp hết thời rồi.” Chifune buột miệng nói một câu chẳng giống tính cách bà ngày thường chút nào.

“Hết thời? Nghĩa là sao ạ?”

“Trong buổi họp ban quản trị lần tới, chắc họ sẽ công bố bãi bỏ chức vụ cố vấn. Sau đó, quyết định chính thức sẽ được đưa ra trong cuộc họp ban quản trị và hội nghị cổ đông vào mùa xuân sang năm, và thế là tôi sẽ chính thức miễn nhiệm.”

“Tại sao lại thế ạ? Tập đoàn Yanagisawa vẫn cần đến năng lực của bác mà?”

Nghe thế, Chifune chớp chớp mắt vẻ rất bất ngờ, “Tôi ngạc nhiên đấy. Cháu biết về Tập đoàn Yanagisawa đến mức nào?”

“À… ừm... Cháu không rành lắm nhưng... khách sạn ở Shibuya...”

“Shibuya? À... khách sạn Yanat Shibuya phải không? Nó làm sao cơ?”

“Cháu có đọc sách giới thiệu khách sạn đặt ở phòng. Đọc lời chào của chủ tịch...”

“À... Cháu đọc rồi à?”

“Trong đó có viết một điều khiến cháu rất hứng thú.”

“Ồ… thế à…..” Chifune lộ vẻ đăm chiêu, nhưng lập tức dứt khỏi dòng suy nghĩ và mỉm cười. “Trong một tổ chức, cần phải có sự đổi mới. Chức cố vấn không hợp với thời đại nữa. Các cổ đông không bằng lòng, nên tôi từ nhiệm cũng không sao. Nhưng quả thật tôi vẫn vương vấn Khách sạn Yanagisawa.”

“Nó sẽ bị đóng cửa thật ạ?”

“Dù có nghỉ thì tôi vẫn muốn bảo vệ nơi ấy...” Chifune đưa tay chống má, ánh nhìn xa xăm. Thế rồi đột nhiên như chợt nhớ ra điều gì, bà vội mở sổ tay đặt bên cạnh ra và hí hoáy viết vào.

Hơn 10 giờ tối, Reito đang ở phòng trực thì nghe chuông kêu boong. Đánh bóng đến thế mà âm thanh cũng không trong trẻo lại được.

Anh bước ra thì thấy Toshiaki và Yumi.

“Chào bác.” Reito lên tiếng. “Cháu nghe bác Chifune nói Yumi muốn thử thỉnh ạ?”

“Chị ấy bảo sẽ khó đấy. Thôi thì thử cũng không mất gì.” Reito nhìn sang Yumi. Trông cô không mấy tự tin, vai rụt lại vẻ ngượng ngùng.

Ba người đi sâu vào khuôn viên đền và dừng lại ở lối rẽ sang nơi thỉnh.

“Tôi đi đây.” Yumi cầm túi giấy đựng nến, gương mặt lộ vẻ khó dò. “Bố bảo đốt nến tầm năm phút là niệm đã về rồi. Tôi đợi mười phút mà vẫn không thấy gì thì sẽ quay ra đây.”

“Hiểu rồi. Cô đi nhé.”

“Cố lên.” Toshiaki thêm vào, có lẽ do chẳng trông đợi gì lắm nên giọng ông không mấy mạnh mẽ.

Toshiaki đã hỏi Chifune xem liệu con gái có thể thỉnh thay mình không. Ông nói là có lý do riêng nên muốn Yumi làm thử.

Nghe Chifune kể, Reito hiểu ra ngay. Yumi mà nhận được niệm của Kikuo thì có lẽ sẽ nghe ra những chỗ Toshiaki không phân biệt được. Yumi từng bảo cô cảm âm tốt.

“Chẳng biết thế nào đây. Chắc là không được rồi.” Toshiaki cho hai tay vào túi quần và khẽ đung đưa người.

“Yumi không biết gì về bác Kikuo nên có lẽ sẽ khó hình dung về bác ấy.”

“Tôi có kể cho nó nghe về anh ấy ngày xưa, cho xem cả ảnh nữa.”

“Ồ...” Reito trả lời yếu ớt. Anh không cho rằng ngần ấy là đủ để lừa cây long não. Mà có lẽ bản thân Toshiaki cũng chẳng hi vọng gì. Bằng chứng là trời lạnh thế này mà ông vẫn đứng đây đợi chứ không vào phòng trực ngồi, có lẽ nghĩ rằng Yumi sẽ sớm quay ra thôi.

Họ đoán không sai. Chẳng mấy chốc Yumi xuất hiện ở rặng cây.

“Quả nhiên là không được. Chẳng thấy gì cả.” Yumi tỏ vẻ chán chường. “Con tắt nến rồi.”

“Đành chịu vậy. Đổi người nào.” Nói đoạn, Toshiaki tiến về phía bụi cây.

Reito và Yumi quay về chờ ở phòng trực.

“Hôm nay tôi đến phòng thu ở Shibuya và gặp cô Okazaki đấy.” Yumi nói, tay ấp cốc ca cao nóng.

“Cô ấy thế nào?”

“Cô ấy tốt lắm. Đẹp, hiền, lại tài năng. Tôi thật ăn năn vì đã nghi cô là bồ của bố.” Yumi nghiêm túc nói, có vẻ rất chân thành.

“Còn việc tái hiện bản nhạc thì sao?”

“Ừm...” Yumi trầm ngâm. “Còn một chút nữa, một chút đó lại rất khó. Tôi thấy thế này là được, bản nhạc đã hay lắm rồi, nhưng bố bảo vẫn chưa giống vì còn vài khác biệt khá tinh tế nữa. Khi hỏi khác thế nào thì bố phản ứng gay gắt, bảo là con biết diễn đạt thành lời khúc nhạc chỉ vang vọng trong đầu khó khăn nhường nào không.”

“Bác Toshiaki muốn tạo ra một bản nhạc hoàn hảo nên mới khắt khe như thế.”

“Ừ, tôi nghe loáng thoáng, dường như bố có một dự định.”

“Dự định gì?”

“Bố nói hoàn thành bản nhạc sẽ đem cho bà nghe. Đó là bản nhạc bác Kikuo sáng tác tặng bà mà. Chơi bằng piano như bình thường là bà nghe được.”

“Nhưng bà bị lẫn mà, có nghe cũng đâu biết gì nhỉ?”

“Bố bảo không sao. Nói chung bố muốn để bà nghe giai điệu, hi vọng bản nhạc chạm đến tim bà. Bố đã nói thế thì tôi không tiện phản đối nữa, cứ để bố muốn làm gì thì làm.”

“Nghe khó khăn nhỉ!”

“Công nhận. Tuy nhiên...” Yumi nghiêng đầu, “Tôi đã thay đổi cái nhìn về bố mình.”

Lời nói ấy như thắp lên một đốm lửa trong lòng Reito. Anh bất giác im lặng, nhìn Yumi chằm chằm.

“Gì vậy, đừng nhìn tôi như thế.” Yumi giơ một tay lên che mặt.

Reito rời mắt khỏi Yumi và ngước nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Mặt trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trông như khinh khí cầu quảng bá sự kiện.

Đêm nay cũng không một gợn mây.

Hồng Minh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025