Người Gác Cây Long Não

Lượt đọc: 3427 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 27

❊ ❊ ❊

Reito ngước nhìn cánh cổng đóng chặt, tự nhủ cổng này đem làm đạo cụ phim cổ trang hợp lắm đây. Cổng làm bằng những tấm ván lâu năm xếp khít, toát ra không khí di sản sâu sắc, hẳn là mặt trong phải cài then to.

Các trụ cổng cũng to, bên trên gắn biển đề “Yanagisawa”.

Kế bên cổng là một cửa nhỏ có khe bỏ thư và gắn hộp thoại nội bộ. Reito nhấn chuông.

“Vâng.” Giọng Chifune vang lên.

“Là cháu, Reito đây ạ.”

“Mời vào.” Cùng lúc có tiếng mở khóa đánh tách.

Reito đẩy cánh cửa nhỏ và bước vào. Anh nhìn mặt trong cổng thì quả nhiên thấy then ngang nặng trịch.

Reito đi theo các phiến đá kê bước, tiến đến tiền sảnh có cửa vuông bằng gỗ. Cửa mở ra gần như cùng lúc anh tới nơi. “Cháu chào bác.” Reito bước vào.

Hôm qua, Chifune gọi Reito sang nhà vì có một thứ muốn cho anh xem. Saji Toshiaki, Oba Soki và các khách khác đều đã đến tư gia Yanagisawa nhiều lần, thế mà với Reito, lần này mới là lần đầu tiên.

Anh những tưởng mình sẽ được dẫn vào một căn phòng kiểu Nhật trải vài chục tấm chiếu, nhưng hóa ra lại là phòng khách kiểu Âu. Có một cái bàn to mặt cẩm thạch, kế bên là sofa bọc da đồng bộ. Tường trổ lò sưởi, bên trên có tranh phong cảnh. Đây là kiểu phòng khách thường xuất hiện trong các phim nước ngoài hồi xưa.

“Khách thỉnh bác đều tiếp ở đây ạ?”

“Đúng, có gì không?” Chifune cầm ấm rót trà rồi đặt trước mặt Reito.

“Dạ không, chỉ hơi khác so với tưởng tượng của cháu. Nhìn bên ngoài, cháu nghĩ trong nhà toàn là phòng kiểu Nhật.”

“Thời nay mà nhà toàn phòng kiểu Nhật thì bất tiện lắm. Hơn nữa, ông ngoại tôi vốn chuộng văn hóa phương Tây, phòng này do ông tân trang lại đấy. Ông còn muốn tu bổ ở quy mô lớn hơn cơ, nhưng biệt thự rộng quá, không làm hết được.”

“Rộng khoảng bao nhiêu ạ?”

“Chà, rộng bao nhiêu nhỉ? Tôi quên chi tiết rồi, chắc tầm 1000 m2.”

Nghe con số ấy, Reito chưa tưởng tượng được ngay. Nếu nói là rộng gấp mấy lần sân tennis thì chắc anh dễ hình dung hơn [*] .

“Khi chết đi, tôi sẽ để cháu thừa kế ngôi nhà này.”

Chifune nói nhẹ tênh, nhưng Reito thì suýt phun hết trà trong miệng.

“Thật ạ?”

“Chẳng lẽ đùa sao? Tôi không lập gia đình, không con cái, bố mẹ đều đã qua đời. Người em duy nhất của tôi, Naoi Michie, tức mẹ cháu, cũng đã qua đời, nên cháu là người thân duy nhất còn lại.”

Reito hít thở vài lần rồi thì thầm hỏi lại, “Thật ạ?”

“Tuy nhiên...” Chifune nói tiếp. “Cháu chỉ thừa kế biệt thự thôi. Đất thì thuộc sở hữu của Tập đoàn Yanagisawa, tập đoàn cho tôi thuê miễn phí.”

“Trời, ra thế.”

“Mặt cháu thất vọng thấy rõ luôn kìa. Nếu thừa kế cả đất chắc cháu định bán quách nó đi chứ gì?”

“Cháu chưa nghĩ đến bước ấy…” Reito không phủ nhận là mình đang bắt đầu nhẩm tính giá trị cơ ngơi.

“Đồ đạc cũng để lại cho cháu. Phần lớn toàn đồ đồng nát chẳng đáng bao nhiêu, nhưng cũng không ít món giá trị. Thanh lý hết sẽ được một khoản kha khá. Đáng mong chờ lắm đấy.” Nói đoạn, Chifune đưa tách trà lên môi.

“À… vâng…” Reito suýt hỏi thăm Chifune có bao nhiêu tiền tiết kiệm, nhưng cuối cùng quyết định im lặng.

Chifune lấy một phong bì trong túi áo, đặt xuống trước mặt Reito, “Cháu cầm lấy.”

Reito cầm lấy và mở ra xem thì thấy một chiếc chìa khóa.

“Đây là chìa khóa sảnh. Chạm vào cảm ứng của hộp thoại nội bộ thì khóa cũng tự động mở. Từ hôm nay, cháu được tùy ý ra vào nhà này.”

“Tùy ý ạ?”

“Ừ, trừ phòng riêng của tôi nếu không báo trước. Mà trong đấy cũng chẳng có gì giá trị để lấy đâu.”

Reito thả chìa khóa vào túi, ngoài mặt cố bình tĩnh nhưng trong lòng nóng ran vì cảm nhận được Chifune tin tưởng mình. Từ trước đến nay, chưa một ai đối xử với anh như thế.

Trong lúc ấy, Chifune mở quyển sổ màu vàng ra và hí hoáy viết.

“Lúc nào bác cũng cầm theo quyển sổ này nhỉ.” Reito hỏi. “Bác viết gì thế?”

“Chẳng phải việc gì quan trọng. Vài ghi chú thôi.” Chifune gấp sổ lại rồi nhìn Reito. “Phiên thỉnh của Toshiaki hôm trước diễn ra suôn sẻ chứ?”

“À, tàm tạm ạ.”

“Tôi có nghe Toshiaki kể lại sự tình. Chính cháu nghĩ ra ý tưởng dùng niệm của Toshiaki làm trung gian để con gái ông ấy nghe được bản nhạc do Kikuo sáng tác, đúng không?”

“À, vâng ạ. Chưa biết có kết quả không nữa.”

“Một ý tưởng hay. Cháu hiểu nhiều về thỉnh rồi đấy.”

“Cảm ơn bác.” Reito khẽ gật đầu.

Chifune nhấp một ngụm trà, hít thở nhẹ nhàng, rồi ánh mắt trở nên nghiêm nghị.

“Về việc thanh lý đồ đạc trong nhà mà ta đề cập ban nãy, không phải món nào cũng đem bán được đâu. Có những món không thể đụng đến. Hôm nay tôi gọi cháu sang là để giải thích rõ việc này.”

“Món nào không thể đụng ạ?”

“Để tôi chỉ cho. Lại đằng này.” Chifune đứng dậy.

Họ ra khỏi phòng khách và đi dọc theo hành lang dài tối mờ, quẹo trái ở cuối đường rồi dừng lại trước một bức tranh thủy mặc treo tường. Ngay phía trước là một cánh cửa kéo.

Reito đinh ninh Chifune sẽ mở cánh cửa, nhưng bà lại dịch bức tranh sang một bên, để lộ mười cái lỗ cỡ quân cờ vây xếp thẳng hàng.

“Nhìn kĩ nhé.”

Chifune nhấn ngón trỏ vào một lỗ. Sau một tiếng “cạch” nhỏ, Chifune rút tay ra và nhấn vào lỗ tiếp theo. Sau một tiếng “cạch” lại nhấn lỗ tiếp theo nữa. Chừng năm lần như thế thì “xoạch” một tiếng khá to như thể một cái gì vừa được tháo rời khỏi tường.

Chifune nắm lấy thanh kim loại treo tranh thủy mặc và kéo theo chiều ngang. Ngay lập tức, tường trượt sang ngang, mở vào một cầu thang dẫn xuống lòng đất.

“Ghê thật!” Reito bất giác thốt lên. “Cứ như nhà ninja vậy. Đây là địa đạo bí mật phải không ạ?”

“Không phải địa đạo, vì nó chẳng thông ra chỗ nào khác cả. Nhưng bí mật thì đúng, cửa bí mật đấy, quả là giống nhà ninja thật.”

Nói đoạn, Chifune dời bức tường lại vị trí cũ. Ầm! Tiếng động khác với lúc nãy vang lên.

“Cháu mở đi.”

Reito cầm thanh kim loại và kéo như Chifune, nhưng tường không nhúc nhích.

“Nó không chuyển động bác ạ.”

“Sau khi đóng nó sẽ tự động khóa lại, phải bấm công tắc trong mấy cái lỗ mới mở được. Có tất cả mười lỗ, nhưng chỉ năm lỗ là công tắc thôi. Nếu bấm nhầm thứ tự thì sẽ không mở được. Cháu làm đi.”

“Cháu ấy ạ?”

“Ừ. Làm như tôi vừa nãy đấy?”

“Cháu thấy rồi, nhưng mà...”

Reito chỉ thụ động nhìn Chifune bấm thôi nên chẳng nhớ nổi thứ tự. Anh bấm bừa năm lỗ theo ấn tượng mơ hồ của mình. Quả nhiên, chẳng có tiếng khóa mở nào cả. Reito kéo thanh kim loại cho chắc, nhưng bức tường vẫn im lìm.

“Không được ạ.”

“Đúng thế nhỉ.”

Mặt không biểu cảm, Chifune giơ tay thoăn thoắt bấm năm cái lỗ. Reito chăm chú quan sát.

Xoạch! Tiếng khóa mở vang lên. Chifune kéo bức tường sang một bên giống ban nãy rồi quay lại nhìn Reito, vẻ mặt như muốn hỏi anh đã nhớ chưa.

“Chưa ạ. Chỉ một lần thì cháu không nhớ nổi.” Reito giương cờ trắng đầu hàng.

“Cũng đúng. Tính ra thì có khoảng ba mươi ngàn cách phối hợp cơ mà.”

“Giống như mật khẩu bác nhỉ. Hình như nó không chạy bằng điện. Không biết cơ cấu của nó thế nào.”

“Tài năng của người xưa thật đáng khâm phục. Thật ra chính tôi cũng không biết nó hoạt động theo nguyên lý nào nên không thể thay đổi thứ tự hay đặt lại mật khẩu nếu lỡ quên được. Hiện tại, chỉ mình tôi biết thứ tự đúng. Một lúc nữa tôi chỉ cho, tuyệt đối không được nói cho người khác đấy.”

“Sao bác lại chia sẻ với cháu chuyện quan trọng như thế?”

“Vì tôi chỉ còn một người thân này thôi. Đây cũng là một trong những thứ cháu kế thừa.”

Chifune bước qua cửa, bật công tắc. Đèn trần tỏa sáng. Xuống cầu thang lại có một cửa trượt nữa. Chifune mở cửa và bật đèn. Reito theo sau bà.

Đó là một căn phòng trần thấp, rộng khoảng 13 m. Một bên tường gắn kệ, trên đó đặt mấy tập hồ sơ dày cộp, mấy chồng giấy Nhật buộc bằng dây, hộp gỗ… trông tất cả đều cổ xưa.

“Gì thế ạ?”

“Ghi chép việc thỉnh.”

“Ơ, toàn bộ chỗ này ấy ạ?” Reito khịt khịt mũi. “Đúng là có mùi cây long não thật.”

Chifune nhíu mày vẻ mệt mỏi. “Mùi long não thì đúng, nhưng là long não đuổi côn trùng thôi.”

“À, thế ạ.”

“Đây là kho tư liệu mà người gác cây long não bảo vệ từ đời này qua đời khác, cũng chính là tài sản được chôn giấu của dòng họ Yanagisawa. Trong phạm vi tôi đã kiểm tra thì ghi chép xa xưa nhất là từ một trăm năm mươi năm trước. Nếu kiểm tra thêm, có khi lại tìm ra ghi chép xa xưa hơn nữa.”

“Một trăm năm mươi năm? Ghê thật.”

Reito đến gần kệ và nhìn gáy một tập hồ sơ có vẻ mới hơn các tập khác thì thấy ghi “Năm 1977”. Riêng tập này thôi cũng đã bốn mươi năm trước rồi.

“Chỉ người gác cây mới biết kho tư liệu này cất giữ tại đây. Ngay nhà Yanagisawa, trừ tôi ra, cũng không ai biết cả. Từ hôm nay có thêm một người là cháu. Sau khi tôi chết, cháu sẽ tiếp quản nơi này.”

“Cháu ấy ạ?” Reito sửng sốt. “Thay thuốc đuổi côn trùng thì cháu còn làm được...”

“Đây không phải chỉ là mấy tờ giấy cũ thôi đâu. Các ghi chép này cho biết người của gia tộc nào đã gửi niệm khi nào, và người nhận là ai. Nói cách khác, đây là lịch sử của cá nhân kiêm lịch sử dòng họ. Vì vậy phải xử lý cẩn thận, tuyệt đối không được cho ai khác vào hay cho họ xem các thứ ở đây. Hãy khắc cốt ghi tâm nhé.”

“Khoan đã!” Reito giơ hai tay ra trước. “Trách nhiệm này quá nặng nề với cháu. Bác không đổi người khác được ư?”

“Đừng bắt tôi phải nhắc đi nhắc lại. Người thừa kế chỉ có một mình cháu. Từ khi đảm nhận việc gác cây long não thì cháu không còn đường quay đầu nữa. Nâng cao ý thức về nhiệm vụ của mình đi.”

Có phải cháu tự nhận đâu, là bác bắt cháu nhận vị trí này mà... Tuy trong bụng kêu ca, ngoài miệng Reito vẫn ngoan ngoãn đáp, “Vâng ạ.”

“Còn một việc vô cùng quan trọng nữa.” Nói đoạn, Chifune ngồi thụp xuống và dùng hai tay kéo hộc tủ lớn nằm ở tầng dưới cùng kệ sách.

“A!” Reito thốt lên.

Trong hộc tủ là loại nến đặc biệt dùng khi thỉnh. Ở phòng trực trữ sẵn vài cây để Reito đưa cho khách thỉnh. Thì ra nguồn cung là ở đây.

“Không có loại nến này thì không thỉnh được. Cách điều chế chỉ lưu truyền trong nội bộ gia tộc Yanagisawa, không chia sẻ với bên ngoài, tóm lại là bí truyền. Báo cho cháu biết trước thế thôi, sau này tôi sẽ hướng dẫn kĩ càng.”

Reito im lặng gật đầu, nhưng vai bất giác trĩu xuống. Lại một trách nhiệm khác nữa à... Anh thẫn thờ nhìn xuống mấy cây nến.

Buổi tối, Chifune gọi sushi giao đến nhà. Hai bác cháu ngồi ăn ở phòng khách. Tiệm bán sushi này là tiệm ưa thích lâu năm của nhà Yanagisawa. Reito thấy rõ hương vị khác biệt so với sushi băng chuyền giá rẻ anh thường ăn.

Chifune dừng đũa nhìn anh, “Tháng sau họp ban quản trị. Như tôi đã nói, người ta định bãi bỏ chức danh cố vấn của tôi. Sau đó rảnh rỗi rồi, tôi sẽ chỉ cho cháu cách làm nến.”

“Vâng, nhờ bác ạ.” Reito tự nhủ sao lại nhằm lúc này mà đề cập đến chuyện đó cơ chứ, làm sushi mất cả ngon.

“Xong việc thì tôi định đi du lịch một thời gian.” Reito dừng đũa, “Bác đi một mình ạ?”

“Ừ, đang tính thế.”

“Đi đâu ạ?”

“Tôi chưa quyết, nhưng chắc sẽ không lên kế hoạch chặt chẽ quá. Tùy tâm trạng mỗi ngày mà tôi sẽ đi đến nơi mình thích, trọ ở chỗ mình muốn.”

“Nghe hay thật. Bác định đi bao lâu ạ?”

“Tôi cũng chưa quyết. Gặp được chỗ yêu thích thì có khi nán lại đó một thời gian.”

Có tiền có khác! Reito cảm thán từ tận đáy lòng. Bình dân như anh thật không dám nghĩ đến.

“Nhờ cháu trông nhà trong thời gian đó. Tôi đưa chìa trước chính là để cháu tranh thủ làm quen.”

“Vâng.” Reito nhìn quanh. Vì chưa từng ở ngôi nhà nào rộng nhường này, anh đâm lo, chẳng biết mình có hoàn thành nhiệm vụ trông coi không.

“Phù...” Chifune thở ra một hơi rồi đẩy khay sushi của mình về phía Reito. “Tôi no rồi. Nếu không chê thì cháu dùng nốt chỗ này nhé.”

Trong khay còn sushi mực và cá ngừ. Reito vui vẻ đáp, “Cháu xin ạ.”

Chifune đưa cốc trà nóng lên môi, nhìn chằm chằm vào Reito, “Nhận thấy cháu đã thích nghi với việc gác cây long não rồi nên tôi muốn hỏi. Tương lai cháu định thế nào?”

Câu hỏi đột ngột làm Reito lúng túng, “Tương lai... ấy ạ?”

“Ở bữa tiệc, Masakazu có hỏi cháu không định gác cây đến hết đời đấy chứ. Đồng ý là câu này khá khiếm nhã, nhưng nó cũng đánh đúng trọng tâm. Và cháu bảo là để dòng đời đưa đẩy. Từ bấy đến nay cháu có thay đổi suy nghĩ không?”

Reito gác đũa, gãi đầu, “Không thay đổi thì không ổn bác nhỉ?”

“Ổn hay không phải do chính cháu đánh giá. Nếu cháu thấy cứ thế này là được thì tôi cũng chẳng có ý kiến gì.”

“Vậy tạm thời cứ thế này đi.”

“Nghĩa là cháu hài lòng với hiện tại?”

“Ít ra thì cháu không thấy bất mãn gì cả. Sống qua ngày là được rồi. Dù sao cháu cũng chỉ là một con người bình thường thôi mà.”

Chifune nhếch miệng khiến các nếp nhăn chuyển động theo, “Cháu bi quan quá nhỉ.”

“Bi quan?”

“Nghĩa là tuyệt vọng về cuộc đời ấy. Tại sao cháu lại suy nghĩ như thế?”

“Bởi vì ngay nguồn cơn chào đời của cháu đã chẳng ra gì rồi. Tiếp viên hộp đêm có quan hệ với ông chồng trung niên nhà người khác rồi sinh ra cháu đấy ạ. Khi nhìn mẹ ẵm cháu, chính bác cũng ngạc nhiên là sao mẹ lại hành động dại dột như thế, đúng không? Cho nên bác mới cắt đứt với nhà cháu còn gì. Nghĩa là cháu không đáng được sinh ra trên đời này. Người như cháu...”

Cạch! Chifune đập cốc trà xuống bàn. Reito giật nảy mình, lời định nói bay biến đâu hết.

Chifune cắn chặt răng, cơ má giần giật. Bà nhắm mắt lại, ngực phập phồng như đang chậm rãi điều chỉnh nhịp thở.

Cuối cùng bà mở mắt. Reito giật mình khi nhìn thấy mắt bà đỏ ngầu.

“Tôi sẽ không can thiệp vào cách sống của cháu.” Chifune nói khẽ, giọng cố kìm nén cảm xúc. “Nhưng nếu có thể cho cháu một lời khuyên, thì đó là dù ở đâu đi nữa, chẳng có ai là không đáng được sinh ra trên đời cả. Cháu chỉ cần nhớ một điều này thôi. Mỗi sự tồn tại đều có lý do.”

Một áp lực thầm lặng toát ra làm Reito không phản biện được, mãi mới thốt nên lời, “Vâng.”

Chifune đứng lên và quay đi ngay, “Tôi về phòng riêng nghỉ ngơi đây. Cháu ăn xong cứ để bát đũa ở đó, lúc nào muốn về thì về. Ra khỏi nhà đừng quên khóa cửa.”

“... Vâng ạ.”

Chifune vừa đi vừa ấn tay vào vùng da quanh mắt.

Sau khi rời khỏi biệt thự Yanagisawa, Reito ghé vào nhà tắm quen. Lúc ngâm mình trong nước, anh nhớ lại cuộc nói chuyện với Chifune.

Từ xưa anh đã không thích các khái niệm “tương lai” hay “ước mơ”. Reito phát ngấy mỗi khi trường cho đề làm văn về những chủ đề ấy. Nghe bạn bè kể muốn làm bác sĩ, chính khách, luật sư... anh chỉ thờ ơ. Bởi với con cái nhà nghèo, đó đều là ham muốn viển vông. Trẻ con cũng biết người ta khó lòng đạt được thành công chỉ với năng lực và điều kiện tầm thường.

“Mỗi sự tồn tại đều có lý do.” Câu Chifune nói văng vẳng trong đầu. Reito vẫn chưa tiêu hóa được. Anh tồn tại, chính là do sự dại dột của mẹ còn gì. Mẹ mang thai với một ông đã có gia đình, và tin ông ta sẽ chăm lo cho mình với con nên mới mạnh dạn sinh nở, đúng chứ?

“Ồ, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Reito đang miên man suy nghĩ thì có người bắt chuyện với anh. Một ông già gầy gò vừa bước vào bồn tắm. Chính là Iikura Kokichi anh gặp lần trước.

“A, chào bác.”

“Từ lần gặp trước tới giờ cậu thế nào, gác cây ổn chứ?”

“À….. cũng tạm ạ.”

“Ừ. Lần trước cậu bảo không biết gì về việc thỉnh nhỉ. Bây giờ đã biết chút nào hay chưa?”

“À... cũng hiểu được kha khá rồi ạ.”

“Vậy thì tốt. Tôi gửi niệm mà người gác cây vẫn tập sự mãi thì hơi bất an. Ha ha ha...” Ông già há miệng cười lớn, răng cửa không còn cái nào.

“À, bác này, gần đây bác lại đến gửi niệm phải không?” Kokichi cau mày thắc mắc, “Hửm, là sao cơ?”

“Đêm trăng non cách đây hai tháng, hôm bác Chifune gác cây ấy ạ.” Cũng chính là đêm anh trọ tại Khách sạn Yanat Shibuya.

Kokichi hé miệng, lắc đầu quầy quậy, “Đâu có. Tôi chỉ đến thỉnh mỗi một lần vào năm ngoái thôi. Cậu nhầm lẫn gì chăng?”

“Làm sao nhầm...” Reito ngưng ngang, không nói hết câu. Kokichi chẳng có lý do gì phải nói dối cả. Ông đã bảo không đến thì đúng là không đến. “Tên bác là Kokichi phải không ạ?”

“Ừ.”

Reito đào bới lại kí ức. Nghe Chifune bảo bà sẽ gác cây, Reito tò mò muốn biết ai thỉnh nên đã tra sổ. Khi thấy tên likura Kokichi, anh còn hơi bất ngờ vì ông thuộc dạng khách thỉnh đặc biệt đến mức Chifune phải đích thân về trực.

Hay là cùng họ cùng tên? Xác suất này khá thấp.

“Cậu sao thế? Việc tôi không đến đêm đó là có vấn đề à?” Kokichi lo lắng hỏi.

“A, không ạ.” Reito đứng dậy và bước ra khỏi bồn tắm.

Sao vậy nhỉ...? Reito suy nghĩ rất lung trong lúc gội đầu. Nếu không phải Kokichi đặt lịch thì...

Đáp án duy nhất là, một người khác đã thỉnh cây long não vào đêm đó.

Hồng Minh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025