Đúng là càng gần rằm thì sao càng thưa... Reito đăm chiêu nhìn trời. Đêm nay quang đãng ít mây, vậy mà không thấy một ngôi sao nào. Bù lại, trăng tròn vành vạnh tỏa sáng rỡ ràng.
Đã gần 12 giờ khuya. Chắc là sắp rồi. Nghĩ đoạn, Reito đứng dậy khỏi ghế và tiến về phía rặng cây.
Đến lối sang nơi thỉnh, anh dừng lại chờ một lúc thì ánh đèn pin loang loáng xuất hiện. Trông thấy Reito, người cầm đèn khựng lại một thoáng mới bước tiếp.
Khi thấy rõ mặt nhau, Reito lên tiếng, “Xong rồi hả cô? Phiên thỉnh thế nào?”
Yumi không đáp ngay mà khẽ nghiêng đầu như để ổn định cảm xúc. Mặt cô cứng đờ, bộ dạng căng thẳng.
“Cô nhận được niệm của bố chưa?” Reito hỏi thăm.
Yumi không nhìn Reito mà như dõi về một nơi rất xa. Sau một hồi hít thở, cô đảo mắt sang phía anh, “Anh... hay thật đấy.”
Khá bất ngờ, Reito hơi lúng túng, “Tôi á? Tại sao?”
“Thì anh đang chăm sóc cây long não đó mà. Tuyệt thật đấy.”
Reito cười khổ sở và giơ hai tay ra, “Tôi chỉ làm nhiệm vụ hướng dẫn thôi. Cô nói thế, hẳn là đã nhận được niệm rồi nhỉ?”
“Ừm, nhận được rồi.” Ánh mắt Yumi vẫn chưa lấy lại tiêu cự. Thậm chí hồn cô sau khi ra khỏi cơ thể trong phiên thỉnh có lẽ còn chưa hoàn toàn trở về.
“Bản nhạc của bác Kikuo thì sao? Cô có nghe được không?”
Mắt Yumi mở to trong một thoáng, sau đó cô gật đầu.
“Nghe được, rất rõ ràng.” Yumi đặt hai tay lên ngực. “Xúc động lắm.”
“Thế cô đã biết nó khác gì với bản nhạc cô Okazaki tái hiện chưa?”
“Biết rồi.” Yumi dứt khoát gật đầu. “Hoàn toàn khác nhau.”
“Hả? Hoàn toàn á?”
Yumi đưa hai tay ôm má, “Nói hoàn toàn thì hơi quá, nhưng có một điểm rất quan trọng mà cô Okazaki không tái hiện được. Thì ra bản gốc mà bố nghe thấy là như thế. Hèn gì bố cứ dằn vặt.”
“Liệu cô có truyền đạt được điểm khác nhau đó cho cô Okazaki không?”
“Chà, không biết nữa, chắc là được.” Yumi nói một cách thận trọng, nhưng lại giống như đang khoe mẽ.
“Vậy thì tốt quá.”
“Phù...” Yumi thở hắt ra và kiểm tra điện thoại. “Đã giờ này rồi á? Tôi phải về thôi.”
“Để tôi tiễn cô ra xe.”
“Ừm, cảm ơn anh.”
Cả hai sánh vai bước đi.
“Ngoài bản nhạc thì sao?” Reito hỏi điều khiến anh tò mò. “Hẳn là những ý niệm khác của bố cô cũng truyền vào tâm trí cô mà nhỉ.”
“À….. Ừ, tôi có cảm nhận được.” Sau câu nói đầy ẩn ý, Yumi hít một hơi rồi lại tiếp tục. “Quả nhiên là thế.”
“Quả nhiên là gì cơ?”
“Ừm... Nên nói thế nào nhỉ... Bố không phải chỉ toàn mặt tốt như tôi tưởng.”
“Thế à...”
“Nhưng tôi cũng không bất ngờ. Ở thời buổi này, chỉ lương thiện thôi thì khó sống lắm. Để nuôi gia đình và trả lương nhân viên, đôi lúc người ta phải lợi dụng điểm yếu của đối thủ hoặc chèn ép kẻ khác. Sống thánh thiện, chính trực và đẹp đẽ chỉ là ảo tưởng thôi. Chính tôi cũng thế mà. Tôi chẳng muốn ai nhòm ngó vào đầu mình lúc này, vì nó đầy rẫy những cảm xúc xấu xí như thành kiến và đố kị. Nói chung người gửi niệm phải khá đàng hoàng, chứ sống nhơ bẩn thì không đủ tự tin để gửi niệm đâu.”
“Tức là bố cô rất đáng nể rồi.”
“Cũng đúng.” Yumi lúng búng. “Có thể cho là thế, dù một phần do tôi gây sức ép.”
“Nghe bố cô kể, cô bảo là nếu hiện giờ bác ấy đang làm chuyện phản bội gia đình thì không cần thỉnh nữa, về thẳng nhà đi, đúng không? Chẳng ai nghe câu đó mà ngoan ngoãn về luôn cȧ.”
“Có lẽ không ít người phải thỉnh vì lý do tương tự nhỉ. Tuy không muốn nhưng thỉnh đã thành truyền thống gia đình, nếu họ né tránh thì sẽ bị nghi ngờ đã làm điều gì đó mờ ám sau lưng mọi người. Ngược lại, đường đường chính chính gửi niệm thì sẽ chứng minh được với gia đình và người ngoài rằng họ đã sống một đời thanh liêm trong sạch.”
“Thì ra thỉnh cũng có hiệu quả như thế nữa.”
Reito chưa từng nghĩ đến điều này. Quả là mở mang tầm mắt.
Đi hết cầu thang, anh nhìn thấy một chiếc xe bốn bánh đậu ở bãi đất trống. Vậy là tối nay Toshiaki cho con gái mượn xe của mình.
“Ngủ ngon nhé.” Yumi mở cửa và ngồi vào sau tay lái.
“Cô cũng thế. Đi đường cẩn thận.” Reito cúi đầu chào.
Yumi nổ máy và bật đèn pha. Xe bắt đầu di chuyển, bánh sột soạt nghiến xuống mặt đường. Yumi khẽ cười, gật đầu chào Reito. Anh nhoẻn cười, vẫy tay đáp lại.
Yumi nhá xi nhan và lái xe ra đường. Reito trông theo cho đến khi không còn thấy bóng dáng chiếc xe mới quay lên đền. Đột ngột, anh dừng chân.
“Đường đường chính chính gửi niệm thì sẽ chứng minh được với gia đình và người ngoài rằng họ đã sống một đời thanh liêm trong sạch.”
A... Thì ra là thế. Reito bỗng chốc nhận ra một điều anh từng bỏ sót.