Kiều Kiều Vô Song

Lượt đọc: 4062 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 118
cơ đại lang tuấn tú rạng ngời

❊ ❊ ❊

Buổi chiều Cơ Việt dẫn theo Tần Tiểu Mộc đi ra phố. Nhìn con đê dần hiện ra trong tầm mắt, Tần Tiểu Mộc khẽ bẩm: "Đại lang, theo lời căn dặn của người, bọn tôi đã bán căn viện ở Ô Y Hạng, lấy số tiền đó mua hai căn viện ở bên cạnh tứ đại học quán rồi, hiện nay đã sửa sang gần xong, người có muốn đi qua đó xem thử không ạ?"

Trong xe lừa vang tiếng Cơ Việt cười nhẹ: "Ừ, có thời gian sẽ đi xem."

Chủ tớ hai người mới trò chuyện được đôi câu thì đã đến Quốc Học quán. Đúng lúc này tiếng hét của mấy tiểu cô truyền đến, Tần Tiểu Mộc quay đầu lại, nhìn thấy xe Tiêu Dịch đang bị đám nữ tử vây kín. Bất chợt Cơ đại lang ra lệnh: "Dừng xe lại."

"Vâng."

Xe lừa vừa dừng hẳn, Cơ Việt đã nhảy xuống, sau đó sải bước đi về phía Tiêu Dịch.

Gần như Cơ Việt vừa xuất hiện, mấy tiểu cô vây quanh Tiêu Dịch im bặt, họ hớn hở hết nhìn Tiêu Dịch rồi nhìn Cơ Việt, mắt cứ láo liên không ngừng. Còn Tiêu Dịch thì vẫn một mực đánh giá đối phương.

Hiện giờ Cơ Tự cũng đã gần mười tám tuổi, hơn nữa trải qua hai kiếp người, hiện tại nhan sắc đã hoàn toàn nẩy nở. Vì vậy dù đã cố ý che giấu hết tất cả nét nữ tính để giả trang thành Cơ Việt, nhưng dung mạo của vẫn tuấn tú hơn người, chẳng hề kém cạnh Tiêu Dịch.

Nhìn Cơ Việt đi thẳng đến phía này, đám tiểu cô đè nén niềm hưng phấn rối rít lùi lại nhường một lối đi cho hắn. Cho đến tận khi Cơ Việt đứng trước mặt Tiêu Dịch, y mới hoàn hồn lại: "Cơ đại lang ư?"

Cơ Việt gật đầu: "Là ta." Thấy Tiêu Dịch vẫn còn nhìn mình chằm chằm, vẻ mặt còn khá phức tạp, Cơ Việt bèn chống tay lên càng xe của y, đứng yên cho y ngắm thỏa thích rồi mới cười nhạt, "Nhìn xong chưa?"

Tiêu Dịch sửng sốt, rồi bật cười: "Vâng, nhìn xong rồi."

Cơ Việt thản nhiên giơ tay phải lên: "Nếu đã nhìn xong rồi, vậy Tiêu lang có thời gian dẫn ta đi gặp xá đệ rồi chứ?"

Tiêu Dịch gật đầu, giơ tay tao nhã mời Cơ Việt lên xe: "Xin mời Cơ đại lang."

Vừa dứt câu, Cơ Việt đã nhảy phốc lên xe Tiêu Dịch. So với kiểu đẹp yếu ớt của các lang quân Kiến Khang thì hành động dứt khoát mạnh mẽ này của Cơ Việt quả thật mang một vẻ đẹp khác lạ. Đám tiểu cô không còn kiềm chế được nữa, cất tiếng reo hò chói tai: "Ôi mỹ nam này là ai thế? Sao ta chưa từng gặp bao giờ?", "Phong thái thanh tú, cử chỉ phóng khoáng, tướng mạo đẹp hút hồn người. Ôi, từ lúc nào Kiến Khang đã có thêm một vị đại mỹ nam như vậy, sao hôm nay ta mới biết vậy kìa?"...

Xe lừa bắt đầu lăn bánh, từ lúc lên xe cho đến giờ, ánh mắt Tiêu Dịch vẫn vô thức nhìn chăm chăm về phía Cơ Việt.

Cảm nhận được ánh mắt kia, Cơ Việt đang lật xem một quyển sách lụa bèn chậm rãi đặt xuống, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Tiêu Dịch, nhướng mày cười: "Tiêu lang nhìn ta với ánh mắt sáng quắc như thế là có sở thích long dương (1) sao?"

(1) Long dương là chỉ việc nam thích nam.

Nghe đi, nói thẳng thừng quá đây mà!

Vẻ mặt Tiêu Dịch sượng cứng trong giây lát nhưng đã nhanh chóng khôi phục trở lại. Y dời mắt đi, kiềm chế cảm xúc, bình tĩnh cất lời: "Nửa tháng trước, Tiêu mỗ nghe nói bệ hạ mới thu nhận một vị thiên tài, chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, người nọ dựa vào việc kinh doanh lá trà khai thông con đường buôn bán giữa hai đầu Nam Bắc giúp bệ hạ. Tiêu mỗ còn nghe nói, ở phía Bắc, một cân trà có thể đổi bằng năm cân vàng. Hôm nay quốc khố sung túc thật không thể bỏ qua công lao của vị thiên tài này." Tiêu Dịch thoáng ngừng lại, bày tỏ ý tôn trọng, "Thế nên hiện tại có thể gặp gỡ Cơ đại lang tài ba, chính là vinh hạnh của Tiêu mỗ."

Với thân phận con cháu sĩ tộc của Tiêu Dịch, y có thể khen ngợi Cơ Việt như vậy quả thật là đã nể mặt mũi lắm rồi. Cơ Việt cười khoe hàm răng trắng: "Lời khen của Tiêu lang, Cơ Việt thật thẹn không dám nhận."

Bấy giờ Cơ Việt thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết thấy được gì đó, vẻ mặt chợt sựng lại. Cảm giác được Cơ Việt khác thường, Tiêu Dịch cũng quay đầu nhìn theo, thấy Tạ Quảng đang đi dạo với mấy người bạn trên đường.

Đúng lúc này, bỗng một cơn gió thổi xốc tấm rèm lên, thế là đám người trên phố cũng bị hai đại mỹ nam trong xe hấp dẫn, người người đều đổ dồn ánh mắt về phía xe họ, Tạ Quảng cũng tò mò nhìn theo.

Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau với Cơ Việt, Tạ Quảng trợn to mắt không chớp. Còn Cơ Việt thì tiện tay kéo phắt màn xe xuống, xe lừa lọc cọc lăn bánh, bóng dáng họ mất hút trong dòng người.Một người trung niên thấy Tạ Quảng vẫn dõi mắt trông theo chiếc xe liền cười nhạo: "Không ngờ một Cơ đại lang cộng thêm một Tiêu Dịch lại chói mắt đến vậy. A Quảng chắc không biết Cơ đại lang kia đâu nhỉ? Hiện tại người này rất nổi tiếng, nghe nói bệ hạ coi trọng hắn không thua kém gì Chu Ngọc đâu."

Giờ khắc này Tạ Quảng mới tìm lại được giọng của mình, khẽ hỏi: "Cơ đại lang, hiện tại rất nổi tiếng á?"

"A Quảng mới về Kiến Khang nên không biết chuyện xảy ra nửa năm qua rồi. Là như vậy, không biết Cơ đại lang kia đã dùng cách gì mà trong khoảng thời gian rất ngắn đã làm quốc khố tăng thêm một phần ba đấy."

Phía trước cũng có tiếng người nói chuyện: "Ngươi không biết Cơ đại lang kia à? Hắn là huynh trưởng của Cơ thị nữ năm ngoái đã khiến toàn thành để tang ấy. Nghe nói Cơ đại lang kia rất có tài, bệ hạ coi trọng hắn lắm. Ngay cả phò mã Văn Đô tiến cử hắn cũng được bệ hạ khen ngợi nữa."

Có người kinh ngạc hỏi: "Cơ thị nữ? Cơ thị nữ từng được Tạ Thập Bát thương yêu ấy hả? Không phải phụ nhân kia bạc phúc hay sao? Không ngờ nàng ta lại tốt số còn có một ca ca tài ba đến thế."

Gần như người kia vừa dứt câu, xung quanh liền cười ồ lên: "Cơ thị nữ bạc phúc à? Năm ngoái nàng ta không được làm ngoại thất của Tạ Thập Bát, nhưng ngươi nhất định chưa nghe nói mấy tháng qua thường xuyên có lang quân hàn môn đến cổng Cơ phủ, cầu hôn Cơ thị nữ ốm yếu bệnh tật kia rồi."

Gần như mấy chữ "cầu hôn Cơ thị nữ" vừa thốt ra, Tạ Quảng liền tập trung lắng nghe theo bản năng.

Một lang quân khác chen lời: "Con nhà hàn môn cầu hôn Cơ thị nữ thì có gì đáng để khoe khoang chứ? Thật nực cười!"

"Ngươi thì biết cái gì? Những người đó đâu chỉ đơn giản là con cháu hàn môn. Cả Kiến Khang này, những lang quân hàn môn chưa cưới thê tử có chút danh tiếng ở học quán và địa vị trong triều đình đều cầu hôn Cơ thị nữ kia đấy! Cổng của Cơ phủ sắp bị bà mối đạp sập rồi."

Hiển nhiên lời này đã vượt xa dự liệu của Tạ Quảng, trong lúc Tạ Quảng thảng thốt, hắn nghe được lang quân kia lại hỏi: "Tại sao?"

"Tuy Cơ thị nữ bị Trần Quận Tạ thị ghét bỏ nhưng nàng ta không phải loại tầm thường. Không bàn đến dung nhan tuyệt sắc, cũng không nói đến bản lĩnh tài năng của nàng ta, chỉ nói đến thân phận là hậu duệ của hoàng đế, mang theo ba mươi chín linh bài tổ tông xuất giá hôm đó đã để lại ấn tượng sâu sắc cho mọi người rồi. Nghe những danh sĩ quản lý gia phả kia bảo, gia tộc Cơ thị là huyết mạch đế vương, hễ bất kỳ hậu nhân nào hiện giờ của gia tộc chiếm được địa vị cao trong triều thì Cơ thị sẽ lập tức từ lớp hàn môn bước lên tầng lớp thế tộc, được ghi vào gia phả lưu truyền hậu thế đấy. Ngươi nghĩ đi, Cơ đại lang tài ba đến bậc này, chẳng phải chuyện Cơ thị được thăng tiến thành thế tộc sẽ là điều đương nhiên sao? Mấy trăm năm qua đều quy định sĩ thứ không cưới gả, hiện giờ Cơ thị là thứ tộc, nhưng nếu nhà hàn môn nào có thể cưới được nàng thì chẳng phải tương đương với cưới một nữ nhi thế tộc tương lai à? Cho dù không bàn đến việc này, thì cưới một hậu duệ hoàng đế làm chính thê, sau này sinh ra con cái, ai dám nói huyết mạch họ không cao quý đây hả? Cứ thế qua ba bốn đời sau, con cháu được cơ may của tạo hóa, nói không chừng cũng sẽ được thăng tiến thành thế tộc thôi."

Ở Bắc Ngụy, có rất nhiều con cháu hàn môn xuất sắc, sau khi làm được quan lớn đều được ghi danh vào gia phả đại thế tộc, mà những đại thế tộc kia vì muốn củng cố địa vị cho gia tộc mình nên cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng ở phương Nam thì hoàn toàn không có con đường tắt này. Mấy trăm năm qua nơi đây chưa từng có thứ tộc nào trở thành thế tộc cả. Giống như hoàng thất Lưu Tống, dù đã thành hoàng đế xưng vương xưng bá nhưng họ vẫn là thứ tộc như trước. Hơn nữa, người thời đại này đều cho rằng sĩ tộc chính là quanh vinh vĩnh hằng, cho dù chiến loạn, cho dù thiên tai, cùng lắm chỉ thiệt mạng vài người trong tộc họ thôi, nhưng bất kể thế nào, gia tộc của họ vẫn có được quyền thế và phú quý kéo dài nghìn vạn năm.

Nói trắng ra, người thời này có thể khiến gia tộc mình trở thành thế tộc, hoặc là từ thế tộc bình thường trở thành đại sĩ tộc chính là việc huy hoàng nhất, thậm chí nó còn quan trọng hơn tính mạng, hơn việc lập công danh gấp vạn lần.

Tạ Quảng cúi đầu, im lặng nghe hết câu chuyện của họ.

♣ ♣ ♣

Điều khiến Cơ Việt thất vọng là dù đã đi cùng với Tiêu Dịch đến Lan Lăng Tiêu thị nhưng vẫn không gặp được đệ đệ của mình. Nghe bạn học Tiêu Đạo Thành nói, cậu đã đi đến nhà bạn bái phỏng trưởng bối rồi. Không gặp được đệ đệ, trong lòng Cơ Việt khá tức giận, thậm chí cho rằng Tiêu Dịch rõ là quái đản, đã hẹn mình đến gặp Tiêu Đạo Thành sao lại không xác định trước Tiêu Đạo Thành có ở đây hay không? Tiêu Đạo Thành đã không có, vậy mà còn cố ý hẹn mình thật là phí thời gian.

Bất đắc dĩ Cơ Việt đành hẹn với Tiêu Dịch lần sau, rồi lập tức trở về trang viên tắm rửa thay quần áo, đổi lại thân phận nữ nhi.

Cơ Tự mặc lại thâm y, vấn hờ tóc, ngồi trong đình viện thẫn thờ nhìn rừng đào vừa mới đâm chồi. Phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập, Trịnh Ngô đến bẩm báo: "Tiểu cô, bên ngoài có một quản sự của Trần Quận Viên thị phụng lệnh của phu nhân họ đến đây cầu kiến ạ."

Cơ Tự nhẹ nhàng hái một nụ hoa, rủ mắt cất tiếng thờ ơ: "Sao gã lại đến đây?"

"Nói là để cầu y ạ. Một vị lão phu nhân của Trần Quận Viên thị bị bệnh lâu năm, ngoại trừ Chử công ra thì không ai có thể chữa khỏi. Nghe bảo là cần Chử công ở lại phủ Trần Quận Viên thị hai ba năm mới có thể chữa dứt điểm chứng bệnh đó. Khoảng thời gian trước, họ cũng đã đến nhờ Tạ Thập Bát, có điều Tạ Thập Bát đánh tiếng nhưng Chử công vẫn từ chối. Họ nghe nói trên thế gian này chỉ có mình tiểu cô mới có thể khiến Chử công gật đầu, nên đến tìm tận cửa." Trịnh Ngô còn nói thêm, "Quản sự kia nói chỉ cần tiểu cô đồng ý nói giúp, Trần Quận Viên thị có thể tặng rất nhiều vàng bạc xem như cảm ơn."

Gần như câu nói sau cùng vừa thốt ra, Cơ Tự liền bật cười khanh khách trong rừng đào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »