Kiều Kiều Vô Song

Lượt đọc: 3944 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 183
không hiểu lòng người

❊ ❊ ❊

Bước ra ngoại đường, ông ngắm nghía ta bằng ánh mắt tán thưởng, cười nói: “Cha chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày Ngọc nhi nữ tính như thế, nhớ ngày ấy con cả ngày cưỡi ngựa vung kiếm, không ai biết được thân phận của con. Cha còn tưởng rằng cả đời này con sẽ như thế”.

Ta khẽ cười: “Phải nhờ phụ thân lập kế hoạch chu toàn, con mới có cơ hội mặc bộ y phục này đấy”.

Ông không để ý đến lời giễu cợt của ta, chỉ ngắm nghía ta vài lượt, lại nói với Tiểu Lục Tiểu Thất: “Các ngươi đừng theo đuôi nữa, nhiều người, kinh động đến Hoàng tử thì không tốt đâu”.

Tiểu Lục Tiểu Thất đều lo lắng ngước nhìn ta, ta cười nói: “Các ngươi không phải lo, chỉ theo cha ta ra ngoài mà thôi, chẳng lẽ ông sẽ hại ta?”.

Bấy giờ, Tiểu Lục Tiểu Thất mới dừng bước chân.

Quân Sở Hòa cười nói: “Ngọc Nhi, con xem đi, chúng đúng là thuộc hạ của con, chỉ nghe theo lệnh con. Trước kia cũng thế, bây giờ vẫn vậy”.

Đây cũng là nguyên nhân sau cùng của việc ông giấu giếm tất cả sao? Cũng là nguyên do nhiều năm về trước ông âm thầm bố trí hết thảy làm ta không thể tra xét sao? Chỉ tiếc rằng, từng hành động của ông đã lọt vào mắt Hạ Hầu Thương.

Nghĩ lại trước kia, ta thấy mình quả thật có chút ngây thơ. Ông nói không sai, khuyết điểm lớn nhất của ta là không nhìn thấu lòng người, ngay cả người thân nhất bên mình còn không hiểu, còn nói được gì khác nữa?

Trong viện đã có kiệu nhỏ đợi sẵn, tất cả thị vệ trông coi căn viện này đều vờ như không thấy. Xem ra, chính khả năng tài cán của Ô Mộc Tề đã khiến họ như vậy.

Khác với hoàng cung Thiên Triều, bất kể ở đâu không khí đều mang làn hương phấn son hoà quyện, mà ở đây, không khí tuy tươi mát lạnh buốt nhưng mang theo cơn rét buốt thấu tận tim phổi.

Có thể nghe thấy tiếng chuông vọng tới từ miếu thờ xa xa, tiếng chạy dài hùng hậu chầm chậm truyền đến bên tai, tiếng người khiêng kiệu bước trên đường đá xanh. Đoán ra được đáy giày da trâu cứng queo, có thể khiến họ hành động như gió.

Rèm cửa sổ bị gió thốc lên, đập vào cửa sổ xe bằng gỗ, thỉnh thoảng hé ra khe hở màu xám tro. Tuy ta không vén rèm nhìn ra ngoài nhưng trong lòng đã biết nơi mình được đưa đến sẽ là đâu rồi.

Lúc chiếc kiệu dừng lại, nghe thấy tiếng hạ kiệu ta mới xuống. Xung quanh là màu trầm u tối, đình viện điện đài bốn phía cao cao, yên tĩnh đến nỗi không nghe thấy tiếng người, dưới mái hiên treo đèn lưu ly tỏa sáng dìu dịu. Thỉnh thoảng nhìn thấy thị tỳ bưng khay đi qua, giống như gió thổi hoa rơi, không có một tiếng động nhỏ nào.

Chỉ có căn phòng chính điện kia có đèn sáng rỡ, cách song cửa sổ khắc hoa, ta thấy rõ trong phòng có bóng người đung đưa, búi tóc cao tay áo rộng, trâm châu cánh phượng, cảm thấy có vài phần trông như hậu phi hoàng cung Thiên Triều.

Có thị tỳ tiến lên đón từ sớm, dẫn ta và cha đi tiếp. Tới trước cánh cửa gỗ sơn son, mới khẽ bẩm: “Công chúa điện hạ, họ tới rồi”.

Người trong phòng do dự một lát mới đáp: “Ừ”.

Bấy giờ thị tỳ kia mới nhẹ nhàng đẩy cửa gỗ ra, khẽ nói: “Mời hai vị vào, công chúa điện hạ chờ đã lâu rồi”.

Ta cất bước vào cửa, đập vào mắt là một bức bình phong bạch ngọc rất lớn, trên bức đằng đồ đó khắc Nhị Long Hí Châu, nước biển có sắc xanh biếc, bọt sóng cuộn trào như băng ngọc, nhác trông thấy vẻ xa hoa tràn ngập, khiến ta hoảng hốt một hồi, dường như lạc vào hậu cung nguy nga lộng lẫy chốn Trung Nguyên chứ nào phải cung đình Tây Di khí khái hào hùng.

Vòng qua bình phong, lụa hồng mềm mại bay phất phơ, một nữ tử đứng ở trước cây cột, búi tóc cao tay áo rộng, lông mày như dãy núi xa. Hóa ra là Trưởng Công chúa đứng cạnh Đại hãn Thiết Sâm ngày đầu tiên ta đến đây.

Ta theo cha quỳ xuống hành lễ với bà, chỉ thấy làn váy lụa ngũ sắc của bà dần dần tiến đến trước mặt ta rồi dừng lại, nhưng không cất lời bảo ta đứng dậy, dường như hơi do dự. Mãi lâu sau mới có một đôi bàn tay như ngọc chạm vào cằm ta, nói: “Ngẩng đầu lên, để cô(*) nhìn kỹ nào”.

(*) Một cách xưng hô của vương hầu thời phong kiến (không rõ mục đích tác giả)

Ngón tay bà mềm mại min màng, nhưng lại lạnh như băng như nước. Lúc lướt qua cằm ta, ta ngửi thấy hương thơm ngát thoang thoảng. Ta ngẩng đầu nhìn bà, lại thấy rõ vẻ phức tạp trong mắt bà lần nữa, cũng giống khi lần đầu nhìn thấy ta, phức tạp mà nôn nóng. Có thể họ không biết, dung mạo ta đã thay đổi rất lớn sao?

Vốn là làn da phơi nắng đến ngăm đen, ở trong nhà hai năm đã trở nên trắng nõn, lại trải qua quá trình Tiểu Thất mài da gọt xương, khuôn mặt đầy đặn đã thon gọn xinh xắn, chỉ ngoại trừ mắt mày không đụng đến, tất cả còn lại nào có nửa phần như xưa?

Bà cẩn thận nhìn ta, rồi cũng buông lỏng tay ta: “Khá lắm, cũng có vài phần tương tự”.

Bà buông tay dưới cằm ta ra, lại đặt lên mặt mình. Hôm nay, trên mặt bà tô mày ánh đỏ, lông mày dài khuất sau tóc mai, ta nương theo ánh sáng thấy mặt mũi bà có vài phần giống ta.

Ta cười nói: “Ai ai cũng nói mặt mũi con có bảy phần giống cha, nhưng không hiểu sao lại giống người như vậy”.

Bà ngẩng đầu nhìn ta, mái tóc dài đen nhánh che đi hai má trắng nõn, hơi lắc đầu, khuyên tai vàng ngọc hình ba vòng tròn đan xen trên tai vang lên lanh canh, đôi mày dài ẩn khuất sau tóc mai hơi nhướng lên: “Quân thiếu tướng danh tiếng vang xa, vốn là người vô cùng thông minh, giỏi mưu lược, chẳng lẽ còn không đoán được nguyên do sao?”.

Ta lẳng lặng nhìn bà, lại liếc Quân Sở Hòa di chuyển tới cạnh bà. Ở bên bà, Quân Sở Hòa càng không còn khí khái chỉ huy tam quân năm đó, dường như chỉ là bề tôi được sủng ái bên bà, ta bỗng cảm thấy hơi bi thương, nói: “Không, con không đoán nổi… càng không muốn đoán!”.

Bà mỉm cười. Khi bà cười, nhan sắc như hoa tươi chớm nở, khoe vẻ xinh đẹp tuyệt vời, vẻ mặt bà hơi buồn bã, nói với Quân Sở Hòa: “Ông nhìn đi, tính tình nó thật là bướng bỉnh”.

Quân Sở Hòa khẽ nói: “Triển Ngọc, bà ấy là…”.

Ta ngắt ngang ông: “Con biết bà là ai, Trưởng Công chúa Diên Thanh. Trước khi Khả hãn Thiết Sâm kế vị, từng nhiếp chính thay ông ta, xử lý sự vụ quân chính, thân phận cao quý như vậy nào có liên quan gì tới vị Tướng quân Trung Nguyên chứ?”.

Nhất thời căn phòng rơi vào sự im lặng khiến người ta ngột ngạt, ta nghe tiếng gió khẽ thổi qua khe cửa, làm bức rèm che vang lanh canh.

Ta nhìn rõ biểu cảm hai người họ, đã sớm không còn bình tĩnh như thường nữa, đôi mắt Quân Sở Hòa hiện vẻ bối rối. Tất nhiên ông biết từ “Tướng quân” ta nói có hai nghĩa, là chỉ thẳng ông thất tín phản quốc. Còn Công chúa Diên Thanh lại nở nụ cười, mặt mày mặt có vài phần linh động của thiếu nữ, tua rua treo trên vòng trâm lắc lư, nhẹ nhàng chạm mặt bà, sắc xanh biếc và hồng phấn kết hợp tạo vẻ đẹp kỳ lạ đặc biệt.

Tiếng cười vừa dứt, bà bước lên trước kéo tay ta, khẽ nói: “Xem ra, con cũng có vài phần phong thái của ta khi xưa đấy”.

Tay bà ấm áp khô ráo, phủ trên mu bàn tay ta như chiếc gối tơ tằm ấm áp vô cùng, thế mà lại khiến ta có phần lưu luyến, vốn muốn giãy ra nhưng lại chưa làm.

Bà có đôi mắt phượng nhỏ dài, thoạt nhìn tướng mạo như thế hẳn là cao quý bất phàm, nhưng khi bà cười, sóng mắt chuyển động lại khiến ta vô thức buông bỏ sự căng thẳng đè nén trên lưng.

Bà nói: “Đã chuẩn bị xong, mấy hôm nay muốn mời con tới đây nhưng Ô Mộc Tề vẫn chối từ, không còn cách nào, đành chờ nó đi rồi mới nhờ Tư mã(*) gọi con tới”.

(*)Tư mã là chức quan đứng đầu bộ phận hành chính của quân sự quốc gia, hay chỉ chức vụ quan trọng trong cơ cấu chính quyền.

Ta có hơi không thích ứng được sự nhiệt tình của bà, hình như đã rất nhiều năm rồi chưa có ai nắm tay ta như thế, sưởi ấm và cười với ta.

Ta cố nén cơn khó chịu trong lòng, lại mỉm cười với Quân Sở Hòa: “Tư mã? Cha thành Tư mã Tây Di à? Không biết là có còn dùng họ Quân nữa hay không?”.

Vẻ mặt Quân Sở Hòa tức giận, nhưng không nói một lời, Trưởng Công chúa Diên Thanh bèn cười nói: “Đừng nói về ông ấy nữa, đến đây nào, ta biết con mới tới đây, còn chưa quen đồ ăn, may mà năm đó ta từng tới Trung Nguyên, không học được gì nhưng biết được không ít cách làm đồ ăn Trung Nguyên. Mà lâu rồi, lại quên dần đi, biết con sắp tới, ta đã thử rất nhiều lần mới nấu giống được chút…”.

————–

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »