Kiều Kiều Vô Song

Lượt đọc: 4035 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 186
dính líu

❊ ❊ ❊

Ta lạnh lùng nhìn ông, tay lại vững như bàn thạch kề chiếc lá xanh kia lên cổ Trưởng Công chúa: “Như vậy, cha liền để con mang thai con của Hạ Hầu Thương gả cho Ô Mộc Tề ư? Cha thật đúng là giỏi bày mưu tính kế, thứ nhất có thể dùng đứa bé này cưỡng ép Hạ Hầu Thương, để chàng không thể hành động. Thứ hai… Để con nghĩ xem, e rằng cha có kế hoạch lớn hơn nữa, chờ sau khi đứa trẻ ra đời, Ô Mộc Tề leo lên chức vị Khả hãn, vậy sứ mạng của y đã hoàn thành rồi. Có sự giúp đỡ của Trưởng Công chúa, cha sẽ lập con thơ làm Khả hãn… Cha của nó lại là Hoàng tử Thiên Triều…”. Ta cười nói, “Như thế cha có thể gộp hai nước làm một dễ như trở bàn tay”.

Trong mắt Quân Sở Hòa ngập tràn vẻ hối hận: “Triển Ngọc, sao con lại nghĩ thế chứ? Trong mắt con, cha của con xấu xa đến thế ư? Chẳng qua ta chỉ muốn nhà mình đoàn viên mà thôi, con cho rằng quốc sự Tây Di đơn giản đến thế sao, có thể để cha một tay thao túng?”.

Ta cười nói: “Bằng một mình người dĩ nhiên không được, nhưng có sự giúp đỡ của Trưởng Công chúa, trái lại không hẳn là không được”. Ta cúi đầu nhìn Trưởng Công chúa. Sợi tơ dẻo kia đã miết vào cổ bà, cạnh sợi tơ xuất hiện vệt đỏ. Viên ngọc tím rủ bên tai bà nhẹ nhàng đong đưa, lướt qua cần cổ trắng nõn, ánh lên sắc tím, phú quý ngập tràn.

Bà vừa ho vừa nói: “A Ngọc, con hận ta, trong lòng ta sớm đã chuẩn bị. Bây giờ con chịu giam cầm, ta lại có thân phận thế này, hằng năm con phải trải qua huấn luyện của cha, ra sa trường giết địch, và cả biến cố này nữa, thảo nào con không chịu tin tưởng ta. Nhưng những gì ta nói đều là thật, ta nói thật… nói thật mà. Nhiều năm như vậy, ta luôn luôn nhớ tới con… Sau khi ta về nước, ta đã phái người thăm dò cha con, ai ngờ ông ấy bỗng dưng lấy tận ba người vợ… Thêm vào vụ mất tích của con, khiến ta nản lòng thoái chí, mới không đi tìm con. Có phải con trách ta không? Có phải con trách ta… do dự không?”.

Ta than khẽ, nhưng tay không hề lơi lỏng: “Trưởng Công chúa nào phải là người do dự chứ? Lúc con mới tới quý địa, Trưởng Công chúa đã bắt tay với Ô Mộc Tề, lẳng lặng đưa Vương hậu vào chỗ chết. Người như vậy sao có thể do dự?”.

Trên trán Quân Sở Hòa nổi gân xanh: “Chỉ vì chuyện này mà con không tin những gì bọn ta nói ư? Bà ấy làm vậy còn không phải bởi vì Ô Mộc Tề ư? Vì con mà cha không thể không liên thủ với y, nhưng y có rất nhiều yêu cầu, một trong số đó là giúp y diệt trừ Cơ thị lớn mạnh ở Tây Di. Mẫu thân con đã sớm không màng chính sự, lại vì con mà buộc phải làm vậy, thế mà lại trở thành căn cứ nghi ngờ của con?”.

“Vậy ư? Xem ra đúng như những gì cha nói, tất cả những gì hai người làm, toàn bộ kế hoạch, đều vì ngày đoàn tụ của chúng ta phải không? Thế vì sao người muốn khiến Hạ Hầu Thương trúng độc ‘Tương Tự Tận Xương’ kia? Vì sao phải khiến con đích thân truyền cho chàng chất độc ấy?”.

Ánh mắt Quân Sở Hòa đượm chút bi ai: “Triển Ngọc, cuối cùng con vẫn thích hắn phải không? Thật ra đây mới là lý do lớn nhất khiến con không chịu tin tưởng ta phải không? Năm đó cha của hắn gây ra chuyện như vậy, ta đối xử với ông ta như thế, con tưởng có thể cho qua ư?”.

Ta nói: “Không quá mức, nhưng người không nên lợi dụng con”.

Trưởng Công chúa thở hổn hển, nói với ta: “Triển Ngọc, con đừng hận ông ấy. Sau khi chuyện xảy ra ông ấy cũng hối hận, ân oán của đời trước, nói gì cũng không nên liên lụy tới thế hệ sau”.

Ta gật đầu mỉm cười, nói: “Đúng thế, vậy cha có định đưa thuốc giải cho để đền bù sai lầm của người không?”.

Đến nước này, cuối cùng Quân Sở Hòa cũng hiểu mong muốn của ta, ngược lại cười: “Quân Triển Ngọc ơi là Quân Triển Ngọc, không hổ là con gái của ta, dù bị vây trong tình cảnh nào cũng không quên nhu cầu cuối cùng của mình”.

Ông quả thật lấy một bình sứ màu xanh biếc từ trong ngực, vuốt ve bình sứ nói: “Thật ra ta sớm đã chuẩn bị thuốc giải rồi, chỉ chờ hết thảy mọi chuyện kết thúc, đương nhiên cha đây sẽ không thất tín với con”.

Ông đặt lọ thuốc lên bàn rồi đẩy cho ta, ta nhận lấy bỏ vào trong ngực.

Dù là thật hay giả, có luôn tốt hơn không có.

Nơi xa vọng lại tiếng chuông trầm hùng, cùng với trầm hương nhiễu rủ vấn vương trong phòng, và cả mùi thức ăn thoang thoảng, cẩm tú vinh hoa, ấm áp tình đầy; mang sức hút khiến người ta bất giác đắm chìm trong đó. Ta buông tay xuống, nhẹ nhàng vén lọn tóc rủ sau lưng Trưởng Công chúa, thấy ánh đèn chiếu trên mái tóc, có sợi tóc bạc đột nhiên hiện ra, ta khẽ nói: “Vậy mà mẫu thân lại có tóc bạc này, mấy năm nay mẫu thân sống không tốt ư?”.

Bà bị ta ghìm chặt cổ, nhưng vẫn vui mừng ứa nước mắt: “A Ngọc, con còn gọi ta là mẫu thân, con không trách ta sao?”.

Quân Sở Hòa cũng nói: “Triển Ngọc, con sinh ra giữa chốn quân hành, quanh năm bị vây giữa cường địch, con làm vậy cha cũng không trách con. Đến nước này, con cần phải hiểu…”.

Ta nói: “Đúng như cha nói, quả thật con cảnh giác hơi quá, vậy mà lại coi người thân của mình là kẻ địch. Thật ra con cũng hy vọng nhà chúng ta có thể đoàn tụ. Hay là thế này, ba người nhà ta không để ý tới chuyện khác nữa, rời khỏi vương cung Tây Di, không quan tâm đến Ô Mộc Tề, Hạ Hầu Thương gì đó nữa, tìm một nơi ẩn cư, không phải là niềm mong mỏi của cha bấy lâu nay sao?”.

Ta thấy vẻ thương tiếc trên mặt Quân Sở Hòa đã mất tăm, cả khuôn mặt không mang một cảm xúc, đôi mắt còn toát lên vẻ ác nghiệt. Nhưng ta phớt lờ ông, cúi đầu nói với Trưởng Công chúa: “Người nói xem, mẫu thân?”.

Hai người đều hiểu, những gì họ diễn trước mặt ta đều uổng phí, họ cho rằng ta cam tâm tình nguyện bị lợi dụng, tiếp tục bán mạng cho họ, hệt như nhiều năm trước ta thay ông xông vào trận địa. Ông ép gả ta cho Ô Mộc Tề, thật ra muốn khống chế Ô Mộc Tề phải không? Nếu ta cùng trận tuyến với họ, chẳng lẽ không phải làm chơi mà ăn thật sao?

Nếu những gì họ biểu lộ là chân tình thật sự, sao ta không vui vẻ chịu đựng chứ? Cũng như Hạ Hầu Thương đối với ta vậy.

Chỉ tiếc, họ không như thế.

“Quân Triển Ngọc, cha thật sự đã uổng công cứu con, uổng công nuôi con rồi. Tâm huyết bao năm lại nuôi một con sói”. Cuối cùng Quân Sở Hòa đã tháo hết tất cả mặt nạ, giọng nói rít ra từ kẽ răng như hơi lạnh toát ra từ lớp băng dày.

“Triển Ngọc, vì sao con còn không hiểu, bọn ta có thể đi đâu chứ?”. Giọng của Trưởng Công vẫn dịu dàng như lúc ban đầu, nhưng mang chút mỏi mệt, bà vẫn còn cố gắng lần cuối.

Ta mỉm cười, đưa tay đặt lên vai bà, đột nhiên thấy rõ bả vai bà co rụt lại. Ta khẽ nói: “Hình như mẫu thân không thích con đến gần người. Mỗi lần Ngọc nhi cầm tay mẫu thân, mẫu thân đều muốn rụt lại, có phải vậy không? Ngọc nhi tập võ từ nhỏ, hôm nay mặc dù võ công không còn, nhưng vẫn hiểu rõ cách vận hành của bắp thịt mạch lý. Trong lòng Ngọc nhi, động tác này của mẫu thân chỉ có thể giải thích rằng, mẫu thân không hề thích Ngọc nhi, phải không?”. Ta đưa tay nắm lấy bả vai bà, lớp lụa mỏng bị bàn tay ta ép dán sát vào da thịt, nhưng lại mềm mịn bóng loáng, “Thậm chí mẫu thân hận vì phải sinh ra Ngọc nhi, đúng không?”.

Cuối cùng đầu vai bà hơi run rẩy, giọng nói trở nên bén nhọn: “Ngươi… Làm sao ngươi biết?”.

“Làm sao con biết ư?”. Ta hơi buồn bã nhìn bà, “Phải biết thiên tính của mẫu tử, dù giả trang thế nào cũng không giả được. Người không muốn con đến gần người, quần áo bất giác mặc kín mít. Đúng vậy, người đã hết sức nhẫn nhịn sự chán ghét dành cho con, nhưng khi người nói đánh mất con, giọng nói lại có phần như trút được gánh nặng. Để con đoán xem, phải chăng chính tay người bỏ rơi con?”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »