Kiều Kiều Vô Song

Lượt đọc: 3971 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 197
đối thủ không có sơ hở

❊ ❊ ❊

Ta hiểu chàng đang trấn an ta, nơi này vẫn thuộc phạm vi Lâm Tang, trái lại dễ đề phòng hành động của đối phương, nhưng sự im hơi lặng tiếng lúc này lại khiến người ta cảm thấy khủng hoảng khó hiểu.

“Đúng rồi, sao chàng lại nghĩ đến thay thế dũng sĩ Bột Nhĩ Khắc tham gia đại hội Y Mộ Đạt?”.

Chàng nói: “Sau khi Cơ Vương hậu bị phế truất, tộc trưởng tộc Bột Nhĩ Khắc bị đuổi giết, vừa lúc được bọn ta cứu nên nợ ta một ân huệ”.

Ta cười: “Thì ra là vậy, đúng là tự gây nghiệt không thể sống”.

“Chưa chắc đâu”. Hạ Hầu Thương thản nhiên nói, “Không chừng y đã biết từ lúc đó rồi”.

Lúc nói chuyện, ta cẩn thận quan sát Ô Mộc Tề, quả nhiên lưng y hơi cứng lại, muốn quay đầu nhưng bị Tiểu Thất đá vào buồng xe.

Ta nói: “Tiểu Thất, y muốn nói thì để y nói”.

Lúc này Tiểu Thất mới duỗi chân, xoay y lại rồi rút miếng vải khỏi miệng y.

Vừa lấy ra, y thở hổn hển vài hơi rồi nói: “Tiểu Thất, đã mấy ngày ngươi chưa tắm rồi? Mùi của quần áo ngoài còn tởm như vậy, ngậm thời gian ngắn không cảm thấy, sau thời gian dài mùi càng nồng hơn”.

Ta nhìn y đầy ghét bỏ, nhưng không thể không thừa nhận, e rằng người này là địch thủ lớn nhất của bọn ta, không tuân thủ đạo đức nhân nghĩa, không đâu không lợi dụng, gần như không có sơ hở.

Hai tay bị trói, y nằm nghiêng người, vốn chật vật vô cùng nhưng y vẫn cười thành tiếng: “Hạ Hầu vương gia, công lực của Vương gia đã khôi phục mấy phần rồi? Quãng đường sau này còn dài, ngộ nhỡ…”. Y nhìn ta, “Ta nói ngộ nhỡ… gặp phải đàn sói gì đó, ngài ăn thịt trâu rừng luyện da thịt suốt thời gian dài, ngược lại nhai cực dai cực đã, vừa hay đúng độ”.

Ta liếc mắt nhìn Tiểu Thất, hắn tát một phát lên mặt y, cười nói: “Thịt của Hoàng tử Ô Mộc Tề mới đủ dinh dưỡng chứ, ăn nhiều sơn hào hải vị như vậy, chắc sói thích lắm”.

Y không tránh không né, mắt không hề xấu hổ cũng không tức giận: “Ta may mắn lắm, cộng thêm da dày thịt béo, chạy lại nhanh, e rằng chúng không đuổi kịp”.

Sao y biết Hạ Hầu Thương ăn thịt trâu rừng? Ta nhìn Hạ Hầu Thương, chàng vẫn không hề ngạc nhiên, là nội ứng trong tộc Bột Nhĩ Khắc hay là Bát Tuấn?

Tâm tư Hạ Hầu Thương tỉ mỉ, năm đó tra xét vụ của Quân Sở Hòa mà không ai biết, chuyện lớn thế này, nhất định chàng gia tăng đề phòng, vô cùng cẩn thận.

Nếu người ngay dưới mí mắt còn bị gài, vậy mức độ đáng sợ của Ô Mộc Tề không chỉ dừng lại ở mức đó.

“Hay là thả ta ở đây đi. Các ngươi nhìn xem, ta là người giữ chí tín, không cho ai đuổi theo đâu. Sau không truy binh, trước không ngăn giết, con đường sau này, trừ đàn sói ra, tuyệt đối không có ai quấy rầy hai người cả”.

“Ngươi nói nhảm gì thế, lúc cần thả đương nhiên sẽ thả”.

“A Ngọc, nàng ở chỗ ta lâu như vậy, ta đã từng làm khó nàng chưa? Chưa từng phải không? Hãy niệm tình ta tiếp đón nàng chu đáo mà thả ta đi”.

Ô Mộc Tề thiếu điều đứng dậy, tuy cầu xin khoan thứ nhưng khóe miệng nhếch cười, ánh mắt không hề hèn mọn, như thể đang nói về việc quê nhà.

Y chắc chắn như vậy, là giả hay là bản tính vốn có?

Lòng ta lại bắt đầu thấp thỏm rồi.

Lúc ấy xe ngựa bỗng dừng lại, Tiểu Lục ở bên ngoài nói: “Ai thế?”.

Vừa dứt lời, đã nghe thấy tiếng vó ngựa vọng tới từ đằng xa. Tim ta giật thót, không nghe rõ có bao nhiêu con ngựa, vừa định vén rèm ra ngoài, Hạ Hầu Thương đã giữ ta lại: “Là Bát Tuấn”.

Đúng vậy, là Bát Tuấn, tám con ngựa nện bước giữa đường, dù rằng bởi vì đường núi nên nhịp chân không đều bước, nhưng sự hài hòa đến bất ngờ ấy không phải con ngựa nào cũng làm được.

“Chúc mừng Vương gia có người tới tiếp ứng, nên thả ta ra rồi chứ?”. Ô Mộc Tề cười nói.

Tiểu Thất không kiềm được nữa mà cầm mảnh vải dưới sàn nhét vào miệng y.

“Lục đệ?”. Là giọng Lục Nhĩ.

Nghe thấy giọng hắn, ta mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.

Tiểu Lục sớm biết Lục Nhĩ là Lão Tứ, liền ôn hoà nói: “Đừng gọi thân thiết như thế, ai là đệ của ngươi?”.

Ta vén rèm ra ngoài, Bát Tuấn ngồi trên lưng ngựa, ai ai cũng che mặt, trừ Lục Nhĩ vô cùng lúng túng nhảy xuống ngựa, mặt nạ rơi trên cổ. Xem ra hắn rất muốn nhận mặt Tiểu Lục, nhưng Tiểu Lục không chịu nể nang.

Thấy ta đi ra, Bát Tuấn đồng thời xuống ngựa, ôm quyền hành lễ: “Vương phi nương nương”.

Hạ Hầu Thương ló đầu ra ngoài, họ lại dậy tiếng ầm vang: “Vương gia.”…

“Được rồi, các ngươi đã do thám địa hình xung quanh, có phát hiện ra điều gì dị thường không?”. Hạ Hầu Thương khoát tay nói.

Ta nghĩ tới một chuyện, nói với Lục Nhĩ: “Lão Tứ, ngươi điểm huyệt khắp người Ô Mộc Tề đi”.

Nghe ta gọi Lão Tứ, Lục Nhĩ vui lắm, có phần đắc ý liếc nhìn Lão Lục, hớn hở nhảy vào buồng xe.

Tiểu Lục khịt mũi: “Tên nội ứng chết giẫm”.

Lão Tứ phớt lờ, một lát sau ra khỏi buồng xe, nói: “Huyệt đạo của y không có vấn đề gì cả, thuộc hạ đã điểm lại một lần rồi, bây giờ y hoàn toàn bất động”.

Ta gật đầu, yên lòng hơn chút.

Sau khi tiến vào dãy núi Đoạn Nghĩa, xe ngựa chạy không tiện, bọn ta bèn bỏ xe ngựa, chỉ để lại tám con tuấn mã đi men theo đường núi. Phần lớn dãy Đoạn Nghĩa là nham thạch, cây cối thấp lùn nhưng cứng cáp, rễ găm sâu xuống đất. Có lú bọn ta xuyên qua khe núi, những bụi cây tươi tốt ấy bao hết bề mặt núi đá, um tùm như mạng nhện bao trùm mặt người, vừa thấy đã gợi lên cảm giác ớn lạnh.

Mỗi khi đến nơi có thế núi hiểm trở thế này, ta luôn bảo Tiểu Thất chuẩn bị một con ngựa, trói Ô Mộc Tề lên đá, đi cùng một con ngựa không để y dò đường. Nhưng đi một hồi vẫn không thấy kẻ địch ló mặt.

Không có xe ngựa, Ô Mộc Tề bị đặt ngang lên lưng ngựa, quả thật khổ hết chỗ nói. Mỗi khi nghỉ ngơi, giải huyệt câm cho y, y có vẻ mệt mỏi vô cùng, mặt xanh mét, không còn sức đâu để lải nhải nữa. Ta nghĩ, nếu bản thân y không gắng gượng nổi thì không thể trách ta được.

Tay chân Hạ Hầu Thương đều có vết thương, để tránh vết thương của chàng chuyển biến xấu, bọn ta đi khá chậm. Mà Hạ Hầu Thương lại bận tâm cho thân thể ta, đôi khi tay chân không có vấn đề gì vẫn yêu cầu nghỉ ngơi, ta đành phải mặc chàng. May có Tiểu Thất hái thảo dược trên đường chữa thương cho chàng. Thấy vết thương của chàng lên thịt dần, không hề nhiễm trùng, ta yên tâm hơn chút.

Nếu vào lúc bình thường, cưỡi ngựa qua dãy Đoạn Nghĩa chỉ mất ba ngày, nhưng hôm nay, bọn ta tốn ba ngày mới đi được hơn nửa quãng đường, nhưng đã qua rất nhiều nơi hiểm ác. Hai ngày kế tiếp đi qua một sơn cốc rộng lớn tên Song Tỉnh. Vượt qua dãy Đoạn Nghĩa, thấy vật cản lớn nhất để rời khỏi Lâm Tang này, bọn ta đều thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần thoát khỏi nơi đây, đến thảo nguyên lớn, Tây Di có phái binh đuổi theo, bằng kinh nghiệm tác chiến với Tây Di nhiều năm qua, đọ sức với chúng để giữ được tính mạng là việc không hề khó khăn gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »