Kiều Kiều Vô Song

Lượt đọc: 4038 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 159
tình hình kỳ lạ, không ổn

❊ ❊ ❊

Hơn nữa, người giở trò rất gọn ghẽ, ngay cả Hạ Hầu Thương cũng không nhận ra có điều không ổn. Nếu ta nói thẳng, có thể khiến hắn cho rằng ta kiếm cớ không làm chuyện đó với hắn không?

Ta tuyệt đối không ngờ rằgn ta sẽ có ngày trở về thời điểm dịu dàng bối rối như thế, lẽ nào vì gặp phải hắn nên mọi chuyện trong lòng mới luẩn quẩn loanh quanh đến vậy?

Ta đảo mắt liền liếc đến chỗ giấy cửa sổ bị chọc một lỗ nhỏ, bóng dáng Siêu Ảnh thoáng qua, vội nói: “Vương gia, lúc thiếp ra ngoài đã gọi Tiểu Thất đi theo bảo vệ, hắn đang ở tầng dưới, chuyện vừa rồi có hơi kì quái, hay là gọi hắn lên đây nói chuyện chút đi?”.

Hắn im lặng hồi lâu, lúc ta ngẩng đầu lên lại hơi giật mình, thấy ánh mắt hắn thoáng vẻ khổ sở nhưng ngọn lửa trong mắt chưa lụi đi, ngược lại còn đượm hơn. Hắn khẽ nói: “Nàng luôn mong nhớ Tiểu Thất sao?”.

“Không…”. Ánh mắt hắn khiến ta run như cầy sấy, “Không phải…”.

Ta lui về phía sau một bước.

Nhưng ta không ngờ rằng, hắn bước tới gần phía ta: “Ngọc, nàng đã là vợ của ta rồi”.

Ta nghĩ thầm ta biết mình là vợ của chàng, cũng không muốn hồng hạnh vượt tường đâu. Sao mắt chàng lại cho rằng ta là loại người hồng hạnh vượt tường chứ?

Trong mắt ta, hắn là người nhã nhặn lịch sự. Mấy lần trước dù có quan tâm cực kỳ, cũng phải hoãn chậm bước chân. Bởi vậy nên ta càng cho rằng hắn là người dễ bắt nạt, không ép buộc ta bất cứ điều gì.

Nên nếu khiến hắn hiểu lầm một phen, có phải hắn sẽ ngừng lại hay không?

Ta thực không dám nhìn ánh mắt nóng bỏng mà khổ sở của hắn, cúi đầu ấp a ấp úng nói: “Vương gia muốn thần thiếp quên chuyện xưa, quả thật cần một khoảng thời gian nữa. Tuy rằng bây giờ thần thiếp là vợ của Vương gia rồi”.

Hắn lại tới gần ta thêm một bước, ánh mắt càng thêm đau khổ, nghiến răng nói: “Quân Triển Ngọc, nàng đừng ức hiếp người quá đáng”.

Hắm nắm lấy vai ta, lúc đầu khiến ta đau nhưng thoáng cái lại thả lỏng rất nhiều, không để ta tránh ra, chỉ khẽ nói: “Triển Ngọc, kiếp này ta chỉ mong…”.

Ta dám chắc hắn đã trúng chiêu rồi, ngẫm lại hắn cũng rất đáng thương, ngay từ đầu bị Hoàng thái hậu hãm hại, tiếp đó lại bị nhạc phụ hắn hãm hại, người hại hắn toàn là bề trên, thủ đoạn cao siêu, ta cũng hoài nghi có phải Hoàng thái hậu và cha già ngầm hẹn hay không?

Vào thời điểm quan trọng như thế mà ta còn tự giễu.

Lòng bàn tay của hắn nóng rẫy, đáy mắt đỏ au, bất chợt đôi mắt sắc bén như hổ sói. Ta sao quên được, dù lịch thiệp với ta thế nào đi nữa, hắn vẫn từng là đại tướng cưỡi ngựa Tây Cương, đã từng giết chóc thẳng tay, tung hoành ngàn dặm, sao có thể để ta ức hiếp được chứ?

Ta thất sách rồi.

Ta bị hắn bế thẳng lên, đi tới cửa gỗ khắc hoa kia. Đi vào bên trong cửa, hắn đá một cái, cánh cửa liền đóng lại, bọn ta tiến vào một không gian khép kín. Hơn nữa cách âm rất tốt, hoàn toàn không nghe thấy tiếng huyên náo phía ngoài, điều này có nghĩa là, tiếng động bên trong cũng không truyền ra được. Nhưng, may mà vòng vàng của ta còn đeo trên tay, thuốc mới chỉ dùng một viên thôi.

Ta lặng lẽ chuyển động cổ tay, nhấn chốt mở, đưa ngón tay nhón một viên thuốc, đợi lúc hắn đặt ta lên giường thì rướn người dậy, mới gọi một tiếng: “Vương gia…”, hắn đã cầm lấy cổ tay ta, nói: “Quân Triển Ngọc, nàng đừng hết lần này đến lần khác coi bổn vương là kẻ ngu!”.

Màu mắt hắn càng đỏ, có vẻ điên cuồng, một lọn tóc đen rũ từ trên trán xuống, lướt nhẹ qua trán hắn. Hắn cạy mở từng ngón tay của ta ra, cầm lấy viên thuốc trong lòng bàn tay ta, cười với ta, vẻ mặt vừa đau khổ vừa mờ mịt, dường như muốn buông tay nhưng thực sự không nỡ.

Ta vội nói: “Vương gia, cái này… cái này… cái này…”. Ta nói “cái này” hồi lâu cũng không biết nói tiếp thế nào nữa.

Ánh mắt hắn có một chút hy vọng: “Cái này là cái gì?”.

“Không phải là cái gì cả, không quan trọng, thần thiếp tuyệt đối không dám cho Vương gia…”. Ta không ngờ ta lại còn giải thích ngu ngốc như thế, suýt nữa cắn luôn đầu lưỡi mình.

Hắn ném viên thuốc này đi, viên màu đỏ đó lăn lông lốc dọc theo sàn nhà đến góc tường. Ta trơ mắt nhìn nó lăn đến góc, trong lòng nghĩ, may là còn hai viên nữa.

Nhưng ta vui mừng quá sớm rồi. Hắn bắt đầu kéo vòng vàng trên cổ tay ta ra, khiến ta cảm thấy cổ tay đau đớn, không khỏi than khẽ một tiếng. Hắn dừng tay lại, không kéo nữa mà cầm hai đầu vòng vàng, kéo nó thành hình bầu dục tựa như sợi mì, dễ dàng tuột ra ngoài.

Hắn vung tay lên, chiếc vòng tay vàng ấy đã đoàn tụ với viên thuốc kia rồi.

Tới giờ ta mới luống cuống, thấy hắn muốn cúi người xuống, ta vội đặt hai tay lên người hắn: “Vương gia, thần thiếp vừa mới hồi phục, chờ mấy ngày nữa…”.

Nhưng mấy lời giảo biện dối trá liên tiếp của ta đã khiến hắn cảm thấy ta là người rất không đáng tin, vẻ tức giận trong mắt đượm hơn. Cuối cùng hắn khom người xuống, cắn lên cổ ta đau nhói khiến ta khẽ kêu, nhưng như vậy ngược lại càng kích thích hắn, hai tay hắn không tự chủ được bắt đầu kéo quần áo của ta. “Soạt!” một tiếng, váy áo đã rách tươm. Ta chưa từng thấy hắn như vậy, trong mắt tràn đầy tính xâm lược, vốn tưởng rằng mình toi rồi… Nhưng không thể tin nổi lúc tay của hắn đặt xuống người ta, lại cẩn thận vô cùng… Có điều, đống váy áo kia thật thê thảm, từng mảnh từng mảnh bay xuống mặt đất ở bên cạnh ta.

Quần áo trên người hắn cũng được cởi rất nhanh, “loạt soạt” vài tiếng, ba lớp trong ba lớp ngoài đã được cởi sạch sành sanh.

Thân hình hoàn mỹ của hắn hoàn toàn lộ ra trước mắt ta, tràn đầy tính công kích… khiến ta không kiềm được mà nhắm mắt lại. Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Ta sợ.

“Vương gia, ngài đừng như vậy…”. Vô tình, giọng của ta nức nở.

Trong lúc này tim hắn đập mạnh và loạn nhịp, lúc bàn tay xoa má ta lại nói: “Đừng sợ, chúng ta là vợ chồng mà!”.

“Vương gia, coi như thiếp van xin ngài, đợi mấy ngày nữa khỏe lại được không?”. Ta ngẫm nghĩ có nên nói tình hình thực cho hắn không.

Hắn chợt tức giận nghiêm nghị, trong mắt hiện lên sự điên cuồng: “Nàng nghĩ đến Tiểu Thất, nàng còn nghĩ đến Tiểu Thất!”.

Không được, hắn đã không khống chế nổi hành vi của mình rồi, mặc dù trong đầu hắn còn có chút tỉnh táo, nhưng thực tế đã không thể nào khống chế chính mình nữa rồi. Hắn bây giờ, trong mắt chỉ có ghen tuông, cha hạ thuốc trên người hắn, kích thích suy nghĩ ẩn sâu nhất bộc lộ, phóng đại vô số lần, khiến hắn chỉ muốn nắm chặt tất cả.

Ta phải làm sao, phải làm sao bây giờ? Ta chợt hiểu ra, cha đang dùng phương thức đó trừng phạt hắn, trừng phạt ta, khiến ta bất lực nhìn hắn trúng độc, hơn nữa độc này còn xuất phát từ ta.

Ta quay mặt đi, nước mắt nơi khóe mi chảy dọc xuống theo huyệt thái dương, lăn lên gối. Thoa cài tóc hình phượng và những cây trâm bị ném ra lóe lên ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn chiếu rọi.

Cuối cùng hắn phủ lên thân thể ta, da thịt cận kề. Làn da nóng bỏng tiếp xúc với làn da lạnh lẽo khiến ta không kiềm được run rẩy một đợt. Môi hắn đi xuống dọc theo cổ ta, liếm xương quai xanh của ta, tiếp tục đi xuống chạm đến điểm hồng phấn, từ từ cắn, cảm giác tê dại nhất thời lan khắp toàn thân. Trong cơ thể ta như có pháo hoa, nổ trên cơ thể ta như bầu trời ban đêm rực rỡ huy hoàng. Ta run rẩy nắm lấy cây trâm vàng kia, ra sức đâm vào lưng hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »