Kiều Kiều Vô Song

Lượt đọc: 3999 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 176
thủ nghệ

❊ ❊ ❊

Ta uống một hớp, khen: “Tay nghề của Hoàng tử thật khéo, nhưng trà pha hơi ngọt ngấy. Nói về tay nghề pha trà, vẫn là Tiểu Thất am hiểu nhất…”. Ta quay mặt lại cười với Quân Sở Hòa, “Phụ thân, từ hồi thiếu niên, con gái và Tiểu Thất chưa từng chia xa, con đã ăn quen đồ cậu ấy nấu rồi, có thể cầu tình phụ thân cho Tiểu Lục và Tiểu Thất trở lại bên con không? Mặc dù thị tỳ Tây Di hầu hạ rất tốt, nhưng mấy lời họ nói con gái nghe không hiểu, thấy không tiện lắm ạ”.

Quân Sở Hòa tỏ vẻ khó xử, Ô Mộc Tề lại đồng ý ngay: “Do bổn vương mấy ngày qua bận quá, lại quên béng chuyện này. Nàng yên tâm, ngày mai bổn vương sẽ bảo họ tới. Nói tới đây, nàng tới Tây Di xa xôi, không quen ngôn ngữ và đồ ăn thức uống, là do ta sơ sót”.

Ta đột nhiên nhớ tới một chuyện, liền nói: “Không biết Giang tiểu thư có tới đây không? Về sau e rằng ta phải chung đụng lâu dài với nàng ta, hay là Hoàng tử cũng gọi nàng ta đến để bọn ta ôn lại chuyện xưa?”.

Nghe vậy, sắc mặt Ô Mộc Tề trở nên âm trầm. Thần sắc trong mắt Quân Sở Hòa lại càng khó lường, hai người hồi lâu không lên tiếng.

Ta liền cười nói: “Nếu Hoàng tử thấy khó thì thôi vậy”.

Quân Sở Hòa thở dài nói: “Ngọc nhi, con đừng để khúc mắc trong lòng nữa, về sau con sẽ biết Hoàng tử có lòng với con”.

Ta thầm cười lạnh. Khúc mắc trong lòng ư? E rằng các người sợ nàng ta tới sẽ để ta moi hết thông tin phải không? Nhất định Giang Tử Sơ có thứ khiến Ô Mộc Tề cảm thấy hứng thú, cũng như ta vậy, trên người có thứ khiến y thích thú, có thể trở thành con đường chói lọi của y, giúp y hướng tới ngày lành!

Nhưng ta không thể gặp Giang Tử Sơ thì làm sao mới có thể moi được bí mật trên người nàng ta chứ?

“Ài… Không bằng về sau phụ thân năng đến chơi với con, có thể nói chuyện với con cũng được. Không biết tại sao, sau khi biết tin này, đôi khi con lại nhớ tới những việc và người trước kia. Người thì chết, kẻ thì mất dạng, vốn cảm thấy thế sự vô thường, đời người vô tận, nghĩ mãi đời con cũng không thể vượt qua lẽ này. Nếu có thể quay trở lại, không bằng ở Quân gia thôn tầm thường, ngồi mãi trên chiếc ghế trúc, để ánh mặt trời soi tỏ khuôn mặt”.

Chẳng qua ta cho hai người họ thấy Quân Triển Ngọc đã không còn chí khí hùng mạnh của năm đó nữa, sẽ không gây thêm phiền hà gì cho họ nữa, chẳng qua chỉ mong giữ được sinh mạng nhỏ bé trong bụng mà thôi, để họ buông lòng phòng bị.

Lời ta nói vào tai họ, có lẽ vẫn khiến họ không tin tưởng, nhưng yêu cầu của họ đối với ta vẫn luôn giữ lại chút tôn trọng, nói không chừng Quân Sở Hòa thật sự sẽ thường đến thăm ta. Như vậy, ta không tin không nhìn được gì từ ngôn hành cử chỉ của ông. Ông là cha ta, ta là con gái của ông, ông có thể hiểu rõ ta, chẳng lẽ ta không thể hiểu rõ ông?

Nhưng ta không ngờ rằng, lúc lơ đãng ngước mắt lên, vậy mà lại thấy ánh mắt mang đôi phần tiếc thương. Không ngờ lại là ánh mắt của Ô Mộc Tề, thế nhưng y lại nói: “Nếu đã vậy, cứ để cho Giang cô nương đến chơi với nàng đi. Nàng ta cũng đến từ Trung Nguyên, chắc hẳn có chuyện để nói”.

Quân Sở Hòa có phần ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn Ô Mộc Tề, nhưng không khuyên can gì, chỉ cười nói: “Con gái, cha sẽ bớt chút thời gian thường xuyên tới thăm con”.

Một ngày sau, quả nhiên Tiểu Lục và Tiểu Thất được đưa đến viện ta. Họ được sắp xếp ở ngoại viện, lúc tới gặp ta đã được giải huyệt câm. Ngoại trừ võ công chưa thể khôi phục, họ đã có thể hoạt động tự nhiên như người bình thường.

Bọn ta bị nhốt ở một nơi, không thể trao đổi tin tức. Mặc dù ở trong viện không bị hạn chế hành động, nhưng lại như chim ưng gãy cánh, nào có khả năng phóng lên trời vút bay?

Ngày ngày Ô Mộc Tề vẫn tới thăm. Như lời y tuyên bố, sau khi thai ta ổn định sẽ tổ chức hôn lễ. Ta chỉ cảm thấy cực kỳ trào phúng, không ngờ trong hai năm, ta đã xuất giá hai lần. Đối với kẻ trước kia không bao giờ dám nghĩ tới chuyện này như ta, trái lại thật sự có thể xưng tụng là đào hoa phơi phới.

Biết tin ta có bầu, sắc mặt Tiểu Lục và Tiểu Thất đều nặng trĩu. Ta biết họ nghĩ gì, nếu như vậy thì muốn chạy khỏi nơi đây càng khó khăn hơn.

Tiểu Thất lại im ắng hơn, có điều mắt cứ nhìn ta mãi. Mỗi ngày lúc ta thức dậy, hắn đã canh giữ ngoài cửa. Nếu ta ở phòng trong, hắn ắt ở phòng ngoài. Đồ ăn thức uống phải kiểm tra kỹ càng nhiều lượt, sợ có thuốc men gì làm hại phụ nữ có thai. Hắn đã canh chừng nhiều đêm, lật tung cả căn viện để đào ra mấy cái ổ chuột. Hắn chọn mấy con chuột đang chửa để thử thức ăn, xem nó có sao không mới bằng lòng cho ta ăn. Vân vân và vân vân. Nói cũng lạ, Ô Mộc Tề lại không hề ngăn cản, cũng không còn nghĩ cách lấy cớ đuổi hắn đi nữa.

Đến chiều, Giang Tử Sơ thật sự tới cửa thăm hỏi, trái phải trước sau đều có người giám thị. Dung nhan nàng ta tuy hơi tái nhợt tiều tụy, nhưng tinh thần lại rất tốt. Mặc dù đã thay thường phục Tây Di nhưng không thể nào che lấp sắc thái uyển chuyển ấy. Nàng thấy ta cứ như gặp được người thân đã lâu không gặp, chưa lên tiếng đã nghẹn ngào: “Vương phi nương nương, vậy mà có thể gặp người ở đây?”.

Nàng vẫn gọi ta là Vương phi nương nương, nói vậy vẫn chưa biết thân phận chân thật của ta, quả thật cho rằng ta là đích nữ Ninh gia mới tìm về?

“Họ không làm gì muội chứ?”.

Nàng ta có phần lo sợ không yên, cầm tay ta nói: “Vì sao họ phải bắt ta chứ? Có phải bắt nhầm người rồi người không? Ngày đó, biểu ca đưa ta trở về phủ, hình như bị chúng chặn lại. Nhưng ta thật sự không biết chúng muốn gì?”.

Ta không khỏi hơi thất vọng, nhìn từ nét mặt nàng ta, hoàn toàn không giả dối, chẳng lẽ nàng ta cũng không biết Ô Mộc Tề có chủ ý gì?

Đúng lúc này, Tiểu Thất bưng hạt sen đã nấu chín đi vào, đặt trên bàn ta, ý bảo ta ăn lúc còn nóng. Ta liền gọi Tiểu Thất bưng thêm một bát, có khách đến chơi. Tiểu Thất hơi lo lắng, không muốn rời đi, đối với Ô Mộc Tề cũng vậy. Vì thế hắn quay đầu sai Tiểu Lục đứng ngoài cửa sổ: “Lục nhi, ngươi bưng thêm một bát”.

Ngoài mấy trò phải chạm vào người nhau như thay áo chải đầu, giờ đây mọi công việc đều do hai người đích thân làm. Ta đã chẳng lấy làm lạ nữa, nhưng liếc nhìn tiểu thư khuê các Giang Tử Sơ này, thấy sắc mặt nàng ta đã trắng bệch rồi. Nàng ta khẽ nói: “Sao chúng có thể như thế, để nam tử tùy tiện ra vào phòng trong? Nếu như biểu ca biết…”.

Ta không giải thích, đành phải nói: “Phong tục của Tây Di như thế, ta đâu biết phải làm sao?”.

Trong mắt Giang Tử Sơ thoáng vẻ không đồng tình: “Việc liên quan đến danh tiết đương nhiên phải tự mình đấu tranh”.

Vừa lúc Tiểu Lục bưng hạt sen vào, nghe lời này vẻ mặt hắn quả rất khó coi. Đặt mạnh cái khay xuống cạnh nàng ta, nói: “Mời cô nương dùng điểm tâm”.

Giang Tử Sơ sợ hết hồn, bị đôi mắt ngạo nghễ của Tiểu Lục nhìn chằm chằm, sắc mặt đỏ bừng lên, tay chân luống cuống, vì vậy bưng bát hạt sen lên múc để che giấu. Nào ngờ dùng lực quá lớn, bỗng làm đổ bát sen, cái bát sứ kia rơi xuống đất vỡ nát bấy. Ở Tây Di không thể so với Thiên Triều, trong lòng nàng ta kinh hoàng không dứt, vì vậy bất giác ngồi xuống dọn mảnh vỡ. Lại không ngờ Tiểu Lục nhanh hơn nàng ta, đã nhặt từ trước rồi. Không biết làm sao mà hai người cùng nhặt một mảnh sứ, Tiểu Lục “a” một tiếng, đột nhiên bắt lấy tay nàng ta. Nàng ta xấu hổ không dứt, vội vàng hất ra, nhưng không ngồi vững nên ngã xuống đất. Tiểu Lục tiến lên đỡ nàng dậy, lại nhân cơ hội sờ soạng tay nàng vài phát.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »