Trường học, phòng học, giờ tan học.
Tiết tự học kết thúc, đám học sinh ùa nhau thu dọn đống bài vở chất cao như núi trên bàn. Tiếng chuông tan học vang lên, xua tan bầu không khí căng thẳng, thay vào đó là những tiếng cười đùa, bàn tán về kế hoạch cuối tuần.
Người thì hẹn nhau "chiến" Liên Minh ở quán net,
Người lại chỉ muốn "trạch" ở nhà hai ngày, cày phim, đuổi drama,
Lại có những cô cậu tràn đầy năng lượng, dự định cuối tuần tới thao trường hoặc câu lạc bộ bắn súng, vung vẩy mồ hôi thanh xuân.
Đặc Sự Cục đã mạnh tay đầu tư xây dựng nhiều công trình huấn luyện trên khắp Ân Thị, mở cửa cho tất cả người dân với giá vé rẻ như cho không.
Một số xí nghiệp tư nhân cũng rục rịch tham gia, chuẩn bị xây dựng các khu huấn luyện phức hợp quy mô lớn mang tính thương mại.
Bất kể trò chơi "sát tràng" trong tương lai sẽ gây ra ảnh hưởng gì đến thế giới thực tại, việc người bình thường học thêm vài kỹ năng, rèn luyện thân thể cũng chẳng bao giờ là thừa.
"Vậy nên,"
Vừa thu dọn cặp sách, Vương Tùng San vừa hỏi Lý Ngang, không buồn ngẩng đầu, "Cuối tuần này cậu có kế hoạch gì chưa?"
"Kế hoạch à..."
Lý Ngang gãi đầu, "Chắc lại làm thí nghiệm xã hội học."
"Lại thí nghiệm?"
Vương Tùng San chẳng ngạc nhiên trước cái thói "chém gió" của Lý Ngang, bĩu môi, cằn nhằn: "Chẳng phải cậu làm suốt đấy thôi?
Nào là mặc áo blouse trắng lẻn vào bệnh viện giả làm bác sĩ, trà trộn với bệnh nhân;
Rồi nhận làm bài tập Ngữ văn, tiếng Anh hộ học sinh tiểu học qua QQ, xong bị phát hiện ra là làm bài Ngữ văn toàn bằng tiếng Anh;
Rồi cãi nhau với chó hoang bên đường nửa tiếng, làm nó khóc ròng;
Rồi chui vào phòng tổng thống của khách sạn sang trọng, trộm thay giấy vệ sinh bằng nước rửa tay, còn viết lên khung cửa 'Giờ thì cậu hiểu vì sao nhà vệ sinh lại gọi là phòng rửa tay rồi chứ gì?'"
Lý Ngang không khỏi kinh ngạc, "Ghê, nhớ dai thế? Rõ ràng là có cảm tình với tôi rồi."
"Cảm tình cái con khỉ!"
Mặt Vương Tùng San đỏ bừng, khóe miệng bất lực nhếch lên, thở dài: "Haizz, ở gần cậu, tôi cảm thấy năng lượng của mỹ thiếu nữ trong tôi đang tụt đốc không phanh."
"Còn có năng lượng thiếu nữ nữa cơ à?"
Lý Ngang giật mình nói: "Ngoài cái mã hơi xinh ra, cậu còn chỗ nào ra dáng thiếu nữ nữa? Thiếu nữ xịn thì ngày ba bữa chỉ ăn kẹo cầu vồng, xì ra cầu vồng thôi."
Vương Tùng San lườm nguýt: "Đấy là siêu nhân à? Ăn mỗi kẹo cầu vồng thì chết sớm!"
"Muốn xem cầu vồng từ xì hơi á? Có thể dùng kỹ thuật chụp ảnh nhiệt, dùng máy dò hồng ngoại để theo dõi sóng bức xạ của cái rắm. Kể cả không phải mỹ thiếu nữ cũng xì ra được cầu vồng bảy sắc luôn."
Vương Tùng San rùng mình: "Hoàn toàn không giải thích được vụ kẹo cầu vồng! Còn tự tiện phổ cập mấy kiến thức bệnh hoạn chắng ai cần!"
Lý Ngang nghiêm mặt nói: "Đừng hiểu lầm, tôi không phải loại người mua máy dò hồng ngoại để đi rình trộm đâu."
"Có ai bảo cậu thế đâu!"
"Vừa mua máy dò hồng ngoại xong, chất lượng siêu tốt, y như mô tả, cực kỳ hài lòng, thích mê ly luôn, vượt cả mong đợi. Shop giao hàng siêu nhanh, đóng gói cẩn thận, shipper nhiệt tình, ưng cái bụng."
"Đang nói chuyện mà đã tự thú mua rồi kìa."
Vương Tùng San liếc xéo, miệng vẫn theo phản xạ cằn nhẳn.
Đám bạn xung quanh đã quen với màn tung hứng của đôi này, coi như là cảnh tượng thường thấy trong mấy bộ anime tình cảm tuổi học trò.
Thực ra, hồi mới vào cấp ba, Vương Tùng San còn cố giữ hình tượng "cao lãnh mỹ thiếu nữ", nhưng nỗ lực ấy nhanh chóng bị Lý Ngang phá tan tành.
Chỉ trong tháng đầu nhập học, Lý Ngang đã trở thành nhân vật nổi tiếng nhất lớp, thậm chí là toàn trường, nhờ vô số "chiến tích" bất hảo.
Nào là ra vào cổng trường bằng đủ kiểu tư thế kỳ dị, như trượt ván, nhảy sào, lộn mèo;
Nào là trà trộn vào các lớp khác nghe giảng, nửa đường còn lên bục giảng sửa sai cho thầy cô;
Nào là trong giờ âm nhạc, khi mọi người trổ tài ca hát, cậu ta lại hát aria của Rudolf trong vở opera "La Bohème", khiến thầy giáo âm nhạc cũng phải kinh ngạc;
Nào là làm báo tường thì vẽ "Sáng tạo Adam" bằng phấn màu, dù chả liên quan gì đến chủ đề "Ước mơ tuổi xanh", nhưng vì vẽ quá đẹp, quá nghệ thuật nên được giữ lại tận ba tháng;
Còn vô vàn những chuyện khác nữa, như lúc đi dã ngoại thì tự chế đồ nghề đào bới, săn thỏ rừng;
Hay trời tuyết thì đắp tượng mười tám vị La Hán Thiếu Lâm Tự cực kỳ tinh xảo trên sân trường...
Danh tiếng "quái nhân" của Lý Ngang ở Thực Nghiệm Trung Học vang như chuông, đến cả đám học sinh mới toe cũng nghe qua không ít những câu chuyện kỳ quái, thật giả lẫn lộn.
Cảm giác ấy, chẳng khác gì truyền thuyết đô thị.
Ừm...
So với hồi còn "tự do bay nhảy", từ khi trở thành người chơi "sát tràng", Lý Ngang đã kín tiếng hơn nhiều. Theo lời hắn thì là "Già rồi, vác dao không nổi."
Tóm lại, Vương Tùng San, người thường xuyên xuất hiện cùng hắn, cũng bị gắn mác "chơi với quái nhân".
Nhưng lớp trưởng đại nhân vốn đĩ có nhân duyên tốt, vẫn có rất nhiều bạn bè thân thiết.
Chẳng như Lý Ngang đáng thương,
Danh bạ điện thoại trống trơn, chỉ có mấy người quen từ hồi làm thêm, với mấy đồng đội "công cụ" đã từng gặp trong game.
Bạn bè của Lý Ngang, vẫn rất ít, giờ may ra chỉ có một mình Vương Tùng San.
Nghĩ đến đây, đội trưởng nhỏ bỗng thấy mềm lòng, giả vờ thờ ơ bĩu môi, hỏi: "Vậy, cuối tuần cậu có rảnh không đấy?"
Lý Ngang trợn mắt, áp sát lại, ghé tai đội trưởng nhỏ giọng hỏi: "Sao? Rủ tôi hẹn hò à?”
"Má ơi, cậu xích lại gần thế làm gì?"
Vương Tùng San hoảng hốt, vịn bàn, rướn người ra sau, cảm thấy mặt nóng bừng, "Không phải hẹn hò! Chỉ là đi chơi cùng thôi!
Lịch trình để tôi lo!"
"Hả?"
Mặt Lý Ngang xịu xuống ngay lập tức, iu xìu than thở: "Vừa nãy trong một giây tôi đã nghĩ ra cả trăm ý tưởng hẹn hò hay ho đấy, cậu không định thử à?”
"Thử?"
Vương Tùng San ngồi thẳng dậy, giả bộ như không hề đỏ mặt, cười khẩy: "Đừng tưởng tôi quên mấy cái 'ý tưởng hay' trước kia của cậu.
Bảo là dẫn tôi đi chơi, hóa ra là dẫn đến tòa án nhân dân cấp trung, mang theo cả chứng minh thư để dự phiên tòa xét xử tử hình!
Trời ạ! Có thằng con trai bình thường nào lại dẫn con gái đến cái chỗ đấy không hả?!"
"Chăng lẽ cậu không thấy nó có tính giáo dục cao à?!”
Lý Ngang cãi lý: "Chọn một ngày trời quang mây tạnh, chim hót hoa nở,
Dẫn theo đối tượng hẹn hò, đến tòa án, cùng nhau theo dõi quá trình xét xử vụ án hình sự ly kỳ hấp dẫn, học tập kiến thức pháp luật, cảm thụ công lý!
Thật là thanh niên tốt của thời đại mới!"
"Không hề, cảm ơn."
Vương Tùng San lườm nguýt, vác cặp lên vai, vỗ vai Lý Ngang: "Vậy quyết thế nhé, tám giờ sáng mai gặp, cậu mà bùng là... hừ hừ."
Nói rồi, lớp trưởng đại nhân bất ngờ quay đầu, quất vào mặt Lý Ngang một cái đuôi ngựa thơm mùi dầu gội.
Phải nói, thơm thật.