Lý Ngang đẩy xe lăn, tay nắm dây cương, từng bước một tiến về phía trước cung điện.
Bàn chân giẫm lên những bậc thang băng tinh long lanh, ngẩng đầu nhìn lên. Cung điện vốn đã rộng lớn và hùng vĩ, nay dưới ánh chiều tà, lại hiện lên một màu đỏ tím mê hoặc, rực rỡ.
Điều bất ngờ là, bên trong cung điện hoàn toàn không hề lạnh lẽo, nhiệt độ còn cao hơn bên ngoài một chút. Đứng trên bậc thang thứ ba mươi mấy, thậm chí có thể cảm nhận được những cơn gió nhẹ ấm áp thổi ra từ sâu bên trong cung điện.
Không biết nội thất tòa nhà này được thiết kế như thế nào.
Lý Ngang đứng trên bậc thang, quay đầu nhìn lại phía sau.
Đội xe ở đằng xa vẫn có thể thấy rõ, nữ y sư Cali nhìn thấy hắn, còn vẫy tay ra hiệu.
Lý Ngang đáp lại bằng một cái vẫy tay, nhưng trong đầu lại chợt lóe lên một ý nghĩ điên rồ.
Nếu như lúc này, hắn đạp đổ xe lăn của công chúa Anna, còn mình ngồi lên, mượn danh nghĩa "đội cảm tử Trâu Đỏ" lao đến tốc độ 140, trượt xuống núi tuyết nhanh như chớp, cảnh tượng đó có lẽ sẽ rất đẹp.
*(Trâu Đỏ là nhãn hiệu đồ uống thường tài trợ các hoạt động thể thao mạo hiểm, nên những người tham gia các hoạt động này đôi khi được gọi là "đội cảm tử Trâu Đỏ").*
Cũng may ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu, liền bị tiếng hú thê lương của ma thú từ xa vọng lại xua tan.
Băng Tuyết Nữ Vương đang ở ngay trong cung điện, hơn nữa trên ngọn núi này toàn là ma thú và quái vật trưng thành với nữ vương bệ hạ.
Thật sự hành động, chỉ sợ sẽ chết rất thảm.
Lý Ngang liếc nhìn công chúa Anna trên xe lăn. Nàng vẫn còn trong trạng thái nửa hôn mê, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ vì lạnh được bao bọc trong áo khoác. Ngồi trên xe lăn, trông nàng có vẻ an tâm thoải mái, hoàn toàn không biết kính già yêu trẻ, nhường chỗ cho hắn.
Uổng công Lý Ngang hồi bé còn nghĩ đến việc phát minh xe lăn đạp chân, để cung cấp một phương tiện đi lại mới, báo đáp xã hội.
"Người trẻ tuổi bây giờ..."
Lý Ngang lấm bẩm, đẩy xe lăn, men theo con đốc trơn bóng bên cạnh bậc thang, đi lên.
Leo hết bậc thang, trước mắt hắn là hai cánh cửa lớn điêu khắc hình vân băng tinh.
Cánh cửa cao ngút, tay nắm cửa tròn nằm ở độ cao ba mét – trừ khi Băng Tuyết Nữ Vương cao sáu mét trở lên, nếu không tay nắm cửa này hoàn toàn chỉ là vật trang trí.
Theo lời nữ y sư Cali và những người khác, chính họ cũng chưa từng nhìn thấy Băng Tuyết Nữ Vương trong những năm gần đây.
Mỗi lần công chúa Anna đến, cánh cửa lớn này sẽ tự động mở ra, nghênh đón công chúa vào.
Nhưng lúc này, nó lại đóng im im.
May mắn là cánh cửa lớn này không khép kín hoàn toàn, ở giữa vẫn còn một khe hở nhỏ đến mức khó nhận ra. Có thể lờ mờ nghe thấy tiếng gió rít từ khe hở đó vọng ra.
Lý Ngang kéo xe lăn sang một bên, không tùy tiện bước vào trong, đứng ngoài cửa gõ mạnh vào cánh cửa băng tinh.
"Cộc, cộc, cộc, cộc."
Ba tiếng gõ cửa này, hắn dồn hơi sức, đến xe ô tô hợp kim cũng có thể móp méo.
Nhưng cánh cửa băng kết vẫn hoàn toàn bất động, ngay cả một vết nứt cũng không có.
Lý Ngang đứng ngoài cửa chờ một lát, thấy không có phản ứng gì, liền kéo xe lăn, để công chúa Anna nửa hôn mê đi qua đi lại trước khe cửa, hoàn toàn không có ý chăm sóc bệnh nhân.
Vẫn không có phản ứng.
Tốt rồi, không phải mở khóa bằng khuôn mặt hoặc võng mạc.
Lý Ngang xoa xoa tay, khom người xuống, thò đầu vào khe cửa thăm dò.
Sau cánh cửa dường như có một bức bình phong bằng băng chắn ngang, phía trên điêu khắc hình hai bé gái đang vưi cười đuổi nhau trên bãi cỏ sườn đồi - nhìn khuôn mặt hai bé, một trong số đó rõ ràng là công chúa Anna.
Còn người kia, với vẻ đẹp như ngọc tạc, hẳn là Elsa, Đại Ma Vương thống trị thế giới.
Sự tồn tại của bức bình phong vừa vặn che khuất tầm nhìn, khiến hắn không thể thấy được đại sảnh bên trong.
Lý Ngang ngồi thẳng dậy, đứng ngoài cửa gào to:
"Bệ hạ, bệ hạ người ở đâu không? Ta là Tiểu Đao Tử đây!"
"Bệ hạ sao người không để ý đến ta?"
"Mở cửa ra đi, đừng trốn bên trong không ra."
"Băng môn to gan, dám ngăn cản ta gặp mặt Hoàng Thượng, ngươi có biết tổ tiên ba đời nhà ta đều là giám định sư Hạc Đỉnh Hồng ngự dụng trong cung không? Có tin ta tâu với bệ hạ, để nàng phá hủy ngươi, ném vào xưởng làm Lục Phiến Môn không?"
Sau một hồi ồn ào, chẳng có động tĩnh gì.
Chỉ là Lý Ngang gào khản cả giọng lại khiến công chúa Anna nửa hôn mê hơi tỉnh, nàng khẽ mở mắt "ừ" một tiếng, rồi lại nhanh chóng ngất đi.
"Ách."
Lý Ngang ngập ngừng, có chút bất đắc dĩ thở dài. Hai chân đứng trước cửa, hai tay chống vào cánh cửa, ra sức đẩy.
Thuộc tính của hắn vượt xa người chơi cùng cấp, trong thân thể nhỏ bé đó ẩn chứa sức nặng hơn sư tử hổ, và một sức mạnh thuần túy có thể gọi là kinh khủng.
Trải qua Ba Văn Hô Hấp Pháp và adrenaline cùng lúc gia tăng sức mạnh, hắn dùng man lực cuồng bạo đẩy cánh cửa.
Chốt cửa lớn bằng băng tinh từ từ phát ra những tiếng ken két rợn người, vô số mảnh băng nhỏ vỡ ra từ khung cửa – chốt cửa đã bị đông cứng hoàn toàn.
Cửa lớn từ từ mở ra, một vài mảnh băng nhỏ thậm chí bắn ra, nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt Anna, để lại một vết thương nhỏ đến mức không thể nhận ra, rồi ngay lập tức khép lại.
"Két..."
Động tác đẩy cửa của Lý Ngang dường như đã kích hoạt một cơ quan nào đó, chốt cửa đột nhiên trở nên trơn tru, hai cánh cửa lớn tự động lùi về phía sau, hoàn toàn lộ ra bức bình phong.
Cửa lớn mở toang, gió lạnh từ trong sảnh rít ra, thổi tung lông mi của Lý Ngang.
Ngoài tiếng gió, cả tòa cung điện chỉ còn lại sự tĩnh mịch.
Yên tĩnh, tĩnh mịch, không một tiếng động.
Lý Ngang im lặng, đẩy xe lăn của công chúa Anna vượt qua bức bình phong.
Nàng dường như bị vết thương do mảnh băng vừa rồi gây ra nhói đau, cố gắng mở mắt, đôi mắt vẫn còn đục ngầu, nhưng dưới làn gió mát, ánh mắt dần trở nên sáng rõ.
Vòng qua bức bình phong, Lý Ngang nhìn thấy một đại sảnh rộng rãi, sáng sủa.
Giữa đại sảnh, đặt một đài phun nước.
Một đài phun nước đóng băng một người phụ nữ, vấy máu.