"Hồi đó, ta và Elsa đã lén lút trốn ra ngoài, nhân lúc phụ thân dẫn đầu các quý tộc rời thành đi săn. Elsa có một tài năng đặc biệt, đó là lách qua mọi sự giám sát, ngay cả tổng quản tình báo và đám mật thám của hắn cũng không thể tìm ra cô ấy."
"Chúng tôi cưỡi một con ngựa lùn chân ngắn, mang theo cung tên, vui vẻ đi vào sâu trong khu rừng rậm giữa các ngọn đồi. Chúng tôi thấy những bụi gai, bụi hoa, bướm, dòng suối và một luồng ánh sáng trắng từ trên trời giáng xuống."
"Ánh sáng trắng rơi xuống giữa khe suối, đó là một chiếc gương, lấp lánh, sáng ngời, không vướng chút bụi trần, dường như có thể nhìn thấy mọi bí ẩn của thế gian qua nó."
"Tôi cảm thấy hơi sợ hãi, muốn thuyết phục Elsa rời đi, nhưng cô ấy chưa bao giờ biết sợ, cô ấy luôn như vậy."
"Cô ấy xắn váy, bước qua dòng suối nhỏ, chạm vào tấm gương. Ngay lập tức, cuồng phong nổi lên, nước suối chảy ngược, chim trong rừng hốt hoảng bay lên rồi lại bình tĩnh đậu xuống, những chiếc lá khô trên mặt đất bị một sức mạnh nào đó cuốn lên, lơ lửng giữa không trung, từ vàng úa chuyển sang xanh lục, một lần nữa gắn vào đầu cành."
"Elsa vẫn chạm vào mặt gương, nhưng cả thân thể lại lơ lửng, như muốn bay lên trời. Tôi lấy hết dũng khí lao tới, kéo cô ấy xuống, trong lúc đó cũng vô tình chạm vào tấm gương."
Lý Ngang chau mày, "Khối gương đó..."
"Ma kính."
Anna chỉnh lại, "Đó là khởi đầu của mọi chuyện, giống như chiếc hộp Pandora. Phụ thân nghe tin liền dẫn người chạy tới, trước đó họ đã phát hiện chúng tôi mất tích, tổng quản tình báo cuống cuồng đến độ sứt đầu mẻ trán, hận không thể rút đao tự sát."
"Elsa và tôi bị hôn mê, được đưa trở về hoàng cung, cùng với chiếc ma kính.
Chúng tôi nhanh chóng tinh lại, sau khi kiểm tra thì không có gì bất thường, nhưng tôi biết, sâu trong tâm hồn chị tôi đã xảy ra một sự thay đổi sâu sắc.
Elsa của ngày xưa đã hoàn toàn biến mất."
"Các thuật sĩ trong cung lăn lộn nghiên cứu tấm gương, nhưng không thể tìm ra bất kỳ điểm đáng ngờ nào."
"Từ đó trở đi, Elsa bắt đầu dần dần bộc lộ khả năng thi pháp của mình. Khi bí mật trò chuyện với tôi, quan điểm của cô ấy về thế giới ngày càng trở nên cực đoan và quỷ dị."
"Tôi có ghen tị với cô ấy không? Không, tôi sợ hãi, căm hận cô ấy, thậm chí còn lén lút lẻn vào kho hoàng thất nơi cất giữ ma kính, tìm đến chiếc gương đó, muốn đập nát nó, để chị tôi trở lại.
Nhưng vô ích, ma kính không thể phá vỡ.”
Anna thở dài nặng nề, "Mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn sau khi cha mẹ mất. Elsa nghiễm nhiên trở thành nữ vương, cô ấy lấy ma kính ra khỏi kho, đặt trong tẩm cung của mình mặc cho tôi khuyên can thế nào cũng không chịu bỏ."
"Ma lực của cô ấy ngày càng mạnh mẽ, tính tình cũng ngày càng vặn vẹo, thậm chí còn đóng băng một vị đại thần công khai phản đối cô ấy thành tượng băng."
"Cũng may, tình cảm của cô ấy dành cho tôi không hề thay đổi, cho phép tôi làm mọi điều, dù tôi có nổi giận hay muốn trộm gương đi phá hủy, cô ấy cũng không tức giận."
"Cô ấy cố gắng hết sức triệu tập các y sư, muốn chữa lành trái tim tôi."
"Sau khi phát hiện ra dị năng của tôi, cô ấy không hề lộ ra, mà bí mật tìm kiếm những tử tù, dùng mạng sống của họ để kéo dài tuổi thọ cho tôi."
"Ảnh hưởng của ma kính đối với cô ấy ngày càng sâu sắc, cuối cùng, cô ấy đi theo con đường chiến tranh, dùng băng tuyết khắc nghiệt đóng băng tất cả kẻ địch trên đường."
"Cô ấy trở thành nữ vương thống trị tất cả, còn tôi, trở thành chấp chính quan quyết định sinh tử của hàng vạn người."
"Vậy, chuyện này là sao?"
Lý Ngang chỉ tay vào cả tòa cung điện.
"Ngươi nói Elsa tự phong ấn mình sao?”
Anna cụp mắt, bình tĩnh nói: "Cô ấy trở thành nữ vương tối cao, đủ sức phổ biến tất cả những cuồng tưởng của cô ấy trong những năm qua."
"Nhưng có lẽ do sức mạnh tăng lên, cô ấy cũng phát hiện ra những điều bất thường. Cô ấy nói với tôi, cô ấy thường xuyên cảm thấy có một giọng nói thì thầm với cô ấy, cổ vũ những ý nghĩ đen tối và độc ác nhất trong sâu thẳm nội tâm."
"Ví dụ như phá hủy nhân loại, đóng băng vạn vật, thậm chí là hủy diệt thế giới..."
"Năng lực thực sự của ma kính là vặn vẹo sự thật, đổi trắng thay đen."
"Biến cái đẹp thành dị dạng, biến cái tốt thành cái ác, biến sự bình thản thành sự cực đoan, biến sự khiêm tốn bao dưng thành sự bướng binh ngoan cố.”
"Elsa cảm thấy sợ hãi điều này, đã cố gắng phá hủy, vứt bỏ ma kính nhưng không thành công – tấm gương không thể phá vỡ, và dù vứt nó đến nơi hoang vắng đến đâu, nó vẫn có thể bằng đủ loại trùng hợp mà quay trở lại bên cạnh Elsa."
"Đường cùng, cô ấy bắt đầu cố gắng tránh xa tôi – cô ấy lo sợ rằng một ngày nào đó, tình yêu của cô ấy dành cho tôi sẽ biến thành thù hận dưới sự vặn vẹo của ma kính."
"Vừa vặn lúc đó, có người báo cáo rằng một thiên thạch từ trên trời giáng xuống, rơi trúng đỉnh núi."
"Lần này hạ xuống không phải ma kính, mà là một tảng đá giống như bệ đài của đài phun nước."
Ánh mắt Anna rơi vào đài phun nước bằng đá, "Nơi tảng đá rơi xuống đã phưn ra dòng nước suối trong lành, dòng nước đó có khả năng tẩm bổ, tu bổ mọi thứ, có thể khiến cây khô nảy lộc, khiến chiếc chén vỡ liền lại như
"Tôi và Elsa suy đoán, ma kính và đài phun nước rất có thể bắt nguồn từ cùng một nơi. Dòng nước suối thoạt nhìn ôn hòa và yên tĩnh có lẽ có một tác dụng phụ khó mà phát hiện."
"Thế là, Elsa xây dựng một cung điện trên đỉnh núi, phong ấn bản thân, ma kính và nước suối lại, nghiên cứu bản chất của nước suối – cô ấy muốn dựa vào nước suối để giải quyết ma kính, tâm hồn vặn vẹo của chính mình và bệnh tật của tôi."
Lý Ngang liếc nhìn tượng băng phía trên đài phun nước, "Xem ra, kết quả cuối cùng không phải là quá thành công."
"Cô ấy đã thành công, nhưng cũng thất bại."
Amna yếu ớt thở dài, "Cô ấy đã lợi dựng nước suối và ma lực của mình, thành công phá nát ma kính, hóa thành nhiều mảnh."
"Nhưng chính cô ấy cũng bị trọng thương bởi những thứ bên trong ma kính, và không còn cách nào thoát khỏi nước suối."
"Cô ấy nói với tôi, hãy cất giữ những mảnh vỡ của ma kính trong các nhà thờ khác nhau, hấp thụ thiện tín của người dân đối với cô ấy, để chống lại ác ý bên trong ma kính – sự chống lại này chỉ là bất đắc dĩ phải tùy cơ ứng biến."
"Bởi vì sức mạnh của tín ngưỡng cuối cùng cũng sẽ quấy nhiễu tâm trí cô ấy, khiến cô ấy trở thành một vị thần nhân cách, vĩnh viễn mất đi ý chí độc lập của mình."
"Tôi đã cất năm mảnh ma kính trong các nhà thờ khác nhau, còn một mảnh, thì theo lời cô ấy dặn mà vứt xuống biển sâu – ma kính có khả năng tự phục hồi, có thể gọi là dệt nên vận mệnh."
"Việc phân tán các mảnh vỡ trong biển cả, có thể đảm bảo ma kính không thể tập hợp lại trong thời gian ngắn."
"Nhưng xem ra, các ngươi đã thu thập chúng xong rồi."
Lý Ngang đột nhiên giật mình, nheo mắt nhìn Anna.
Anna cười, "Ngươi che giấu rất kỹ, nhưng ta thực sự quá quen thuộc với chiếc gương đó, có thể ngửi được mùi vị đặc trưng của nó trên những người đã tiếp xúc với ma kính."
"Có lẽ chúng tôi chỉ là vô tình tiếp xúc thôi?"
"A, nhân viên tình báo của ta có vô dụng thì cũng có giới hạn, ít nhất không phải là một đám người chết, việc tìm ra địa điểm hoạt động của các ngươi vẫn là có thể - tất cả đều nằm trên vị trí phân bố của ma kính."
"Nhưng, ta vẫn có chút hiếu kỳ, ngươi rốt cuộc đã cất mảnh vỡ của tấm gương ở đâu?"