John Joyce và đồng bọn chỉ cần dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng đoán được, con côn trùng mà Bob vừa nuốt vào có lẽ là một loại trang bị hạn chế có khả năng kích hoạt khiêu khích. Nếu Bob không hợp tác, cơ chế đó sẽ được kích hoạt.
Bọn người chơi giở thủ đoạn thâm độc, tàn nhẫn hơn người, nên chẳng ai dám tưởng tượng con côn trùng kia sẽ gây ra hậu quả gì.
Lý Ngang đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, chào Sài đại tiểu thư rồi lướt qua những đồng đội mặt mày u ám, tiến thẳng vào giáo đường trống không.
Giáo đường rộng lớn, tráng lệ. Sàn đá lạnh lẽo kê bốn chiếc ghế dành cho trung đội trưởng. Mái vòm nhọn vút, các cột trụ thanh mảnh, duyên dáng. Tường đại sảnh khảm những ô cửa kính màu cao vút.
Trên cửa kính là những bức tranh tinh xảo,
khắc họa Nữ vương bệ hạ từ khi còn là một công chúa nhỏ trên đảo, từng bước trưởng thành, thống trị cả mấy vương quốc.
Từ những cảnh gia đình ấm áp, hòa thuận đến chiến trường đẫm máu, tất cả đều được tái hiện.
Những bức tranh sau đó miêu tả Nữ vương bệ hạ thi hành chính sách nhân từ, như "Thị sát hoàn cảnh sống khắc nghiệt của tộc Địa Tinh", "Xoa dịu tộc Thực Nhân Ma gần như tuyệt diệt do bị Liệp Ma Nhân săn lùng", "Yêu cầu tòa thị chính Vương quốc Ruen thành lập ủy ban bảo vệ quyền lợi phụ nữ và trẻ em bộ lạc Sài Lang Nhân"...
Có lẽ để giữ kín tôn hiệu, dung mạo của Nữ vương bệ hạ trong tất cả các bức tranh kính màu đều không rõ ràng. Nhưng nhìn đường nét, có thể đoán bà là một mỹ nhân – nếu họa sĩ không cố tình tô vẽ.
Lý Ngang đứng ngoài cửa giáo đường, không bước vào trong, quay lại nhìn các đồng đội, cười như không cười hỏi: "Ai muốn vào dạo trước một vòng không?"
Lúc này, mấy người kia đã đỡ Bob đứng dậy. Nghe Lý Ngang hỏi, mặt ai nấy nhăn nhó như táo bón.
Theo suy đoán trước đó của người chơi, giáo đường Băng Tuyết Nữ Vương có thể có hiệu ứng khống chế tâm linh, thay đổi tư tưởng của người bước vào một cách vô thức.
Mấy người nhìn nhau, cuối cùng Bob, người vừa ăn côn trùng, đứng lên.
Hắn lấy từ trong túi đồ nghề một loại bột thuốc màu xám nhạt, bôi lên ngực,
rồi lẩm bẩm một bài ca dao không rõ, chữa lành xương sườn bị gãy,
mới chậm rãi nói: "Tôi vào trước vậy.”
Hiện tại hắn bị người ta kiểm soát, dù không cam tâm tình nguyện cũng chỉ có thể làm theo ý đối phương.
Bob chậm rãi tiến về giáo đường, đi ngang qua Lý Ngang, thấy khẩu súng săn trong tay đối phương, khựng lại một chút (vũ khí này xem ra khó mà lấy lại được), rồi bước qua cửa, tiến vào giáo đường.
Không có gì xảy ra.
Lý Ngang đứng ngoài giáo đường, hỏi: "Cảm giác thế nào?"
"Không có gì.”
Bob lắc đầu, "Đầu óc tôi cực kỳ tỉnh táo, chỉ là bụng hơi căng."
Lý Ngang gật đầu, "Anh tùy tiện nói một câu mang tính kỳ thị xem."
Bob ngớ người, "Hả? Ý gì?"
Lý Ngang sốt ruột, "Bảo anh nói thì cứ nói."
"Ầ"
Bob liếm môi, nhỏ giọng nói: "Nicholas?"
"Nicholas nói Nicholas thì không tính là kỳ thị, đổi từ khác đi."
Bob nghĩ ngợi, khe khẽ nói: "White trash?"
Từ này dùng để chỉ những người da trắng nghèo khổ, mang tính kỳ thị. Hắn hiểu Lý Ngang bảo hắn nói vậy là để kiểm tra xem giáo đường có hiệu ứng khống chế tâm linh hay không.
Lý Ngang gật đầu, "Bình thường, anh tiến vào trong thêm vài bước nữa đi.”
Bob tiến sâu hơn vào giáo đường, vừa đi vừa lẩm bẩm những từ tiếng Anh mang tính kỳ thị.
Nào là redneck, ginger, sand nigger, thậm chí cả những từ ngữ ác độc hơn.
Dĩ nhiên, hắn không dám dùng những từ ngữ xúc phạm người Á, nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Trên đường đi, Bob chửi bậy rất suôn sẻ. Hắn thấy ở sâu trong giáo đường, trên bục cao, có một tượng Băng Tuyết Nữ Vương lớn.
Tượng tạc giống hệt hình ảnh Nữ vương trên các cửa kính màu, là một người phụ nữ cao gầy mặc váy dài màu lam lộng lẫy, trên đầu đội vương miện, khuôn mặt mờ ảo nhưng vẫn toát lên vẻ trang nghiêm, thần thánh.
Tượng cúi đầu, hai tay nâng một mảnh gương vỡ lớn bằng bàn tay.
Khi thấy mảnh gương, Bob không thể nào thốt ra những lời tục tĩu nữa. Hắn cảm thấy một sự sám hối sâu sắc, từ tận đáy lòng.
"Sao ta có thể nhục mạ đồng bào mình là 'lũ da trắng rác rưởi'? Sao ta có thể chửi mắng những người bảo vệ động vật đáng yêu, ngăn cản mọi người mua gà tây vào lễ Giáng Sinh là lũ điên?"
Bob vô thức khóc thành tiếng, quỳ sụp xuống, nhìn tượng nữ vương sám hối: "Ta có tội, tội lớn!
Từ nay về sau, ta phải khiêm tốn, thành thật, thương người, đũng cảm, công chính, đối xử tử tế với kẻ yếu, không sợ cường quyền, giàu tỉnh thần hy sinh, tuân thủ nghiêm ngặt danh dự ky sĩ..."
Bob quỳ gối kích động, dập đầu lia lịa khiến mấy người chơi bên ngoài giáo đường kinh hãi.
Lý Ngang và đồng bọn đứng từ xa quan sát hồi lâu, thấy Bob vừa lảm nhảm vừa dập đầu niệm kinh, một lúc sau mới quyết định cùng nhau tiến vào giáo đường.
Họ gọi Bob, nhưng hắn hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của mình, không thể thoát ra được.
"Hắn như vậy có sao không?"
John Joyce đứng cách một khoảng, lo lắng nói: "Mảnh gương đó hình như có năng lực đị thường, đến quá gần có thể bị khống chế."
"Ừm,"
Julia thở dài nhẹ nhõm, nhìn mảnh gương vỡ, khẽ nói: "Theo truyện cổ tích Băng Tuyết Nữ Vương, ma kính có khả năng đảo lộn mọi thứ trên thế gian, có thể biến cường đạo thành anh hùng, yêu nữ thành mỹ nhân, ăn mày lên làm vua, người lương thiện thành tội phạm.
Mảnh gương này có lẽ chính là ma kính trong truyện cổ tích."
"Nói cách khác, là vật phẩm nhiệm vụ?"
Lý Ngang liếc nhìn Bob vẫn đang dập đầu sám hối, xoa cằm, tự nhủ: "Nhiệm vụ yêu cầu chúng ta mang ma kính nguyên vẹn ra khỏi cung điện, nhưng gương đã vỡ.
Chẳng lẽ nhiệm vụ lần này yêu cầu chúng ta thu thập các mảnh gương vỡ, vào cung điện chắp vá,
ghép thành gương hoàn chỉnh rồi rời khỏi cung điện sao?
Nếu vậy, chỉ có trong cung điện nữ vương mới có điều kiện để chắp vá gương..."
John Joyce không dám cắt ngang dòng suy nghĩ của Lý Ngang, do dự một chút rồi đánh bạo chỉ vào Bob dưới đất, hỏi: "Ờ, chúng ta bỏ mặc hắn thật sao? Bỏ mặc thì có cảm giác hắn sẽ dập đầu chết ở đây mất..."