Phúc Trùng trầm mặc một lát, chậm rãi nói: Ngươi có biết mình đang nói gì không?
Hoa Quỳnh đã dang tay đón nhận ngươi khi ngươi khó khăn và lạc lối nhất, trao cho ngươi mục tiêu sống và lý do để tồn tại. Vậy mà đây là cách ngươi báo đáp chúng ta sao?
Đến phút cuối cùng, ngươi lại tự tay phá hủy tâm nguyện to lớn mà chúng ta đã dày công vun đắp suốt trăm ngàn năm?"
Hắn lắc đầu, lạnh lùng nhìn Lý Ngang, "Nếu ngươi không chịu hợp tác, vậy ta chỉ còn cách dùng biện pháp mạnh..."
Chữ "Đoạn" còn chưa kịp thốt ra, Phúc Trùng đã vung mạnh tay áo, song quyền oanh thẳng vào Lý Ngang.
Hắn phí lời nãy giờ, một là muốn cứu vãn tên thành viên này, xem có thể thuyết phục hắn gia nhập phe mình không - bởi vì trong Hoa Quỳnh, số người thực sự tin tưởng vào bản thiết kế Đại Đồng chỉ là thiểu số, mỗi một thành viên đều cần phải ra sức tranh thủ.
Hai là để tụ lực, đề phòng đàm phán đổ vỡ, hai bên giao chiến.
Bởi vậy, khi Lý Ngang đã biểu lộ rõ thái độ phản kháng, Phúc Trùng liền bất ngờ tung đòn đánh lén, song quyền nhắm thẳng vào lồng ngực Lý Ngang mà đập tới.
Chỉ có tấn công bất ngờ chớp nhoáng, khi đối phương không kịp phản ứng, mới có thể tạo ra hiệu quả giết ngay lập tức, vĩnh trừ hậu họa.
Một kích này nhanh như chớp giật, sức mạnh kinh hồn,
Song quyền như búa tạ công thành, đễ dàng xuyên qua thân thể Lý Ngang.
Lý Ngang trợn tròn mắt, lộ vẻ kinh ngạc, hoang mang, không dám tin.
Nhưng tim Phúc Trùng chợt chìm xuống – nắm đấm của hắn không hề chạm vào bất kỳ vật chất nào, cứ như xuyên qua một đống không khí đặc hơn bình thường một chút.
Hắn đánh trúng, chỉ là tàn ảnh mà thôi.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Phúc Trùng suy nghĩ nhanh như điện. Hắn vừa định thu tay về, chợt cảm thấy da tay nhói buốt.
Tàn ảnh kia vẫn còn giữ vẻ hoang mang trên mặt, toàn thân bắn ra những tia điện, lấy vị trí lồng ngực bị đâm xuyên làm trung tâm, nhanh chóng sụp đổ vào bên trong,
Đồng thời tạo ra một lực hút vô hình, "dính" chặt lấy nắm đấm của Phúc Trùng, khiến hắn không thể rút tay.
Tàn ảnh điện có khả năng tạo ra lực hút này, dĩ nhiên là do Lý Ngang tạo ra.
【Kỹ năng quyển trục: Dòng điện tàn ảnh】
【Thuộc tính: Tiêu hao, sử dụng hai lần rồi biến mất】
[Loại hình: Linh năng ]
【Đẳng cấp: Hoàn mỹ】
【Đặc hiệu: Tàn ảnh. Kích hoạt kỹ năng trong 10 giây, nếu gặp công kích của địch, sẽ tạo ra một tàn ảnh của bản thân tại chỗ, đồng thời khiến người sử dụng tàng hình trong 5 giây. Tấn công hoặc bị tấn công sẽ phá vỡ trạng thái tàng hình. Khi tàn ảnh bị tấn công, nó sẽ phóng thích xoáy điện từ, tạo ra lực hút, kéo đối phương về vị trí xoáy, duy trì trong 1 giây.】
【Tiêu hao: 400 điểm thể năng, 400 điểm linh năng, 100 điểm lý trí】
【Thời gian hồi chiêu: 10 phút】
[Điều kiện sử dụng: Trí lực cao hơn mục tiêu 11 điểm, lý trí cao hơn 400 điểm ]
【Ghi chú: Đừng hòng chạm được vào mặt bão.】
Quyển trục kỹ năng này là chiến lợi phẩm Lý Ngang thu được từ ba lô của Oán Ma sau khi giết hắn.
Kỹ năng này vừa có tàng hình, vừa tạo được phân thân, lại có hiệu ứng khống chế, có thể xem là "dầu cao Vạn Kim" – cái gì cũng làm được nhưng không chuyên về cái gì. Điểm yếu lớn nhất có lẽ là tiêu hao quá lớn, và điều kiện sử dụng quá khắt khe.
Không chỉ yêu cầu trí lực cao hơn đối thủ 11 điểm, tổng số lý trí cũng phải vượt quá 400.
Khác với các thuộc tính khác, con đường tăng lý trí trong đối đơn nhất, tốc độ tăng cũng chậm. Người chơi cấp cao thì không nói, người chơi cấp thấp chi có thể dùng cách cộng đồn trí lực và cảm giác, từ từ tích lũy lý trí.
Có lẽ Oán Ma trước đó chưa từng dùng 【Dòng điện tàn ảnh】 cũng vì điều kiện sử dụng quá khắt khe.
Tê... Tê...
Những dòng điện như mãng xà quấn chặt lấy nắm tay Phúc Trùng, rõ ràng không gây ra tổn thương gì cho tay, nhưng vẫn có một lực xoáy mạnh mẽ, giữ chặt hai tay hắn vào lồng ngực tàn ảnh.
Phúc Trùng vẫn không đổi sắc mặt, áo bào đen quanh người lay động dữ dội. Hắn rung mạnh hai tay, đánh tan tàn ảnh xoáy,
Đồng thời dùng trang bị, triệu hồi ra ba lưỡi liềm đen lơ lửng trên đầu hắn và hai đồng đội.
Những lưỡi liềm hẹp dài, phẳng lì, nhìn từ trên cao xuống, như một nụ cười châm biếm.
Vù...
Ba lưỡi liềm đen rung động tốc độ cao, như miệng rộng trong trò chơi điện tử cổ điển "Pac-Man", nuốt trọn cả ba thành viên Hoa Quỳnh với tốc độ không kịp trở tay, tạo thành ba quả cầu đen đứng sừng sững trên mặt đất.
Phúc Trùng biết rõ, đối phương đã dùng một loại kỹ năng thế thân kèm tàng hình.
Nếu hắn là đối phương, nhất định sẽ thừa cơ tàng hình, tìm thời cơ tung đòn trí mạng.
Hắn triệu hồi ra lưỡi liềm đen này, có khả năng phòng ngự và chiết xạ năng lượng cực tốt, ngay cả đạn pháo xe tăng cũng có thể đỡ được hai ba phát, có thể xem là vật phòng thân thiết yếu.
'Chỉ cần ở trong phạm vi bảo vệ của lưỡi liềm, có thể bỏ qua phần lớn công kích từ bên ngoài.'
Phúc Trùng suy nghĩ nhanh chóng, chắp tay trước ngực, con ngươi đỏ ngầu đột ngột co lại, kết nối tinh thần đến tất cả các quả cầu đen.
Khiến bề mặt "xích đạo" của ba quả cầu sinh trưởng ra vô số sợi tơ mịn, kết nối lại với nhau, tạo thành một mạng lưới dày đặc.
Mạng lưới đen lớn này, sau khi bao phủ mặt đất xung quanh, vẫn không dừng lại, mà tiếp tục sinh trưởng ra những gai đen nhỏ li ti trên bề mặt sợi tơ,
Bao trùm không gian này trong một bụi gai cao tới ba mét.
Không có bất kỳ lối ra nào, dù có địch nhân thật, chắc hẳn cũng đã bị gai đâm thành tổ ong.
Là một người chơi ưu tú, Phúc Trùng luôn tuân thủ nguyên tắc "nổ súng trước, tính sau".
Dù cấp bậc của Lý Ngang và hắn chênh lệch rất xa, và hắn biết rõ hầu hết kỹ năng trang bị của Lý Ngang, hắn vẫn phải dốc toàn lực ngay từ đầu.
Không phát hiện dấu vết,
Phúc Trùng mặt âm trầm, nhìn quanh bên ngoài từ bên trong hình cầu (hình cầu lưỡi liềm đen có hiệu ứng kính một chiều, có thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài).
Với tư cách là người sử dụng trang bị, hắn có thể thấy rõ hai đồng đội không xa vẫn đang duy trì nghi thức, không hề bị quấy nhiễu.
'Hắn, rốt cuộc ở đâu?'
Đột nhiên, sau lưng có tiếng gió vang lên.
Phúc Trùng lạnh sống lưng, như bị sét đánh, vừa định quay người tránh đi,
Thì một thanh cốt chất thương nhận gãy đã đâm xuyên sau gáy hắn, chui ra từ hốc mắt, mang theo máu tươi và con ngươi.
Đau đớn dữ dội, thấu tận linh hồn.
Cốt chất thương nhận đột ngột xoay tròn, cạnh sắc bén xé nát xương bướm của Phúc Trùng, máu tươi trào ra.
"Ngươi đang, tìm ta sao?"
Giọng nói băng lãnh của Lý Ngang vang lên sau lưng Phúc Trùng.
Vẫn giữ lớp ngụy trang Tế Tửu, hắn một tay cầm Tam Lăng Cốt Tiêm Thương xuyên qua sọ Phúc Trùng, một tay cầm Barrett đỡ lồng ngực Phúc Trùng.
"Phanh, phanh, phanh..."
Tiếng súng nghẹt thở vang vọng trong không gian hẹp, đạn hạng nặng xé nát đầu và ngực Phúc Trùng.