“Địa ngoại văn minh” rõ ràng là chỉ văn minh tồn tại bên ngoài Địa Cầu, trên các tinh cầu khác, chứ không phải nói đến lục địa bên ngoài. Sao anh cứ thích dùng mấy từ ngữ khó hiểu thế nhỉ?
John Joyce và những người khác điên cuồng lẩm bẩm trong lòng, nhưng ngoài mặt không dám lộ bất kỳ vẻ khó chịu nào, sợ bị Chấp chính quan chú ý, hoặc bị Lý Ngang để bụng, rồi sau này bị chơi xỏ.
"Sự kiện ngoại giao..."
Phu nhân Chấp chính quan lẩm bẩm, không để ý đến việc con trai đang kéo tay áo bà.
Dần dần, vẻ mặt ảm đạm của người phụ nữ quý phái được thay thế bằng niềm vui và sự hưng phấn.
Bà nhẹ nhàng vỗ tay con trai, gật đầu với Lý Ngang, không nói gì thêm.
"Mọi sự kiện ngoại giao đều phải được coi trọng ở mức cao nhất, giải quyết một cách thận trọng."
Lý Ngang cười nhẹ nói: "Vị nhân ngư này, chắc hẳn không có quốc tịch của Vương quốc Ruen. Theo lý mà nói, cô ấy cũng coi như người nước ngoài. Vương quốc Ruen từ trước đến nay đối đãi với bạn bè quốc tế rất hữu hảo, sẽ không dễ dàng nói chuyện giết chóc, như vậy sẽ tổn hại hòa khí."
Hai mắt Phu nhân Chấp chính quan sáng lên, bà mỉm cười nói với nhân ngư da đen: "Đúng vậy, đúng vậy, khách đến nhà là quý, người dân Vương quốc Ruen luôn hiếu khách, chưa từng chủ động làm tổn hại hòa khí."
Peter trợn mắt, kéo tay áo mẹ: "Nhưng mà mẹ ơi! Cô ta phạm tội theo dõi! Xâm phạm quyền riêng tư của con, còn thực hiện những hành vi đồi bại, không thể miêu tả khi con đang hôn mê, suýt chút nữa làm con suy nhược tinh thần!"
“Tội theo dõi?”
Phu nhân Chấp chính quan nhướng mày, đánh nhẹ vào mu bàn tay con trai: "Chuyện đó xảy ra ở vùng biển quốc tế, hơn nữa cô nhân ngư này có lẽ không hiểu luật pháp của loài người. Người không biết thì không có tội mà. Huống chi, cô ấy còn là vợ sắp cưới của con."
"Hả?"
Peter không ngờ rằng mình bị mẹ ruột bán đứng nhanh đến vậy. Nghe ý bà, bà không chỉ không còn để ý đến việc dòng máu Taylor bị ô uế, mà ngược lại còn tích cực tác hợp cho anh với con... quái vật này.
"Nhưng mà..."
Peter còn muốn tranh luận, nhưng mẹ anh đã mất kiên nhẫn kéo con trai ra ngoài cửa, nghiêm túc dạy bảo: "Peter, nếu có thể, mẹ cũng không muốn thấy cô ta bước chân vào nhà mình. Nhưng bây giờ, chuyện này đã biến thành một sự kiện ngoại giao, con hiểu không? Cô ta đại điện không chỉ cho bản thân mình, mà còn cho một vương quốc không rõ quy mô, rất có thể là cực kỳ lớn. Nếu con có thể chưng sống tốt với cô ta, giúp Vương quốc Ruen và Vương quốc Nhân Ngư chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao, thì đó là một công tích vĩ đại không kém gì việc Nữ hoàng Băng Tuyết chinh phục tộc Người Khổng LồI Gia tộc Taylor sẽ được bao phủ trong vinh quang vô song. Cha con cũng có thể tiến thêm một bước, thậm chí... vị trí Chấp chính quan Vương quốc Ruen đời tiếp theo, cũng chưa chắc không thể cạnh tranh.”
"Nhưng, nhưng..."
"Không có nhưng nhị gì cả."
Mặt Phu nhân Chấp chính quan nghiêm lại: "Mọi thành viên gia tộc phải đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu. Khi cần thiết, phải hy sinh những gì cần thiết."
Nghe mẹ dạy bảo, Peter mím chặt môi. Anh đã nghe câu "lợi ích gia tộc là trên hết" từ nhỏ đến lớn, căn bản không có dũng khí phản kháng.
Thấy Peter im lặng, Phu nhân Chấp chính quan đau lòng sờ lên má con trai, thở dài: "Thôi được rồi, con cứ giữ vững tỉnh thần đi. Nếu con không thích vẻ ngoài của cô ta... mẹ nghe nói ở một giáo phái bí ẩn nào đó có một loại thuốc ma thuật có thể thay đổi gu thẩm mỹ của người ta. Đến lúc đó mẹ sẽ tìm cách chuẩn bị cho con một
Peter im lặng gật đầu. Hai người cùng nhau trở lại mật thất, và thấy Chấp chính quan đã cho người mang đến một chiếc ghế sofa từ đâu đó, để nhân ngư da đen nằm lên. Mọi người vui vẻ trò chuyện, bầu không khí vô cùng hài hòa.
Phu nhân Chấp chính quan giống như một chính khách lão luyện, nở nụ cười thân thiện, hòa nhã và giàu sức hút: "Mọi người đang nói gì vậy?"
"Chúng tôi đang nói về chuyện Vương quốc Nhân Ngư và Ruen thiết lập quan hệ ngoại giao."
Chấp chính quan mỉm cười nói với vợ: "Maria, tức là vị nhân ngư này, là con thứ hai trăm linh tám của Nữ hoàng Nhân Ngư, cũng là người con út được sủng ái nhất, là Nữ hoàng tương lai của Vương quốc Nhân Ngư. Cô ấy vô cùng hứng thú với những sáng tạo của nền văn minh nhân loại trên mặt đất, cho rằng hai bên có thể bù đắp cho nhau, cùng nhau phát triển, và trong tương lai không xa có thể phát triển thành một tập thể hợp tác chiến lược toàn diện, thực hiện sự tăng trưởng chất lượng trong quan hệ giữa hai nước, cùng nhau mở ra một kỷ nguyên phát triển chung. Cuộc hôn nhân giữa Peter và Maria không chỉ là hôn nhân của một cặp đôi trẻ, mà còn là minh chứng cho tình hữu nghị giữa loài người và nhân ngư, giao phó cho mối quan hệ giữa hai bên một vị thế và nội hàm mới. Đối với sự phát triển của mối quan hệ hai bên, đây là một sự kiện có ý nghĩa quan trọng, và trên một quy mô lớn hơn, nó có thể nói là có lợi cho hòa bình, ổn định và thịnh vượng của toàn thế giới."
Lời nói của Chấp chính quan vô cùng uyên bác, người bình thường căn bản không hiểu rõ.
Chỉ là khi thấy Peter tiến vào, nhân ngư da đen có chút căng thẳng, hơi chỉnh lại tư thế ngồi.
Chấp chính quan nghiêm nghị liếc nhìn con trai. Peter miễn cưỡng lấy hết dũng khí, đối mặt với nhân ngư da đen, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc để chào hỏi.
Có lẽ phụ nữ mang thai tính tình đều hơi kỳ quái, vừa rồi Peter sợ hãi, rụt rè, nhân ngư đều không có biểu hiện gì.
Nhưng khi Peter miễn cưỡng chào hỏi, sắc mặt nhân ngư lại trở nên đau khổ tột cùng, cô cúi thấp đầu: "Xem ra, Peter không thích tôi chút nào..."
Thấy nhân ngư rơi vào trạng thái tự kỷ, Chấp chính quan vội vàng an ủi một hồi, nhưng dường như việc an ủi của ông không có hiệu quả gì. Ông ho khan một tiếng, ra hiệu cho Lý Ngang bên cạnh lên tiếng.
Lý Ngang có chút bất đắc dĩ thở dài, nhìn Chấp chính quan với ánh mắt "Tôi hiểu", rồi bình thản nói với nhân ngư: "Maria, quả thực đàn ông cặn bã quá đáng. Phụ nữ phải kiên cường, dựa vào người khác, cô vĩnh viễn chỉ là công chúa. Dựa vào chính mình, cô mới là nữ hoàng!"
"???"
Chấp chính quan ngơ ngác nhìn Lý Ngang. Ta bảo cậu khuyên cô ta, chứ không phải bảo cậu khuyên kiểu này!
Nhưng Lý Ngang vẫn tiếp tục khuyên: "Có một triết gia tên Migu từng nói, điều quan trọng nhất của phụ nữ là gì? Là anh phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, còn em phụ trách xinh đẹp như hoa. Nhìn xem anh ta có yêu cô không, thì nhìn xem anh ta có thể cho cô bao nhiêu tiền tiêu. Nhìn xem anh ta có yêu cô không, thì nhìn xem anh ta có thể khoan dung cho cô đến mức nào. Nhìn xem anh ta có yêu cô không, thì nhìn xem anh ta có thanh toán giỏ hàng mua sắm cho cô không. Tình yêu của con trai đến mức tối đa là gì? Mua nhà tôi không bỏ một xu, anh ta phải tự mình phấn đấu, tặng thêm cho bố mẹ anh ta nửa đời tích cóp, mua nhà phải viết tên cô, không thì là không yêu cô, là tính toán cô. Tôi nghe nói một người bạn nữ của tôi, vẫn ly dị, gia cảnh không tốt lắm, không nghề nghiệp, mở một tiệm tạp hóa nhỏ. Cuối cùng ngoài 40 tuổi tìm được một người đàn ông nhỏ hơn cô 14 tuổi, đặc biệt đẹp trai, du học trở về, nhà lại có tiền, đi xe sang, đối xử với cô cũng đặc biệt tốt. Còn có một người bạn nữ khác, 37 tuổi gái ế, nhà ở nông thôn, điều kiện kinh tế rất bình thường, làm thư ký ở một công ty nhỏ. Không lâu sau tìm được một phú nhị đại, vẫn là loại nhà có mỏ, có lẽ phú nhị đại chơi quá lâu cũng mệt mỏi rồi, sau đó liền ở cùng nhau. Còn có một cô gái ế khác, 34 tuổi, tốt nghiệp trung cấp, béo, đen, thấp, gia đình nông thôn, bố mẹ có bệnh, nhưng cô ấy ngồi tàu hỏa thì quen được trưởng tàu, anh ta đẹp trai, cao ráo, trẻ tuổi, bây giờ hai người hạnh phúc bên nhau. Cho nên nhất định phải kiên trì tiêu chuẩn và lựa chọn của mình, tuyệt đối không thể bị người khác ảnh hưởng. Chẳng phải một đứa con trai của Chấp chính quan sao? Bỏ đi tìm người mới, tôi không chịu đâu!"