"Khối này là mảnh vỡ Ma Kính..."
John Joyce ngập ngừng ngẩng đầu, hiển thị chi tiết vật phẩm bằng hình chiếu lên không trung để đồng đội cùng xem, "Có vẻ như không có chức năng khống chế hoặc ảnh hưởng tâm linh."
"Hả?"
Lý Ngang nhướn mày, "Vậy là do tượng nặn có vấn đề? Hay là tượng nặn được gắn thêm mảnh gương mới tạo ra hiệu ứng đặc biệt?"
"Theo mô tả thì Ma Kính vỡ thành sáu mảnh, đều nằm trong vương quốc Ruen. Tức là chúng ta không cần di chuyển quá xa để thu thập tất cả."
Julia nhẹ nhàng nói: "Chúng ta đang có mảnh gương số ®. Hiện tại chưa rõ con số này có ý nghĩa gì.
Liệu nó chỉ là sự phân bố ngẫu nhiên, hay được đánh số theo thứ tự chúng ta tìm thấy.
Và sự khác biệt giữa các mảnh gương mang số hiệu khác nhau là gì."
Yên Quỷ dè dặt nói: "Hệ thống mô tả rằng thu thập càng nhiều mảnh vỡ, càng mở khóa nhiều hiệu ứng. Mà mảnh số ⑥ chúng ta có được lại vừa vặn có năng lực cảm nhận các mảnh khác.
Tôi cho rằng có thể hệ thống cố ý thiết lập, dịch chuyển chúng ta đến gần khu rừng Hamelin."
"Một cách nhắc nhở thông tin nhiệm vụ gián tiếp?”
Lý Ngang gật đầu, trầm ngâm suy nghĩ.
Nếu mảnh vỡ không thể bỏ vào hành trang, rất có thể Băng Tuyết Nữ Vương không toàn trí toàn năng như lời thợ đốn củi, ít nhất là ở mấy vương quốc lớn.
Nếu không, ả đã dùng mảnh vỡ để khóa vị trí người chơi, trực tiếp tìm đến những kẻ khả nghi đang thu thập Ma Kính.
Dựa vào sức mạnh ả thể hiện trong truyện cổ tích, người chơi đối đầu Băng Tuyết Nữ Vương sớm muộn cũng chết thảm.
Thế thì còn xuyên không làm gì, tìm chỗ chôn mình cho xong.
Khả năng cao hơn là Băng Tuyết Nữ Vương không biết vị trí Ma Kính.
Có thể vốn dĩ ả không thể, hoặc trạng thái hiện tại không tốt – vì theo lời thợ đốn củi, ả đã rất lâu không rời khỏi cung điện, xuất hiện trước mặt người đời.
Lý Ngang suy nghĩ rồi nói với John Joyce: "Anh dùng chút lực kiểm tra độ bền mảnh vỡ xem sao."
"Ừ."
John hiểu ý ngay, cẩn thận nắn góc cạnh mảnh kính, thấy nó gần như không thể phá vỡ.
Dù anh tăng dần lực, mặt kính vẫn không biến dạng.
"Thứ này cực kỳ cứng."
John Joyce lắc đầu, "Tôi đoán độ bền này là vốn có của Ma Kính, chứ không phải hệ thống thêm thuộc tính.
Như vậy sẽ bù đắp được việc nó không thể cất vào hành trang, chỉ có thể mang theo người."
Anh hoàn toàn hiểu lý do hệ thống thiết kế vậy. Nếu Ma Kính bỏ được vào hành trang,
chỉ cần một người trong nhóm không hợp tác, giấu mảnh vỡ đi thì những người khác vĩnh viễn không hoàn thành được nhiệm vụ.
Vì chỉ có thể để bên ngoài nên mảnh vỡ phải có thuộc tính không thể phá hủy. Nếu va chạm nhẹ mà vỡ vụn thì người chơi làm sao làm nhiệm vụ tiếp?
Những thiết lập ngầm này là một kiểu nhắc nhở nhiệm vụ gián tiếp. Mấy người chơi ở đây không phải gà mờ, phân tích sơ qua là thở phào nhẹ nhõm, thấy dễ dàng hơn nhiều.
"Nếu Băng Tuyết Nữ Vương rất có thể không toàn trí toàn năng, không gian thao tác của chúng ta sẽ rộng hơn nhiều."
Lý Ngang xoa xoa tay, nói với John Joyce: "Anh thử hiệu ứng 'Cảm giác các mảnh vỡ khác xem.”
"Được."
John Joyce nhắm mắt, nín thở, cầm mảnh vỡ trong tay, mím chặt môi.
Một lát sau, mảnh gương phát sáng, chiếu ra hình ba chiều giống ảnh vệ tinh quan sát, hiển thị rõ một vùng đất rộng lớn và sáu điểm sáng rải rác.
Hình ba chiều nhanh chóng tối dần, John Joyce thở ra, nói với những người khác: "Chỉ cần rót chút linh lực vào gương là hiện bản đồ, lượng tiêu hao này với người chơi cấp cao thì không đáng kể.
Và có vẻ không có thời gian hồi chiêu, lúc nào cũng dùng được."
Anh xách mảnh vỡ, gãi đầu, "Theo dấu trên bản đồ vệ tinh, tất cả mảnh vỡ đều nằm trong nhà thờ lớn của các thành trấn vương quốc Ruen.
Tức là chúng ta phải đến từng thành trấn, vào nhà thờ lấy mảnh vỡ."
"Khó đây."
Julia cau mày, "Dựa vào các bức bích họa trong nhà thờ và thông tin thu thập được khi giao tiếp với người dân thế giới này,
rất có thể tồn tại nhiều sinh vật dị thường và sức mạnh siêu phàm.
Người sói, Cự Ma [Troll], sư điêu, yêu tinh ăn thịt người...
Những yêu ma lẽ ra phải áp bức loài người trong thời đại hắc ám giờ lại bị áp chế hoàn toàn, thậm chí có thể 'nuôi nhốt'.
Bỏ qua thực lực tai họa cấp độ Băng Tuyết Nữ Vương, lực lượng ẩn giấu của mấy đại công quốc có lẽ cũng không yếu."
Có thể ngăn chặn yêu ma trong thời đại hắc ám, thậm chí xây dựng nền văn minh phồn hoa thì loài người chắc chắn không yếu, rất có thể sở hữu sức mạnh siêu phàm.
Huống chi Băng Tuyết Nữ Vương là kẻ thống trị vùng đất này, nhà thờ của ả đương nhiên được sùng bái và bảo vệ.
Những nhà thờ lớn ở các thành phố lớn chắc chắn có bảo an mạnh hơn nhiều, chứ không nói đến mấy trấn nhỏ xa xôi như Hamelin.
Mấy người chơi đều giỏi tiềm hành, chiến đấu, nhưng khi đối mặt với nội tình hoàn toàn không rõ của mấy vương quốc lớn, họ không tự tin nghiền ép bằng bạo lực, cưỡng đoạt mảnh vỡ.
"Bàn bạc kỹ hơn đi."
Lý Ngang nói: "Phải đến từng thành phố, tức là hệ thống cho chúng ta thời gian hoàn thành nhiệm vụ cũng khá dư dả,
không cần vội vàng. "
"Ừ."
John Joyce gật đầu, ngập ngừng hỏi Lý Ngang: "Ờm, hay là tôi đưa mảnh vỡ cho anh, để trên người anh sẽ an toàn hơn."
Anh thực ra muốn giữ cho mình, nhưng con chùy vàng thế thân đã treo Bob lên trước đó đang lơ lửng giữa không trung, nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng.
John rất nghi ngờ nếu anh muốn giấu mảnh gương, thế thân sẽ xông đến, xách cổ chân anh lên, đập loạn như Lưu Tinh Chùy.
“Ha ha."
Lý Ngang thân thiện cười, "Không sao, anh cầm đi. Dù sao chúng ta là đội đoàn kết hữu ái, phải tin tưởng lẫn nhau."
Tin anh có ma ấy!
John liếc Bob vừa ăn một con côn trùng, trong lòng gào thét.