Nhờ hệ thống sát tràng tự điều chỉnh ngoại hình, Lý Ngang trong mắt dân trấn không phải gã quái dị mặc áo len đỏ, mà là một thanh niên á duệ vận đồ Victoria, trông không hề lạc lõng.
Dân chúng tự động dạt ra một khoảng trống. Trưởng trấn đầu trọc nhìn anh, hỏi: "Ngươi là ai?"
"Đây là Đạo ca, vị tăng lữ từ Đông Thổ Đại Đường vượt biển đến vương quốc Ruen. Mấy người phía sau là đệ tử của ngài."
Thợ đốn củi Frederic vội giải thích: "Đạo ca uyên bác, thông tuệ, lại nắm giữ tri thức huyền ảo đến từ phương Đông."
"À... Ta nhớ ra rồi, anh là gã thợ đốn củi trong rừng."
Trưởng trấn nhìn Frederic, nhớ lại thân phận người thợ kỳ quặc, gật đầu rồi quay sang Lý Ngang: "Vị tăng lữ... Ngươi nói có cách giúp chúng tôi giải quyết tình hình hiện tại?"
"Không sai."
Lý Ngang gật đầu, khẽ vẫy tay ra hiệu đồng đội đừng tiến lên: "Ta có thể giúp dân trấn Hamelin và cư dân gốc Phi định cư ở đây đạt được đồng thuận, cùng chung sống hòa bình bằng một phương thức mà cả hai bên chấp nhận được."
"Hả?"
Mặt trưởng trấn lại xị xuống. Thực lòng, ông ta chỉ muốn tống khứ hết đám người da đen, cho khuất mắt.
Nhưng không thể nói toạc ra trước mặt mọi người.
"Được thôi," trưởng trấn đành nói: "Biện pháp của ngài là...?"
"Ha ha," Lý Ngang nở nụ cười thần bí: "Đi theo ta."
Lý Ngang nhanh chóng tiến đến quán rượu ven đường, lôi ra một đống bàn, dựng một sân khấu đơn sơ ngay giữa phố.
Anh ta lại đặt một cái bàn lên sân khấu, đứng bên ngoài.
Cả những cư dân da đen đang dòm xuống từ cửa sổ cũng không hiểu anh ta định làm gì.
Lý Ngang như ảo thuật gia, lôi từ trong áo ra một bộ áo dài dành cho diễn tướng thanh, khoác lên người rồi nhìn xuống đám dân trấn ngơ ngác, thản nhiên nói: "Ta cần một người tình nguyện, ai lên?"
Dân trấn nhìn nhau, không ai dám xung phong. Gã hippie cười khẩy, khoanh tay trước ngực, vẻ xem kịch.
Hắn ta là chuyên gia đuổi côn trùng gây hại, ngay cả hắn cũng bó tay, một tăng lữ á duệ từ phương Đông thì làm được gì?
Lý Ngang nhíu mày, thúc giục: "Nhanh lên, vì lợi ích của thị trấn các người đấy."
Dân trấn rụt cổ. Trưởng trấn đảo mắt quanh, không thấy ai đứng ra, bèn nghiêm mặt, lén đẩy lưng một thanh niên dân trấn đứng cạnh.
Chàng trai xui xẻo mất đà, lảo đảo xông lên trước.
Trưởng trấn mừng rỡ, vỗ tay hô hào: "Hay! Faust, ta quả không nhìn lầm anh! Quay đầu ta nhất định bảo Lawn tăng lương cho anh!"
Theo hiệu ứng đám đông, dân trấn cũng vỗ tay, gọi to tên Faust, anh công nhân mỏ đá.
"Các người..."
Mặt Faust biến sắc. Anh ta muốn rút về đám đông lắm, nhưng thấy mọi người nhiệt tình võ tay, chàng thanh niên vốn tính tình sôi nổi, không cam chịu tầm thường, cũng có chút lâng lâng vì được tung hô.
Anh ta đỏ mặt, mơ màng leo lên sân khấu tạm bợ của Lý Ngang.
"Thưa ngài, tôi phải làm gì?"
"Đừng căng thẳng, chàng trai trẻ," Lý Ngang cười: "Chúng ta sẽ trình diễn một loại hình nghệ thuật truyền thống phương Đông tên là 'Tướng thanh'. Anh chỉ cần phối hợp với ta, đáp lời khi cần thiết là được."
"Vâng, vâng."
Faust nuốt nước bọt, điên cuồng suy nghĩ "Tướng thanh' là cái quái gì.
Lý Ngang mặc kệ người tình nguyện, anh ta giơ vạt áo dài, vỗ bàn một cái, lớn tiếng nói với dân trấn và đám cư dân gốc Phi đang vây xem: "Hôm nay, hai ta sẽ trình diễn một đoạn tướng thanh."
"Ừm!" Faust vô thức đáp lời.
Lý Ngang gật đầu, thản nhiên nói: "Nội dung đoạn tướng thanh này là một câu chuyện tìm người thân."
"Đúng." Faust tưởng mình đã bắt được nhịp.
"Nhân vật chính của câu chuyện là cậu nhóc Nicholas. "
"Cái gì?!" Faust giật mình, quên cả tiết mục tướng thanh, vội nói: "Sao ngài lại dùng từ ngữ mang tính kỳ thị?"
"Hả?" Lý Ngang ngơ ngác: "Từ ngữ kỳ thị nào?"
"Ni, Nicholas đó!"
Lý Ngang càng thêm khó hiểu: "Nicholas là từ ngữ kỳ thị?"
"Đương nhiên!" Faust sốt sắng chứng minh mình là một cư dân tốt, không chấp nhận bất kỳ sự kỳ thị chủng tộc nào: "Đó là từ ngữ xúc phạm đến những người anh em gốc Phi thân yêu của chúng ta, sao ngài có thể dùng từ đó?”
"Này!" Lý Ngang xua tay: "Hiểu lầm, hiểu lầm thôi. Ta nói Nicholas không chỉ những người gốc Phi."
"Vậy ngài chỉ ai?"
Lý Ngang giải thích: "Ở Đông Thổ Đại Đường chúng ta, con gái mặc đồ Lolita thì gọi là Lo nương, con trai mặc đồ Nike thì gọi là Ni ca. Nike là một nhãn hiệu quần áo. Nicholas là chỉ những cậu con trai mặc đồ nhãn hiệu này."
"À à à," Faust thở phào nhẹ nhõm: "Hiểu rồi, hiểu rồi. Ngài cứ tiếp tục, nhưng tốt nhất đừng dùng từ Nicholas, tôi lo ngại những người anh em gốc Phi thân yêu của chúng ta sẽ hiểu lầm. Họ sẽ cho rằng chúng ta là những kẻ cực đoan, hẹp hòi, kỳ thị chủng tộc."
"Chà, phiền phức thật," Lý Ngang giơ tay áo dài, bu môi: "Không cần thì thôi, nói lại vậy."
"Ừm."
"Nhân vật chính trong câu chuyện của ta tên là Nicholas."
"Sao vẫn là Nicholas!!!!" Faust cảm thấy mình sắp hỏng mất.
"Hả?" Lý Ngang liếc anh ta: "Huynh đệ, tai anh có vấn đề à? Ta có nói là Nicholas đâu."
"Vậy ngài nói là gì?”
"Bùn Cày, bùn đất ấy. Đất cày ruộng cày." Lý Ngang giải thích.
"Ai lại đặt cái tên đó chứ?!"
"Anh không biết đó thôi," Lý Ngang cười: "Ở quê của cậu nhóc Bùn Cày này, trời hay mưa, đất toàn bùn, mà cả nhà cậu ta lại suốt ngày cày ruộng, nên mới có cái tên như vậy."
"..." Mặt Faust nhăn nhó. Lời giải thích này đầy ác ý: "Tôi có thể hỏi, Bùn Cày là người ở đâu không?"
"Người vương quốc Ruen."
"À, vậy thì tốt." Faust thở phào.
"Tổ tiên đến từ châu Phi." Lý Ngang nói thêm.
"Thế thì vẫn là Nicholas còn gì!?" Faust hoàn toàn sụp đổ, không còn hơi sức đâu mà lo lắng nữa. Anh ta đã nói bao nhiêu lần từ Nicholas rồi.
"Châu Phi đâu phải toàn người da đen. Ai Cập có cả người da trắng." Lý Ngang có chút bực mình: "Anh có để tôi nói nữa không?"
"Ngài nói, ngài nói đi." Faust cười như mếu. Anh ta không đám truy đến cùng về màu da của nhân vật chính nữa.