Bảo hộ vi sinh vật tr?
Sâm chi yêu tinh Hansel đứng sững tại chỗ, nhất thời nghẹn họng, chân tay luống cuống.
Hắn có thể rao giảng bảo vệ động vật, không chỉ bản thân không ăn thịt, còn muốn yêu cầu người khác cũng không được ăn thịt – bất kỳ xe chở súc vật nào cũng bị chặn lại đập phá, bất cứ cửa hàng bán thịt nào cũng bị đốt trụi.
Hắn cũng có thể tuyên truyền bảo vệ thực vật, khiến mọi người không ăn rau quả trồng ngoài đồng (trồng trọt là một hình thức áp bức thực vật), mà chỉ ăn trái cây, rau dại trong rừng có thể tái sinh, không phá hoại hạt giống cây cối.
Nhưng vi sinh vật thì… Làm sao bảo vệ đây? Mỗi phút mỗi giây, có hàng trăm triệu vi khuẩn sinh sinh diệt diệt mà mắt thường không thấy được. Mỗi cử động, mỗi bước đi đều có vô số vi sinh vật chết đi.
Hoàn toàn không có cách nào bảo vệt
Trừ phi hắn chết ngay tại chỗ, biến thành môi trường nuôi cấy vi sinh vật. Chỉ có vậy, hắn mới không gây tổn hại đến vi sinh vật, đồng thời giúp chúng trở về với cuộc sống tự nhiên nguyên thủy.
Nhưng chết thì không thể nào.
Người bình thường khi thức tỉnh thành người thi pháp bẩm sinh, không chỉ bản chất sinh mệnh thay đổi mà tính cách, tâm trí đôi khi cũng biến đổi lớn.
Hansel vừa mới cảm nhận được niềm vui khi có sức mạnh siêu phàm, sao có thể cam tâm tình nguyện tự sát?
F4 ^. tệ ^“ Hắn đâu có ngốc.
"Ờm, tôi thấy trong hoàn cảnh hiện tại, chúng ta nên đặt ra những mục tiêu thực tế hơn…"
Hansel lắp bắp nói, rồi đột nhiên tăng giọng, quay sang Lý Ngang: "Khoan đã, ngươi, một gã tăng lữ phương Đông đứng chung với lũ đồ tể phá rừng này, dựa vào cái gì mà chỉ trỏ ta?
Ngươi tưởng rằng mấy lời hồ đồ của ngươi có thể làm nhiễu loạn suy nghĩ, ảnh hưởng kế hoạch của ta sao?
Không thể nào!
Ý chí của ta vững như thép, đấu chí sôi sục mãnh liệt, mạng sống của ta chỉ là củi đốt cho sứ mệnh vĩ đại này.
Đã ngươi dám đề xuất như vậy, vậy ta sẽ cho ngươi nếm thử cảm giác trở thành môi trường nuôi cấy vi sinh vật…"
Lời đe dọa còn chưa dứt,
Lý Ngang đã đạp mạnh xuống đất, lá rụng dưới chân tung bay mù mịt, thân hình mặc áo cà sa đỏ như điện xẹt tới.
Trong khoảnh khắc, tim Hansel như trống dồn, chuông báo động reo vang inh ỏi, mọi thứ trước mắt đều chậm lại.
Hắn chậm rãi nhấc cánh tay, thự nhân khổng lồ kết nối với hắn cũng đồng thời làm động tác tương tự, hai tay đan chéo che trước mặt.
Gió rít gào,
Cánh tay cây che chắn trước mặt Hansel và Gretel, ánh sáng lập tức tối sầm lại.
Trong không gian chật hẹp, chỉ còn tiếng hít thở gấp gáp, hoảng sợ của hai đứa trẻ.
"Oanh!"
Tiếng nổ vang vọng bên ngoài, Hansel vô thức kêu đau - trên cánh tay cây của hắn xuất hiện một vết thương sâu hoắm màu đỏ thẫm.
"Răng rắc…"
Tiếng cây gãy vang vọng không ngừng, cánh tay thụ nhân rắn chắc như tường thành bị một lưỡi liềm khổng lồ chém đứt!
Lưỡi liềm vẽ nên quỹ đạo trăng khuyết trên không trung, thế chém không giảm, lướt qua mặt đất, những lá rụng và cành khô sắp rơi xuống đều bị chém đứt lặng lẽ.
Ánh chiều tà nhuộm lưỡi đao thành một màu huyết dụ.
Một giây sau, hình ảnh Lý Ngang phản chiếu trong võng mạc Hansel.
Và lưỡi liềm trăng khuyết gác trên cổ hắn và Gretel.
"Ực."
Theo bản năng, Hansel nuốt nước bọt, cổ họng vừa động chạm vào lưỡi liềm sắc bén đã bị cứa một đường thấy rõ.
Máu tươi tuôn ra, theo cổ trượt xuống, yết hầu như nếm được vị gió lạnh qua vết thương.
Giờ khắc này, Hansel lại cảm nhận được nỗi sợ hãi lạnh thấu xương — như cái ngày hắn bị ma thú rừng rậm mổ bụng, tận mắt chứng kiến nội tạng mình bị lôi ra ngoài.
"Ngươi nói, cái gì?"
Lý Ngang dùng liềm gác lên cổ Hansel và Gretel, nheo mắt đánh giá hai đứa trẻ: "Muốn ta trở thành môi trường nuôi cấy vi sinh vật?"
Hắn cúi người, tay nhẹ nhàng đặt lên vai Hansel.
Răng rắc, răng rắc…
Tiếng xương gãy răng rắc vang lên liên tục, Hansel kêu thảm thiết, mặt trắng bệch quỳ xuống.
Gretel bên cạnh lộ vẻ lo lắng, nắm chặt tay.
Thụ nhân hai tay bị chặt đứt bỗng gầm lên, vung hai mỏm cây còn lại, đập xuống với sức mạnh ngàn cân.
Từ đống lá khô dưới chân Gretel, mấy rễ cây trồi lên, như rắn độc phóng về phía đầu và tứ chi Lý Ngang.
Trên tán cây rậm rạp, hàng ngàn chiếc lá hóa thành mưa, xé gió lao xuống.
Lý Ngang không đổi sắc mặt, kích hoạt hiệu ứng hư hóa của Giày Tướng Vị, thân hình biến thành hư ảnh. Cánh tay thụ nhân, rễ cây, lá rụng xuyên qua cơ thể trong suốt của hắn.
Đồng thời, ấn ký thần minh trên mu bàn tay đeo thủ sáo lóe lên rồi biến mất, thần lực vô hình lan tỏa ra.
Gretel lập tức nhận ra, mình đã mất hoàn toàn quyền khống chế khu rừng xung quanh, không thể điều khiển dù chỉ một chiếc lá, chứ đừng nói đến thụ nhân khổng lồ đang quỳ rạp kia.
"Sao… sao lại thế?"
Ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu Gretel, nàng còn chưa kịp sinh ra cảm giác tuyệt vọng thì đã thấy mấy cành cây từ phía sau đâm tới.
Chúng trói chặt tay chân nàng và anh trai, treo ngược cả hai lên cao, nới lỏng tay chân rồi nhét táo vào miệng mỗi người.
Mọi thứ diễn ra chớp nhoáng.
Khi Lý Ngang phóng thích thần lực đầm lầy, khiến cây cối xung quanh hoàn toàn vây khốn Hansel và Gretel thì những chiếc lá khô bị hắn dẫm tung lên mới khó khăn lắm bay xuống mặt đất.
Có lẽ Carpenter Hoen là người phản ứng nhanh nhất, thấy hai con bị vây giữa không trung, ông ta vội vàng nói với Lý Ngang: "Thưa ngài tăng lữ, xin đừng làm hại con tôi."
"Trời cao có đức hiếu sinh, người xuất gia lấy lòng từ bi, bần tăng nhân thiện như vậy, sao lại hại tính mạng trẻ con?"
Lý Ngang gật đầu, nói với Hansel và Gretel: "Vậy đi, bần tăng trừng trị sơ qua.
Các ngươi tự chặt hai tay hai chân và một cái đầu, ta sẽ tha cho các ngươi, để các ngươi về nhà ngẫm lại lỗi lầm."
???
Chặt tay chặt chân thì còn nói được, chặt đầu là cái quái gì? Không có đầu thì còn ngẫm lại cái gì?
Carpenter Hoen ngớ người, vô thức chuyển ánh mắt cầu cứu sang nữ vu rừng rậm.
Nữ vu chỉ thấy miệng đắng lưỡi khô, cúi gằm mặt không dám hé răng - Hansel và Gretel có lẽ còn không bằng nàng về tổng thể thực lực, nhưng nhìn cái cách gã tăng lữ phương Đông kia dễ dàng miểu sát bọn chúng, muốn trừng trị nàng chắc cũng chỉ là chuyện vài phút.
Trong đầu nữ vu lúc này chỉ còn suy nghĩ làm sao tìm cơ hội chuồn đi…
"Có cách nào,"
Lý Ngang quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo quét về phía nữ vu rừng rậm đang mong có được khả năng ẩn thân hoặc chui xuống đất, lạnh nhạt hỏi: "Để người thi pháp bẩm sinh mất đi năng lực không?"