Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 4161 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 99
bức thư chí mạng

❊ ❊ ❊

Vốn dĩ, Vũ Lâu đến tìm Lam Tranh để thị uy, muốn tỏ ý không chịu thua. Nhưng giờ nàng nghĩ là Lam Tranh vẫn chưa hồi phục, kẻ chủ mưu là Thái tử, nên cũng không biết tiếp theo nên làm gì mới đúng. Nghĩ đến việc vô duyên vô cớ chịu oan khuất, liên lụy cả nhà, nước mắt lại trào ra, nàng dựa vào vai Lam Tranh: “…… Ta không có cách nào giúp ngươi được, cha ta đã bị tước chức quan, biếm thành dân thường, ta thì bị cưỡng chế ở lại kinh thành, chờ hình phạt sau, tương lai còn chưa biết thế nào.”

“Ta sẽ viết thư cho mẫu hậu, nói là việc không bảo vệ tốt cho đứa bé không phải lỗi của ngươi, là do trước khi ngươi đi, ta đánh ngươi. Nên đứa nhỏ mới……” Lam Tranh nói: “Đều là tại ta, không liên quan gì đến ngươi, mẫu hậu sẽ tha thứ cho người. Đúng rồi, cứ như vậy đi.”

“Việc này……” Vũ Lâu chần chừ: “Như thế có được không?”

“Chắc chắn được mà. Chỉ cần không phải lỗi của ngươi là được!” Ánh mắt Lam Tranh sáng rỡ, khoe khoang: “Ta thật là thông minh.”

Vũ Lâu giống như tìm được ân nhân cứu mạng, vội gọi người mang giấy mực vào, mài mực cho Lam Tranh để hắn viết thư cho Hoàng hậu. Chờ Lam Tranh viết xong, nàng kiểm tra cẩn thận lại một lần, không thấy có gì sai sót, mới yên tâm gọi hạ nhân đến sai hắn đưa thư vào trong cung.

Lam Tranh nhìn Vũ Lâu, cười thầm. Lúc phong thư này đến tay mẫu hậu, cũng là lúc Tần gia nhà các ngươi hoàn toàn xong đời.

Hắn viết thư xong, ôm Vũ Lâu đi đến giường, lại ôm nàng nằm xuống, thân thiết như lúc trước: “Vũ Lâu, ngươi có nhớ ta không, ta nhớ ngươi lắm.”

Vũ Lâu nghĩ là chuyện phế phi đã được giải quyết, liền bắt đầu muốn hỏi những chuyện khác của Lam Tranh. Nàng hừ giọng: “Nhớ ta sao? Nhớ ta mà còn đón Thẩm Băng Sơ về? Đúng rồi, nàng ta đâu rồi?”

“Suỵt —–” Lam Tranh ra vẻ huyền bí đặt ngón tay lên môi nàng: “Nàng ta giết người.”

Vũ Lâu kinh hãi: “Giết ai?”

“Lưu Hi.”

Lam Tranh kể hết vụ án “mưu sát” trong phủ cho Vũ Lâu nghe, sau đó chui vào lòng nàng, nhỏ giọng nói: “Sợ lắm, không biết vì sao nàng ta lại muốn giết hắn. Nhưng mà mẫu hậu nói, không cho ta để lộ ra ngoài, nhưng ta sợ lắm, ngủ cũng sợ……”

Vũ Lâu không quan tâm đến ân oán của Lưu Hi và Thẩm Băng Sơ, mà chỉ nghi ngờ Lam Tranh: “A? Sợ như vậy, ngươi có gọi ai đến ngủ cùng không?”

“Không có, không có.” Môi Lam Tranh từ từ tiến đến gần cần cổ trắng nõn của nàng: “Ta rất ngoan mà.”

“Ngoan?” Vũ Lâu nói: “Ngươi vẫn chưa trả lời, ngươi đón Thẩm Băng Sơ về làm gì?”

“Ta…… ta……” Lam Tranh ấp úng, quệt mồm nói: “Vì muốn chọc giận ngươi. Muốn chọc ngươi tức lên quay về. Nhưng ngươi cũng không về.”

“Chọc giận ta? Không sợ ta về lại đánh ngươi sao?”

Lam Tranh đang chờ những lời này đây, cầm tay Vũ Lâu đặt lên mặt mình: “Ngươi thích đánh thì đánh đi, nếu ngươi có thể quay về, dù bị đánh ta cũng bằng lòng.”

Nghe hắn nói thế, Vũ Lâu mỉm cười: “Ai thích đánh ngươi.”

“Vì ngươi thích ta, nên mới không nỡ đánh ta.”

Vũ Lâu thấy hắn đấu võ mồm với mình, muốn phản bác nên đưa tay ra vẻ định đánh hắn. Nhưng tay vừa vươn ra, đã bị hắn túm lấy, giữ trên đầu. Đôi môi ấm áp của hắn từ từ chạm vào môi nàng, cái lưỡi không an phận vội vã tiến vào, dây dưa trong miệng nàng. Xa nhau đã lâu mới gặp lại, khiến hắn càng mãnh mẽ vuốt ve trên thân thể nàng. Vũ Lâu vẫn chưa chuẩn bị tốt tinh thần để thân mật với hắn, nàng vặn vẹo người muốn tránh, không ngờ động tác này càng khiến nàng gặp nguy hiểm hơn, nàng nhanh chóng cảm nhận được hơi thở của hắn càng lúc càng trở nên nặng nề.

“Lam Tranh! Lam Tranh!” Vũ Lâu cố gắng dứt khỏi nụ hôn triền miên của hắn: “Không được, đừng quậy nữa.”

“Vũ Lâu, ta muốn nàng.” Hắn chôn mặt vào gáy nàng, vuốt ve, hắn vì nhẫn nhịn mà giọng điệu trầm khàn rất thống khổ.

Nàng vừa mới sảy thai, Phương Lâm nói trong vòng một tháng không được phát sinh chuyện phòng the.

“Không được.” Nàng lại cự tuyệt.

“Một lần thôi, ta hứa sẽ nhẹ nhàng mà……” Lam Tranh dùng răng cởi nút thắt trên cổ áo nàng, hắn vừa cắn, vừa mút, tạo dấu ấn của hắn trên cơ thể nõn nà của nàng, thân dưới cũng chậm rãi cọ xát: “Chúng ta đi sinh con đi, tìm lại đứa bé đã mất.”

Tìm lại đứa bé đã mất. Câu nói này đã đánh trúng vào nơi mềm yếu nhất trong lòng nàng, mắt nàng cay xè, khàn giọng: “Con của chúng ta ở đâu?”

“Ta để con ngủ dưới cây dâm bụt giữa vườn hoa.” Tim Lam Tranh cũng đau thắt, không muốn để nàng nhìn thấy vẻ mặt khổ sở của mình, nên hắn lại càng vùi sâu vào ngực nàng triền miên: “…… Chúng ta lại sinh một đứa bé khác đi…… Được không?”

Vũ Lâu đã quên hẳn lời dặn dò của Phương Lâm, ma xui quỷ khiến thế nào mà đồng ý với hắn: “…… Được.”

Lam Tranh được nàng cho phép, vội cởi hết y phục của nàng. Cơ thể nàng luôn là thứ mê hoặc quyến rũ hắn trực tiếp nhất. Lam Tranh thoải mái đặt những nụ hôn nồng nhiệt lên những nơi mẫn cảm của nàng. Vũ Lâu cũng rất phối hợp, khẽ mở hai chân nghênh đón hắn tiến vào.

Dục vọng của hắn đã đến mức cực hạn, nhưng lại dừng lại trước cửa mật động của nàng.

Chỗ đó của nàng sưng tấy, đỏ ửng lên.

Không phải hắn không biết nàng đang bị thương, ngược lại, hắn biết rất rõ, nhưng chính vì thế, hắn mới càng muốn quan hệ với nàng. Hắn muốn dùng việc này trừng phạt nàng, lúc nàng đang yếu ớt nhất, hắn sẽ mạnh mẽ va chạm vào vách tường đang bị tổn thương nặng nề của nàng.

Ai bảo nàng làm mất đứa bé của bọn họ ở đây, hắn dùng chính vũ khí của hắn để trừng phạt nàng, cũng không quá đáng chứ?

Nhưng giờ…… hắn lại không làm được.

Vũ Lâu đang cắn răng chờ cơn đau đến, lại thấy hắn quỳ gối giữa hai chân nàng ngẩn người, nàng ngượng ngùng hỏi: “Sao thế?”

Lam Tranh khép hai chân nàng lại, ôm nàng vào trong ngực, mặt cọ cọ vào hai bầu ngực nàng, kéo tay Vũ Lâu xuống hạ thân của mình: “Dùng tạm cái này đi vậy, chuyện tốt để sau.” Vũ Lâu giận dữ: “Ngươi thảnh thơi thật đấy, không có chuyện đó đâu.” Nàng muốn ngồi dậy mặc quần áo.

Lam Tranh đưa tay đặt lên môi nàng cười: “Lát nữa ta còn muốn dùng cả cái này cơ.”

Vũ Lâu hậm hực trong lòng, mình vừa mới quay về, tất cả những gì hắn muốn lại toàn là mấy chuyện này. Nàng nhặt quần áo lên mặc vào, Lam Tranh lại không cho nàng đi, bám lấy nàng: “Thưởng cho ta một lần đi, thưởng cho ta một lần đi.”

Vũ Lâu đẩy hắn ra: “Ta về Tần phủ thông báo trước một tiếng, để mọi người từ từ hãy thu dọn hành lý. Chờ chỉ dụ của Hoàng hậu.” Nàng khẽ hôn nhẹ lên môi Lam Tranh, cười nói: “Chờ ta quay về cùng ngươi nhé.”

Lam Tranh chìm đắm trong nụ cười động lòng người của nàng, vội đứng dậy túm lấy tay áo Vũ Lâu: “Đừng đi……”

Nếu ngươi đi, sẽ không thể quay về được nữa.

Vũ Lâu gỡ tay hắn ra cười: “Lại bám người ta rồi, ta mặc kệ ngươi đấy!” Dứt lời nàng liền đi ra cửa, quay đầu lại nhìn hắn, cười tươi một cái rồi mới thực sự rời đi.

Lam Tranh nhìn theo bóng nàng, lòng trống rỗng.

❊ ❊ ❊

Quay về Tần phủ không bao lâu thì có thánh chỉ đến.

[Tịch thu gia sản của Tần thị, toàn gia lưu đày Liêu Đông. Phế phi vị của Tần Vũ Lâu, phạt vào làm thợ ở phường thêu trong cung.]

Tin này đối với Vũ Lâu như sét đánh giữa trời quang, nhưng đối với Lam Tranh thì lại là chuyện hắn đã dự kiến được. Hắn hiểu cách thao túng lòng người, hiểu rõ tính cách của Hoàng hậu, muốn lợi dụng thế nào thì làm như thế. Trong bức thư kia, hắn giải thích là vì hắn đánh Vũ Lâu khiến Vũ Lâu sảy thai, nhưng lúc trước Hoàng hậu đã biết là Tần Vũ Lâu dùng bạo lực với hắn. Từ ngữ trong lá thư lại rất chỉn chu, nghiêm chỉnh, không giống như bút tích của Lam Tranh. Sau khi xem xong thư, Hoàng hậu thấy kỳ quái, mới gọi người mang thư đến để hỏi, biết là Tần Vũ Lâu quay về Vương phủ. Bà liền nghĩ là do Tần Vũ Lâu bức hiếp Huệ vương viết phong thư này.

Không kìm được giận, liền gia tăng thêm hình phạt đối với Tần gia.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »