) Lam Tranh đang đọc thuộc lòng của Diệp Thiệu Ông.
(*)Mãn viên xuân sắc quan bất trụ: Cảnh xuân khắp vườn cũng không giam nổi…
“Sau đó là gì, nghĩ một chút thì thi nhân nhìn thấy gì, cảm nhận được cái gì…” Vũ Lâu khẽ nhắc bài. Lam Tranh chớp chớp mắt, chợt hiểu ra: “Mãn viên xuân sắc quan bất trụ, xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim.” Nàng nắm chặt tay, tức muốn khóc: “Không phải! Là “nhất chi hồng hạnh xuất tường lai!” (**) mới đúng.” Giờ nàng đã hiểu vì sao Cố đế sư cứ quát tháo hắn, thật sự là giận không kìm chế được mà.
(**)Mãn viên xuân sắc quan bất trụ, nhất chi hồng hạnh xuất tường lai!
Cảnh xuân khắp vườn không giam nổi, một cành hồng hạnh muốn ra tường. (ta tạm dịch)
Nhưng bạn Lam Tranh lại biến thành: Cảnh xuân khắp vườn không che được, một khắc xuân tiêu giá ngàn vàng.
(*)Còn nguyên văn hai câu thơ này trích trong bài Du viên bất trị (Thăm vườn không gặp) của Diệp Thiệu Ông. (special thks to nàng Dahlian đã note hộ tớ )
Du viên bất trị
Ưng liên kịch xỉ ấn thương đài,
Tiểu khấu sài phi cửu bất khai.
Xuân sắc mãn viên quan bất trú,
Nhất chi hồng hạnh xuất tường lai.
Thăm vườn không gặp
Xót thương rêu mướt dấu giày in,
Gọi cửa hồi lâu vẫn nín thinh.
Xuân sắc khắp vườn khôn cách giữ,
Vượt tường hồng hạnh cố vươn mình.
(Điệp Luyến Hoa dịch)
Một cái vườn đóng kín với một cành hạnh đỏ vươn ra ngoài tường nở hoa, hoa hạnh đã nở ngoài tường chỉ vì sắc xuân trong vườn đầy dẫy không sao giữ lại được. Ý nói người phụ nữ không biết kiềm chế mà đi ngoại tình.
“Vương gia.” Là quản gia mới, do tông nhân phủ phái tới, do hắn đã được nghe về việc Vương phi đối phó với quản gia trước, nên cực kỳ e sợ, rất cung kính với Vũ Lâu: “Tấn vương điện hạ tới ạ.”
Hắn tới làm gì?! Vũ Lâu thầm nghĩ.
Lam Tranh cầm tập thơ ném đi, vui mừng nói: “Cửu ca đến à, mau mời huynh ấy vào!”
Quả nhiên là hắn không nhớ rõ chuyện cây quạt kia, Vũ Lâu nhìn hắn thở dài. Lam Tranh cũng rất cao hứng: “Vũ Lâu, chúng ta đừng đọc sách nữa, đi chơi với Cửu ca đi.”
Nàng tùy tiện ừ hử hai tiếng, lại lo không biết mục đích Tấn vương đến đây là gì.