Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 4135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 67
gặp mặt kẻ thù

❊ ❊ ❊

Đây là lần đầu tiên Vũ Lâu vào cung nên nàng rất lo lắng. Trước khi xuất môn, Vũ Lâu cẩn thận kiểm tra lại dung mạo, y phục của mình, sau đó mới nhẹ nhàng bước theo Lam Tranh. Vừa là cung kính, vừa vì trên mặt có vết sẹo, nên sau khi gặp Hoàng Hậu, nàng chỉ lặng lẽ cúi đầu, không dám nhìn thẳng ai.

Nàng nghe Lam Tranh đang đứng bên cạnh gọi một tiếng ngọt ngào: “Mẫu hậu.” Nói rồi hắn để nàng đứng đó, chạy từng bước đến bên cạnh người đang ngồi trên ngai vàng kia. Lúc này nàng mới ngẩng đầu nhìn Hoàng hậu, người trẻ hơn so với nàng tưởng tượng rất nhiều, làn da trắng nõn, dung mạo đoan trang, ánh mắt dịu dàng lại có một vẻ nhã nhặn, cao quý.

“Hoàng nhi, có phải mẫu hậu mà không gọi con, thì con cũng không thèm nhớ tới mẫu hậu không.”

Lam Tranh thấy thái tử phi Tạ thị đang ngồi bên cạnh Hoàng hậu, nên có chút dè chừng, nữ nhân này là tai mắt của Thái tử, không thể để nàng ta nhìn ra manh mối gì được. Hắn liền chỉ vào Vũ Lâu nói: “Là tại nàng cứ quấn quít lấy con, muốn cùng con sinh em bé, không cho con tiến cung nữa.”

Không có cách nào khác, Tần Vũ Lâu, đành phải ủy khuất cô rồi.

Chuyện Vũ Lâu lo sợ cũng xảy ra, nàng thật muốn đâm đầu chết luôn tại đại điện này cho xong. Nàng cắn chặt môi, cực kỳ bi phẫn. Thái tử phi ngồi bên cạnh Hoàng hậu bỗng che miệng cười khẽ: “Huệ vương điện hạ vẫn nhanh mồm nhanh miệng như xưa.” Giọng nói thanh thanh như tiếng chuông bạc, lại mang theo vài phần mỉa mai.

Trong lòng Vũ Lâu thấy rất bất bình, cái gì mà nhanh mồm nhanh miệng chứ, đây gọi là có não mà không có khôn, cũng không phải, hắn thậm chí còn không có não, đầu trống rỗng thì đúng hơn. Đang lúc nàng thầm mắng Lam Tranh hăng say, thì Hoàng hậu lên tiếng: “Huệ vương phi, ngẩng đầu lên cho bản cung nhìn kỹ một chút.”

Nàng chậm rãi ngẩng đầu, nhưng mắt không dám nhìn thẳng Hoàng hậu, mà nhìn Lam Tranh đang đứng cười ngây ngô bên cạnh người.

Hoàng hậu hơi ngạc nhiên: “Bản cung không ngờ vết thương của Vương phi lại nghiêm trọng như thế, mau lại gần đây, để bản cung nhìn kỹ xem thế nào.”

Vũ Lâu bước từng bước nhỏ, tới trước mặt Hoàng hậu.

“Vết thương này, tự tay con cắt sao?”

“Vâng.”

“Quả là tương môn hổ nữ, Tần thị lang không phải là võ tướng mà lại nuôi dạy được một người con gái có khí khái như con.” Hoàng hậu quay sang nói với Thái tử phi: “Ngươi đưa Huệ vương đi Đông cung gặp Thái tử đi. Huynh đệ hắn đã lâu không gặp nhau. Tranh nhi, con có nhớ ca ca con không?”

Nhớ chứ, sao lại không, nhớ muốn hắn chết luôn ấy chứ.

“Nhớ chứ, sao lại không, nhớ huynh ấy chết đi được. Hoàng tẩu, mau dẫn ta đi gặp huynh ấy đi.”

Thái tử phi đứng dậy thi lễ: “Vậy để con đưa Huệ vương đi gặp Thái tử điện hạ. Thần thiếp xin lui, mẫu hậu an khang.” rồi nói với Lam Tranh: “Mời điện hạ.” Lam Tranh lại kéo tay Vũ Lâu: “Đi thôi.”

“Huệ Vương phi ở lại đây một chút đi, bản cung còn có lời muốn dặn dò nàng.”

A? Vũ Lâu lo lắng, muốn nói gì chứ? Không lẽ là kiểm tra xem có thai hay chưa, rồi hạ chỉ phế phi luôn?

Lam Tranh hằm hè với Vũ Lâu: “Nàng nên thông minh một chút, đừng có làm mẫu hậu tức giận, biết chưa hả?”

Ai mới là người không thông minh hả? Nghĩ vậy nhưng Vũ Lâu chỉ mỉm cười, kính cẩn nghe lời Lam Tranh: “Vâng, Vương gia.”

Xem ra, không chỉ hắn giỏi diễn xuất, nàng cũng rất giỏi. Lam Tranh làm ra vẻ lưu luyến từ biệt mẫu hậu, rồi theo Thái tử phi Tạ thị sang Đông cung gặp Thái tử.

“Đây đâu phải đường đi Đông cung?” Hắn nhớ rõ Đông cung ở chỗ nào mà.

“Thái tử đang đọc sách ở Xuân phường, mời điện hạ theo bản phi qua đó gặp Thái tử.”

“Ừ.” Hỏng rồi, Xuân phường là nơi dạy học cho các hoàng tử, chắc hẳn lúc này tất cả đều tụ tập ở đó. Lam Tranh nhớ lúc trước, sau khi hắn bị bệnh, không thể theo kịp bài vở nữa, nên cũng không được học cùng các Hoàng tử khác, mà đành phải mời Cố đế sư đến dạy riêng ở Vương phủ.

Aizz, quên đi, dù sao từ mười hai tuổi hắn đã đọc thuộc lòng sách cổ rồi, dùng tên giả tham gia khoa cử còn trúng bảng nhãn. Tất nhiên là về sau, Hoàng thượng cũng biết bảng nhãn chính là hắn. Hắn, Độc Cô Lam Tranh giành được bảng nhãn, ngược lại lại khiến các huynh đệ ghen ghét đến đỏ mắt.

Sau đó… chuyện cũ nghĩ lại mà kinh.

Đi được một lúc, Thái tử phi đột nhiên dừng lại, hạ thấp người nở nụ cười tiêu chuẩn hành lễ: “Thần thiếp tham kiến Thanh Hà Vương điện hạ.”

Vừa nghe đến ba chữ Thanh Hà Vương, tinh thần Lam Tranh lập tức tỉnh táo hắn. Thanh Hà Vương là Thập tam đệ của hắn, cũng là chó săn trung thành của ca ca hắn, nên đã từng bị hắn bắt nạt thê thảm. Đương nhiên, sau khi hắn bị bệnh, thì Thanh Hà Vương cũng bắt nạt hắn không ít.

Kẻ thù gặp nhau, tức đỏ con mắt.

Thanh Hà Vương mặc một chiếc áo choàng màu đỏ, ở giữa một mảng trời mùa đông mênh mông hoang vắng thế này thật bắt mắt. Hắn đáp lễ với Thái tử phi, rồi ngẩng đầu quan sát Lam Tranh, một lát sau nhếch nhếch khóe miệng cười lạnh: “Nghe nói mấy hôm trước Thập ca bị bắt cóc? Thái tử sợ huynh ra ngoài lại gặp chuyện ngoài ý muốn, nên sai ta đến đón huynh đây.”

Tin tức của Tứ ca thật là nhanh nhạy, hắn vừa đi từ Trung cung ra không bao lâu, hắn đã biết rồi. Lam Tranh làm bộ sợ hãi nói: “Ừ, đáng sợ lắm, cực kỳ sợ ấy, suýt chút nữa là mất mạng rồi.” Thanh Hà Vương nghe xong cười ha hả: “Thập ca chắc là bị dọa sợ đến mất gan mất mật rồi.” Cười cho thỏa thích, hắn quay sang nói với Tạ thị: “Mời Thái tử phi hồi cung, để bản vương đưa Thập ca đi gặp Thái tử là được rồi.”

“Vậy, thiếp xin cáo từ.” Nàng ta thi lễ với Lam Tranh xong liền cùng thị nữ quay về Đông cung.

Thanh Hà Vương vỗ vỗ vai Lam Tranh cười nói: “Thập ca, trước khi đi gặp Thái tử, đệ dẫn huynh đi xem cái này rất hay.” Trước kia, Huệ vương cũng dùng những lời này dụ dỗ hắn đến chỗ vắng vẻ, sau đó dí một con rắn ngủ đông vào cổ hắn, còn nói hay ho là đang thử nghiệm, xem rắn gặp nơi ấm áp có tỉnh lại không.

Giờ đến phiên hắn trả đũa rồi.

“Được, chúng ta đi.” Nhất định là có âm mưu.

Thanh Hà Vương đi trước, đưa hắn tới ao nước bên cạnh Xuân phường, chỉ vào tầng băng mỏng trên mặt ao nói: “Thật ra đây là ao nước thần, truyền thuyết nói là con của thần núi ngã xuống ao này, biến thành tên ngốc. Chỉ cần có người nhìn, hắn sẽ chạy ra chơi cùng, Thập ca có muốn chơi không?”

“Muốn chứ, muốn chứ.” Lam Tranh thừa biết tên nhóc này có ý đồ gì.

Trò tiểu xảo này, hắn biết từ lâu rồi.

Lam Tranh đi về phía cái ao: “Để ta thử nhìn xem.” Thanh Hà Vương đi sau hắn vẫn còn đang cười toe toét, chân bước nhanh hơn, đưa tay muốn đẩy sau lưng Lam Tranh, khiến hắn ngã xuống ao. Không ngờ đúng lúc sắp chạm vào Lam Tranh, thì Lam Tranh đột nhiên a lên một tiếng rồi ngã sấp xuống. Vì thế, khiến cho Thanh Hà Vương ở đằng sau đang đà đẩy tới, bị loạng choạng vấp vào chân Lam Tranh, kêu la ầm ĩ lao thẳng về phía trước không ngừng lại được.

Ùm ùm.

Mấy tên hầu cận đi theo Thanh Hà Vương vội lao đến, nhảy xuống ao cứu chủ tử của mình: “Điện hạ—- điện hạ—-”

Lam Tranh đi đến cạnh ao nước hỏi: “Đệ đệ tốt, tên ngốc tử trong ao mà đệ nói ở đâu?”

Thanh Hà Vương phun hết nước trong miệng đi, giận dữ nhìn Lam Tranh: “Ngươi—- ai bảo ngươi tránh?”

Từ phía sau lưng Lam Tranh bỗng truyền đến một giọng nói: “Đệ nói gì thế, đệ hại người khác được, còn người ta không được hại đệ sao?”

Giọng nói mềm mại như tơ lụa này, còn có thể là ai khác được. Lam Tranh liền bày ra một nụ cười sáng lạn: “Thái tử ca ca —”

Ngươi còn chưa ốm chết đi à‼!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »