Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 4016 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 41
thí nghiệm (2)

❊ ❊ ❊

“Tần Vũ Lâu — hôm nay ngươi đi đâu thế?” Lam Tranh đi đến cửa phòng ngủ lại bắt đầu dở chứng gây chuyện với nàng.

Nàng mỉm cười: “Hôm nay thiếp ra ngoài tìm đồ chơi cho Vương gia. Mau theo thiếp vào xem.”

Vào phòng ngủ, Vũ Lâu bảo Phi Lục dẫn hết hạ nhân lui xuống. Nàng che mắt Lam Tranh: “Vương gia, tạm thời đừng nhìn, ta sẽ cho Vương gia một sự ngạc nhiên lớn.” Lam Tranh không hiểu tâm tư của Vũ Lâu, còn cho là thực sự có đồ chơi gì hay ho đang chờ mình, liền cười hi hi gật đầu: “Được, ta tuyệt đối không hé mắt!”

Vũ Lâu dắt hắn tới trước giường, cởi giày, vén màn lên cho hắn ngồi xuống.

“Vũ Lâu, rốt cuộc là có thứ gì để chơi?” Hắn còn không biết xui xẻo đang chờ trước mắt.

Nàng chậm rãi buông tay: “Ngài nhìn xem.”

Hắn mở to mắt, nụ cười trên mặt như đông cứng, ngay chóp mũi hắn là một con bướm đỏ thẫm.

“Không — không —” hắn sợ hãi gạt nó ra, theo bản năng lùi về phía sau: “Đừng lại đây —” hắn lại phát hiện mấy thứ ma vật khiến hắn sợ hãi đang vây đầy xung quanh.

Vũ Lâu sai Phi Lục cắt vải đỏ ra, khâu thành hàng trăm con bướm, treo bên trong giường, mục đích là muốn hắn có tránh cũng không tránh được.

Lần trước hắn vì nhìn thấy cái yếm người đẹp đùa cùng bướm của nàng mà sợ hãi ngất đi, trên quạt của Tấn vương lại là bức vẽ đôi bướm vờn hoa, cả hai chuyện này có thể cho thấy, hắn sợ con bướm màu đỏ.

Nàng cầm một con bướm đưa đến trước mặt hắn: “Sao ngươi phải sợ cái này!”

“Ngươi —- ngươi là ai?” Hắn hoảng sợ trừng to mắt, hai hàm run lên, trán toát đầy mồ hôi lạnh, hắn kinh ngạc nhìn vào khoảng không trước mặt: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

Vũ Lâu đặt tay vào vai hắn lay lay: “Lam Tranh, ngươi đang nhìn gì thế?”

Hắn dùng toàn bộ sức lực đẩy nàng ra, sau đó giấu đầu vào tay áo, hoảng sợ kêu to: “Cứu—-”

Vũ Lâu chắc chắn hắn đã nhìn thấy gì đó, kéo kéo tay áo, dí con bướm đỏ vào mặt hắn, lớn tiếng: “Mau nhớ lại đi —”

Thật ngạc nhiên là Lam Tranh lại không ngất, ngẩng đầu mờ mịt nhìn Vũ Lâu, một giọt nước mắt chợt rơi xuống má: “Rốt cuộc ngươi là ai? Vì sao lại ở đây?”

“Ta là Tần Vũ Lâu, ngươi nhìn kỹ đi!”

Thân mình Lam Tranh càng không ngừng run rẩy, mồm lắp bắp không rõ tiếng: “Lửa — lửa — “

“Cái gì lửa?” Nàng vội hỏi, giờ đây mỗi lời trong miệng hắn đều có lý do cả.

Hắn đưa mắt nhìn quanh, rồi lại dừng trên hình ảnh con bướm đỏ kia, môi mơ hồi phát ra vài âm thanh đứt quãng không rõ âm tiết, Vũ Lâu tiến lại gần đến nghe, đúng lúc này, hắn đột ngột ôm lấy đầu, khóc lớn.

“Vương gia —” thị vệ ở cửa nghe tiếng xông vào: “Vương gia, có chuyện gì vậy?”

Vũ Lâu ra đỡ hắn, thử dò hỏi: “Lam Tranh, ngươi sao rồi?”

“Đừng, đừng lại đây…” Hắn lùi về góc giường, lấy tay áo che mặt, cả người lạnh run: “Cứu mạng, cứu mạng…”

Vũ Lâu thấy hắn sợ hãi như vậy lại không đành lòng, dịu dàng nói: “Ổn rồi, Lam Tranh, đừng sợ…” Nàng đi lại gần, muốn ôm lấy hắn, an ủi hắn. Đột nhiên nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập, màn bị giật mạnh, một nguồn lực mạnh mẽ nắm lấy vai nàng, đẩy nàng ra.

Thân ảnh màu trắng lướt qua người nàng, tiến vào trong giường, ôm lấy Huệ vương đang run rẩy: “Lam Tranh, người làm sao…”

Lam Tranh nhào vào trong ngực Băng Sơ, khóc rống lên.

“Đừng khóc, đừng khóc, có Băng Sơ ở đây rồi.” Thẩm Băng Sơ quay về phía Vũ Lâu, khóe miệng khẽ cười lạnh: “Vương phi, người còn không mau đem những thứ dọa người này đi đi!”

P/S: Xì poi chương sau )

Vũ Lâu đẩy Lưu Hi ra xông vào, quả nhiên nhìn thấy Băng Sơ đang quỳ trên giường. Bộ ngực sữa còn hở ra quá nửa ghé vào gọi Lam Tranh đang hôn mê. Thấy Vũ Lâu, nàng ta sửng sốt một chút, trong mắt tràn đầy sự đắc ý, thái độ cao ngạo của kẻ chiến thắng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »