Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3850 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Tần Vũ Lâu vừa ra khỏi cửa, liền lao ngay đến phòng ngủ của Phi Lục, vừa vào cửa lập tức nói: “Nhanh mang nước, dược đến cho ta lau vết thương.”

“AAAAAAAA —-” Phi Lục hét chói tai một hồi: “Tiểu thư, mặt người — mặt người —”

“Đừng nói nữa, nhanh xử lý vết thương cho ta.”

Phi Lục nhanh chóng lấy kim sáng dược bôi lên vết thương của Tần Vũ Lâu, nhìn vết thương trên mặt tiểu thư, khóc nức nở nói: “Hay để y quan trong phủ đến trị cho người, nô tỳ sợ xử lý không tốt, sẽ để lại sẹo.”

“Không được, lỡ như trong dược bọn hắn lại trộn lẫn những thứ bẩn thỉu không rõ nguồn gốc, đừng nói trị vết thương, chỉ sợ đến lúc đó cả khuôn mặt ta đều nát hết.” Tần Vũ Lâu nhớ tới biểu lộ đắc ý vừa rồi của Độc Cô Lam Tranh, cười lạnh nói: “Chỉ bằng vài chiêu cỏn con đó mà muốn đuổi ta đi đơn giản như vậy. Đã đến nước này, ta sẽ chơi đùa cùng các ngươi.”

Phi Lục nghe tiểu thư nói vậy, đã biết rõ nàng có ý muốn tranh đấu đến cùng, vội hỏi: “Tiểu thư, người có chủ ý gì?”

“Đưa tai lại đây.”

Phi Lục cúi người đi qua. Tần Vũ Lâu ôm nàng nói nhỏ vào tai một hồi, sau đó nói: “Hãy nhớ cho kỹ, ngày mai sẽ làm.”

“Nô tỳ đã biết.”

Màn đêm buông xuống, Tần Vũ Lâu ở lại tiểu viện của thị nữ Phi Lục.

Ngày hôm sau, tuy không có người dám nói thẳng, nhưng hạ nhân trong Huệ vương phủ cũng biết vị tân vương phi này bị bỏ rơi rồi, đừng nói là Vương gia sủng ái nàng, căn bản còn không ở cùng phòng với nàng. Vương phi chỉ có thể ở cùng với nha hoàn hồi môn, ai cũng đoán ngày phế phi chắc cũng không còn xa.

Nhưng vị Vương phi này, rõ ràng là không hiểu chuyện, sáng sớm, trên nét mặt còn lộ rõ sự tổn thương, liền gọi Vương Toản, tổng quản Huệ vương phủ đến. Vương Toản năm nay đã hơn năm mươi tuổi, thấy Tần Vũ Lâu, tươi cười hỏi: “Vương phi cho gọi lão nô có chuyện gì?” Trong lòng hắn ít nhiều cũng có chút lo lắng, lẽ nào nàng đã biết ngày hôm qua là hắn đưa ra chủ ý cho Vương gia, làm con khỉ cào mặt nàng?

“Vương quản gia tự xưng lão nô, thật sự là quá khiêm tốn rồi. Ta nghe nói sau khi Huệ vương phủ xây được 5 năm thì ông đã ở đây rồi, từ sau khi được phái tới từ Tông Nhân phủ, luôn luôn cống hiến sức lực cho Vương phủ, tuy là lão, nhưng cũng không phải là nô, mà coi như cũng là một nửa chủ tử rồi.”

Vương Toản cúi đầu thấp hơn, nhưng thái độ lại kiêu ngạo hơn rất nhiều: “Sao Vương phi lại nói thế, người mới chính là nữ chủ nhân của nơi này ạ.”

Tần Vũ Lâu cười nói: “Nếu quản gia đã nói vậy, ta cũng sẽ không ngại, thực hiện một chút quyền lợi của nữ chủ nhân thôi. Đem sổ sách ghi chép chi tiêu trong phủ tới đây cho ta xem một chút.”

Vương Toản xảo quyệt, vừa nghe nàng muốn kiếm tra sổ sách, vội hỏi: “Trong phủ này hàng năm đều thu mấy vạn lượng bạc, tuy rằng mỗi lần thu chi đều ghi lại, nhưng sổ sách đều rất nhiều, sợ rằng Vương phi xem một năm rưỡi cũng không xong.”

“Không phiền Vương quản gia lo lắng. À? Phải chăng ông làm giả sổ sách? Ha ha, ta nói đùa thôi, không có ý mạo phạm, ông đừng để bụng.”

Vương toản nghĩ thầm, cho ngươi xem thì cho ngươi xem, cho ngươi mệt chết cũng không xem xong.

“Ta sẽ cho hạ nhân đem sổ sách đến tiểu viện ngài đang ở.”

“Ha ha, quản gia thật sự là rất quan tâm đến chủ tử, đêm qua bổn phi ở nơi nào, ông cũng biết.” Tần Vũ Lâu cười, vẻ mặt sáng lạn: “Nhưng mà, hôm nay ta muốn trở về phòng ngủ của Vương gia, báo trước cho ông biết để ông đỡ lo lắng.”

Muốn nói móc lão nương à, tuy ngươi nhiều tuổi nhưng vẫn còn non tay lắm.

Khuôn mặt già nua của Vương Toản đỏ lên: “Sao Vương phi lại nói thế, nô tài chỉ là buột miệng mà nói thôi.”

“Bổn phi cũng chỉ là thuận miệng thì nói thôi. Mọi người đều không có ý gì cả, ha ha.”

Tần Vũ Lâu mặc dù đã chuẩn bị tinh thần trước, nhưng nhìn đến đống sổ sách cao lút đầu, vẫn không khỏi sửng sốt.

Xem hết chỗ này, thực sự là phí không ít thời gian.

Uhm… ba ngày? Không, vẫn là cố gắng sửa sang trong hai ngày thì hơn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »