Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3968 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 31
vương gia, ngài rất dính người! (3)

❊ ❊ ❊

Vũ Lâu thoáng hoảng hốt nhưng kịp trấn định lại ngay, dùng khuỷu tay huých vào cằm hắn, sau đó quét chân, đá hắn xuống đất. Động tác đột ngột khiến Lam Tranh ngã xuống giường, một lúc sau mới kịp phản ứng, ghé vào mép giường khóc nức nở lên án Vũ Lâu: “Ngươi là Vương phi của bổn vương, cớ sao bổn vương không được đè ngươi?”

Mới có một ngày không gặp mà miệng hắn toàn những lời lẽ đồi trụy.

Chắc chắn là do tên Lương Vương, ngũ ca của hắn, thấy hắn như vậy nên cố ý dạy cho hắn cách đối xử với nàng đây mà. Thật là ngây thơ, người khác vừa nói vài câu đã hồ đồ quay về làm theo.

Nàng không nói gì, lắc đầu thở dài.

“Ngươi mau cởi quần áo, để bổn vương nằm lên trên người ngươi.”

Lửa giận của nàng đã lên đến đỉnh điểm: “Ngươi nói lại lần nữa!”

“Nói thì nói!” Hắn bám vào mép giường đứng lên, đi lại gần nàng: “Ta nói ngươi… ngươi… ngươi… hắt xì!” Vừa rồi bị rơi vào trong nước lạnh như băng, lại không chú ý giữ ấm, Lam Tranh hắt xì xong rùng mình một cái, cũng quên phải bắt nạt Vũ Lâu: “…. Vũ Lâu, ta lạnh quá.”

Nàng vội giúp hắn lên giường, đắp chăn cho hắn, trách móc: “Ai kêu ngươi không ngoan ngoan ngoãn ngoãn mà nằm trong chăn, cứ quậy phá ầm ĩ lên, giờ ốm rồi. Ngày mai làm sao tham gia cung yến được?” Thực ra nàng cũng sợ tới bữa tiệc, hành vi của hắn cứ tùy hứng, hồ đồ, nàng quản không nổi.

“Ốm cũng tốt, ta cũng không muốn gặp bọn họ, … bọn họ chỉ biết bắt nạt ta…” Hắn nhỏ giọng nói thầm: “Ta nói cái gì, bọn họ cũng cười.”

Nàng vừa thấy bộ dạng hắn đáng thương, trong lòng mềm nhũn, quên luôn sự đáng giận vừa rồi của hắn, dịu dàng nói: “Không sao cả, có tay đây, bọn họ bắt nạt ngươi, ta sẽ giúp ngươi bắt nạt lại. Giống như đối đầu với Cố tiên sinh ấy, ta sẽ giúp ngươi giáo huấn bọn họ thật cẩn thận.”

Lam Tranh thấy nàng hết giận mình, trong lòng thấy vui hơn, vén chăn lên ôm lấy nàng: “Vũ Lâu, ngươi thật tốt!”

Nàng cười: “Là việc thiếp nên làm vì điện hạ!” Nhưng chỉ một lát sau, nàng cười không nổi, Lam Tranh ôm nàng không chịu buông, nói thế nào cũng vô ích. Nàng mệt mỏi quá cũng chẳng muốn quản nữa, ôm thì ôm, không đòi hỏi vô lý mà cứ im lặng ngủ là tốt rồi.

Buổi sáng tỉnh dậy, nàng thấy như ôm quả cầu lửa trong lòng, cúi đầu thấy hai gò má Lam Tranh ửng đỏ, sờ trán hắn nóng khiến nàng hoảng sợ.

Thôi rồi, ốm rồi, phiền toái rồi.

Việc Huệ Vương bị ốm ở Tần phủ, không thể đến dự cung yến đã truyền vào trong cung, Hoàng thượng cố ý phái ngự y đến Tần phủ khám và điều trị cho Huệ vương, lại kêu Tần Khải Canh lại mắng một trận. Tần Khải Canh vừa về đến nhà, liền trút giận lên Tần Vũ Lâu. Tự dưng bị mắng, Tần Vũ Lâu bực bội trở lại phòng ngủ, vừa vào cửa đã nghe thấy giọng Lưu Hi như trút được gánh nặng: “Vương phi, cuối cùng ngài đã quay lại, Vương gia tìm ngài lâu rồi.”

Lâu rồi? Nàng vừa ra ngoài không đến một khắc. (1 khắc = 15 phút)

Lam Tranh đang mơ mơ màng màng vì bệnh, thấy Vũ Lâu trở về liền kêu to: “Vũ Lâu, ngươi đi đâu thế, mau lại đây.”

Đến lúc này, nàng mới hiểu ngày đó Lưu Hi nói những lời kia là có ý gì.

Huệ Vương Độc Cô Lam Tranh rất dính người! (bám dính)

Những ngày tiếp theo càng minh chứng rõ ràng hơn, dường như không thấy nàng một khắc hắn không chịu được, nàng chỉ mới nói với cha mẹ mấy câu, không ở bên cạnh hắn, khi trở về hắn đã muốn gây sự ầm ĩ rồi. Cũng không cần quan tâm mình có bệnh hay không, buổi tối ngủ nhất định ôm chặt lấy nàng.

Vũ Lâu khổ không thể tả, tự trách mình sao không sớm phát hiện ra hắn có cái tật này nữa.

Lam Tranh làm cho mọi người trên dưới trong Tần phủ lo lắng đề phòng suốt mười ngày, cuối cùng bệnh nặng cũng khỏi. Nhưng vẫn không đi, còn muốn ở lại vài ngày nữa. Tần Khải Canh đã thay đổi ước nguyện ban đầu, giờ chỉ nhất nhất bảo con gái tìm cách đưa điện hạ quậy phá này về Vương phủ đi, tâm hồn yếu ớt của hắn không chịu được sự đe dọa của Hoàng thượng đâu.

Tần Vũ Lâu cũng khổ, nhưng Huệ vương đã không muốn đi thì cũng chẳng ai có cách nào cả. Đang lúc Tần gia buồn rầu lo lắng, Vương quản gia của Huệ vương tự mình tìm đến cửa: “Vương gia, Băng Sơ cô nương đã trở lại!”

Độc Cô Lam Tranh nghe xong, vừa mừng vừa sợ: “Băng Sơ đã trở lại? Lập tức hồi phủ!”

Vũ Lâu hơi hồi hộp, lại có chút dự cảm không lành.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »