Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 4166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 82
trêu chọc

❊ ❊ ❊

“Đừng dính vào ta!” Vũ Lâu đẩy hắn, nhưng hắn quyết tâm bám dính, cố gắng cũng vô ích. Hắn hôn lên mặt nàng: “Nói mau, tối qua ngươi đi đâu hả?”

“Đi đến chỗ tôi thích.”

Phản rồi, phản rồi. Lam Tranh nghe thấy nàng nói câu này, tức muốn xì khói, cố gắng nhịn xuống, nhưng giọng điệu không thoải mái như vừa rồi. Hôm qua nàng nói đi Tấn vương phủ, có khi nào ở lại đó không? “Không phải là ngươi ở lại phủ của Cửu ca đấy chứ…”

Vũ Lâu vốn định giải thích, nhưng trong đầu lại hiện lên tình cảnh hôm qua, khiến nàng kiên quyết thừa nhận chuyện nàng không hề làm: “Phải, ta ở lại Tấn vương phủ đấy.”

Không phải hắn sợ nàng hồng hạnh vượt tường, theo tính cách của nàng, muốn nàng làm chuyện xấu xa như thế, thì chờ kiếp sau đi. Nhưng vừa nghĩ đến nàng thà ở bên ngoài cả đêm cũng không về bên hắn làm hắn tức giận.

Dù sao, quay về là tốt rồi, dù thế nào cũng phải giày vò nàng thật cẩn thận.

Lam Tranh nghe thế, liền kéo lấy thắt lưng Vũ Lâu, la hét: “Tần Vũ Lâu, ngươi đã thề rồi, nếu ngươi tìm nam nhân khác thì cả nhà chết hết.”

Lòng Vũ Lâu chua xót, trong mắt hắn, nàng không đáng tin cậy như thế sao? Vừa ra ngoài là sẽ cấu kết với nam nhân khác? Như hắn lại tốt, không cần chạy ra ngoài, trực tiếp túm bừa một nữ nhân nào đó đưa lên giường thôi. Nàng càng giãy, hắn càng bám, nghiêm mặt nói: “Ta không làm chuyện gì có lỗi với ngươi cả.”

Mục đích của hắn không phải là để nghe nàng giải thích, mà là trêu đùa nàng. Hắn vốn không hề nghi ngờ tiết hạnh của Vũ Lâu.

“Ta không tin! Trừ khi ngươi để ta kiểm tra.” Nói xong lại kéo cổ áo nàng, đã đầu mùa hè, nàng mặc áo mỏng, vừa không kịp đề phòng đã bị hắn kéo xuống, lộ ra cái yếm bên trong. Vũ Lâu kéo vạt áo lên, tức phát khóc: “Ngươi làm cái gì vậy?”

“Nếu Cửu ca chạm vào ngươi, chắc chắn trên người phải có dấu vết.” Hắn không chịu buông tha, lại vươn ma trảo ra: “Mau để ta kiểm tra xem!”

Hôm nay không cởi sạch quần áo nàng thì không chịu thôi.

Mục đích của hắn hôm nay là làm ầm ĩ lên, không đạt mục đích thì thề không chịu thua.

Vũ Lâu ôm lấy ngực, nghiêng người nói: “…… Đi, ta cho ngươi xem, nhưng không phải ở đây.”

Lòng Lam Tranh như nở hoa, tất nhiên không phải ở đây rồi, phải ôm cô lên giường, rồi đè lên cô mới được. Hắn túm lấy nàng: “Theo ta về phòng kiểm tra.” Nắm tay nàng, hắn đi xuyên qua hành lang gấp khúc, đi về phía tẩm điện. Phi Lục thấy Vương gia lại định bắt nạt tiểu thư, liền đi theo sau giải thích: “Vương gia, tối hôm qua tiểu thư thật sự không làm chuyện gì có lỗi với ngài mà.”

Lam Tranh hừ giọng: “Nhiều chuyện.” Đi tới cửa, hắn đẩy mạnh Vũ Lâu vào trong rồi đóng cửa nhốt Phi Lục bên ngoài.

“Mau cởi ra, để ta nhìn cho kỹ.” Hắn kéo nàng vào giường, lại vấp chân một cái, đẩy nàng ngã xuống, đè lên người nàng, tay lại kéo vạt áo của Vũ Lâu.

Vũ Lâu trừng mắt nhìn hắn, cắn môi không nói gì. Lam Tranh cúi người hôn hai má nàng nói: “Ngươi làm chuyện sai trái, còn dám nhìn ta như vậy à……” Còn chưa kịp nói hết, ngực đột nhiên đau như bị kim đâm, thân thể như không phải của mình nữa, không cử động được.

Vũ Lâu đẩy hắn ra, xoay người áp trên người hắn, thở phào nhẹ nhõm: “Hoàn hảo, thành công rồi.”

Lam Tranh nằm trên giường, không động đậy được, xong rồi, một thời gian không gặp, nữ nhân này về nhà mẹ đẻ lại đi học được cách điểm huyệt.

“Mau giải huyệt cho ta.”

“Điểm huyệt rất khó học, ta cố gắng hơn hai mươi ngày mới sờ được huyệt đạo.” Vũ Lâu lè cái lưỡi phấn hồng ra: “Thật có lỗi, ta chưa học được giải huyệt.”

“Ngươi muốn gì?” Hắn cũng không sợ nàng, nàng có thể làm được gì chứ? Chờ đến lúc hắn cử động được, chắc chắn sẽ thu lại cả vốn lẫn lời: “Ngươi dám làm vậy với ta, ở nhà ngươi không học qua ≪Nữ giới≫ hay sao?”

Vũ Lâu ngồi lên người Lam Tranh, nhướng mày cười xấu xa. Cười đến tóc gáy Lam Tranh dựng đứng cả. Nụ cười này, tuyệt đối không có ý tốt. Nhưng hắn cũng không sợ, nàng cũng không dám hại hắn. Đang nghĩ ngợi, bỗng cảm thấy hạ thân truyền đến một cảm giác khác thường.

Hai đầu gối Vũ Lâu đặt hai bên hông hắn, nơi tư mật của nàng chậm rãi ma sát vào hạ thân hắn.

“Nàng —- nàng…. mau dừng lại.”

Vũ Lâu mỉm cười lắc đầu, tiếp tục động tác. Để làm tăng dục hỏa của hắn, Vũ Lâu cởi vạt áo của mình ra, cởi áo khoác, cúi người thấp giọng ghé vào tai hắn nói: “Lam Tranh, ngươi nhìn kỹ xem, trên người ta có dấu hôn của người khác hay không hả?” Lam Tranh bị hơi thở nhè nhẹ của nàng dẫn dụ, nhìn thấy, lại không làm được gì. Nữ nhân này, cố ý dùng chiêu ác liệt này để trêu đùa hắn. Giờ hắn không động đậy được, cứng rắn đối đầu với nàng cũng không có lợi, giọng điệu liền dịu lại, nói với nàng: “Vũ Lâu ngoan, nàng mau…….” Phía dưới lại bị nàng cọ xát dấy lên dục hỏa đốt người, hắn ngừng một lúc mới có thể nói tiếp: “Nàng…… đừng như vậy mà…….”

Vũ Lâu dường như ngại kiểu trêu chọc này còn chưa chạm đến cực hạn chịu đựng của Lam Tranh, khẽ nhếch đôi môi anh đào, phát ra tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ mê người, trêu chọc thở nhẹ vào cổ hắn. Định lực của Lam Tranh vốn không tốt, lại thêm hơn một tháng không được kề cận nàng, khát vọng được chiếm lấy nàng đã đến cực hạn, hiện giờ lại bị nàng trắng trợn quyến rũ như thế, làm sao có thể chịu nổi.

“Vũ Lâu…… Nàng mau dừng lại……”

Vũ Lâu càng không ngừng, cọ xát còn có tiết tấu. Nàng cảm nhận rõ ràng nơi cơ thể nàng vuốt ve qua dục vọng nóng bỏng không ngừng tăng lên, trong không khí tràn ngập hương vị dục tình, nàng ghé vào tai hắn, nũng nịu ngân nga. Nàng biết hắn không chịu nổi tiếng thở gấp, tiếng kêu yếu ớt của nàng. Quả nhiên, hắn liên tục nói: “Vũ Lâu…. đừng, đừng….”

Hắn càng không chịu nổi, nàng càng hả hê.

Nhưng đùa giỡn hắn như vậy, nàng cũng hơi không chịu nổi, giọng điệu có bảy phần thật, ba phần giả, quyến rũ nói với hắn: “…… Lam Tranh, muốn ta không?”

Lam Tranh mím môi nhíu mày: “Đừng nói với ta như vậy…. Tiểu yêu tinh này…” Bình thường, nàng bị hắn chạm vài cái đã thở hổn hển, giờ nàng cố tình bày ra bộ dạng dâm đãng khiêu khích hắn, là vì muốn nhìn thấy bộ dáng quẫn bách, chịu không nổi của hắn. Vũ Lâu thấy hắn thống khổ chịu đựng, liền tăng nhanh nhịp điệu. Kích động trong cơ thể hắn đã lên đến cực hạn, liền phá tan lý trí, tiết ra xuân triều.

Vũ Lâu cảm nhận được dòng dịch ấm áp trào ra giữa hai chân hắn, ha ha cười xấu xa hai tiếng, đứng dậy rời khỏi hắn. Hắn vừa xấu hổ vừa giận muốn chết, cắn răng hung dữ nhìn nàng: “Đãng phụ.”

Nàng vươn ngón trỏ, do dự một chút, vẫn ấn mạnh vào ngực hắn, giải huyệt đạo cho Lam Tranh.

Ngoài dự kiến của nàng, sau khi được tự do, Lam Tranh cũng không bổ nhào về phía nàng báo thù, mà xoay lưng nằm xuống, úp mặt vào chăn, không nói câu nào.

“Lam Tranh?”

Hắn lộ ra bộ mặt đỏ bừng xấu hổ, nhục nhã, bi phẫn rống lên: “Nữ nhân đáng chết, ngươi chờ đó!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »