Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3972 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 26
mệt mỏi

❊ ❊ ❊

Tần lão cha phân phó hạ nhân trong phủ chuẩn bị tiệc rượu, rồi rời đi để lại hai người bọn họ, Vũ Lâu xoa xoa thái dương, cau mày đau khổ. Lam Tranh vẫn loanh quanh bên cạnh con chim họa mi, bĩu môi trêu chúng nó. Nàng nghĩ ngợi quá nhiều, đêm qua lại không được ngủ ngon, giờ Lam Tranh còn tới quấy phá, thật đúng là kiệt sức.

“Ta muốn đút cho chúng ăn được không?”

“Đút đi, thức ăn của chúng ở trong lồng đấy còn gì?” Mắt không nhìn rõ, không thấy được.

“Đây là cái gì?” Lam Tranh gảy gảy hạt kê: “Đây có phải là đồ ăn để đút cho họa mi đâu.”

Lúc này Lưu Hi mới cười nói: “Vương gia, bình thường chim trong phủ chúng ta ăn não ngan, không phải là loại hạt này, nhưng mà, thứ này chim cũng ăn được.”

“Vậy à—”

Vũ Lâu nghe đã thấy khó chịu. Được lắm, nhà các ngươi có tiền, nhà chúng ta nghèo, so không nổi với nhà ngươi.

Lam Tranh chơi một hồi cũng thấy chán, bèn chuyển hướng chú ý sang thê tử của mình, kéo kéo tóc trêu chọc nàng: “Ngươi đang làm gì đó, chơi với ta đi.”

Con giun xéo mãi cũng oằn, Vũ Lâu trưng ra một ánh mắt ngoan độc, vừa muốn trách cứ, lại nhìn thấy ánh mắt vô tội hoảng sợ của hắn, sự tức giận nhất thời lại xẹp đi, đứng lên nắm lấy tay hắn, mệt mỏi nói: “Chúng ta đi ngủ trưa được không?” Vũ Lâu buồn ngủ đến díp cả mắt, cũng chẳng quan tâm Lam Tranh có đồng ý hay không, tự mình đi về phòng ngủ.

Vào đến phòng, cũng chẳng còn để ý gì nữa, đổ người xuống giường, thầm nghĩ, dù trời sập cũng không muốn rời giường nữa.

Lưu Hi giúp Lam Tranh đi đến mép giường, nằm vật xuống bên cạnh Vũ Lâu, vừa nằm đã vội ngồi bật dậy: “Không thoải mái gì cả, cứng quá.”

“…” Vũ Lâu nắm chặt tay, “…Van xin ngươi, im lặng một chút được không?” Lam Tranh nghe lời nàng, im lặng, lại nằm cạnh nàng.

Nhưng mà, miệng thì im lặng, còn tay thì lại không chịu yên, Vũ Lâu cảm giác tay hắn đặt trên hông nàng. Nàng nghĩ thầm, nếu thằng nhãi này còn dám gác chân lên, thì không xong với nàng đâu. Dường như Lam Tranh nghe được tiếng lòng của nàng, nên không làm thêm động tác gì nữa.

Nàng mê man ngủ thiếp đi.

“Vũ Lâu, đây là thầy dạy đàn cha mời cho con, cố gắng học nhé.”

“Nha đầu chết tiệt nhà ngươi, cả khúc này cũng không đàn được, thì làm sao làm Vương phi của Tấn vương điện hạ được, thật là uổng công mẫu thân nuôi ngươi mà…hu hu…Được, mẫu thân không khóc nữa, ngươi đàn một trăm lần khúc này đi.”

“Hu hu hu… Vũ Lâu sẽ đàn mà… hu hu hu, Vũ Lâu phải làm Vương phi của Tấn vương điện hạ mà.”

Giật mình tỉnh giấc.

Vũ Lâu lau mồ hôi lạnh, đúng là một cơn ác mộng, làm sao lại đi mơ thấy tình cảnh khổ luyện ngày xưa.

Ha ha, Vương phi của Tấn vương điện hạ? Bây giờ nghĩ lại, Vũ Lâu chỉ thấy buồn cười.

Độc Cô Lam Tranh ngủ say như chết, nàng rón ra rón rén xuống giường, nhẹ chân đi ra cửa, đang chuẩn bị ra ngoài thả lỏng một chút, bỗng nghe thấy thanh âm nửa nam nửa nữ: “Vương phi, người đã tỉnh rồi.”

“Lưu Hi, làm ta sợ muốn chết.”

“Nô tài đáng chết, nô tài dập đầu nhận lỗi với người.”

“Không cần, không cần, vừa lúc ta có việc muốn hỏi ngươi.” Vũ Lâu nhìn quanh, bốn bề vắng lặng, nhỏ giọng hỏi Lưu Hi: “Vương gia vì sao lại thành thế này? Không phải là bẩm sinh đúng không?”

“Nếu là bẩm sinh thì tốt rồi.” Lưu Hi thở dài nói: “Dù sao còn có thể khôi phục.” Hắn lỡ lời, vội lấy tay che miệng: “Nô tài đáng chết.”

Vừa mới tỉnh ngủ, nên Vũ Lâu nghe không hiểu lời nói của Lưu Hi, chỉ chú tâm suy nghĩ: “Vậy tức là không phải do bẩm sinh à? Đã từng tìm người chữa trị chưa?”

“Năm điện hạ mười ba tuổi, người cưỡi ngựa ra ngoài, bị ngã xuống gây tổn thương ở đầu. Danh y khắp thiên hạ đều đã khám qua, nhưng không chữa được.”

“Vậy… trước khi sinh bệnh thì điện hạ là người thế nào?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »