Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3919 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 6
hưu thư

❊ ❊ ❊

Tần Vũ Lâu vui mừng nói: “Tốt quá, được giải thoát rồi. Tốt nhất là Hoàng hậu nương nương hạ chỉ ngay để ngài hưu ta.”

Độc Cô Lam Tranh nghe không rõ Tần Vũ Lâu nói gì, hỏi người hầu bên cạnh: “Nàng nói gì?” Tên người hầu chỉ sợ thiên hạ không loạn liền lập tức đem những lời vừa rồi của Tần Vũ Lâu, thêm mắm thêm muối nói lại cho Độc Cô Lam Tranh nghe.

“Hừ!” Độc Cô Lam Tranh rút từ trong tay áo ra một phong thơ, vứt cho Tần Vũ Lâu: “Bổn vương cho ngươi hưu thư, ngươi cầm lấy rồi mau cút đi.” Tần Vũ Lâu vùng thoát khỏi bàn tay của mẫu thân đang đặt trên vai, đứng dậy nhặt lá thư lên, nhìn từ đầu tới đuôi, cười nói: “Mang giấy và bút mực đến — ta viết cho Vương gia một bản nữa.”

“Theo ý nàng, để miễn cho nàng đổi ý.” Độc Cô Lam Tranh nói: “Mang giấy bút ra cho nàng!”

Chờ giấy bút được mang ra, Tần Vũ Lâu múa bút vẩy mực, viết viết lên tờ hưu thư. Tần Khải Canh thấy thế hoảng hốt đi lại, hét lớn: “Vũ Lâu, con không thể như vậy!”

“Ngươi! Ngươi!” Độc Cô Lam Tranh tuy không thấy rõ hình dạng của Tần Khải Canh, nhưng thấy hắn lảo đảo liền nghĩ không phải người tốt: “Đừng lộn xộn.” Tần Khải Canh không có cách nào, đành phải đứng nhìn nữ nhi viết đầy lên mặt sau tờ hưu thư.

Tần Vũ Lâu viết xong, đưa cho Độc Cô Lam Tranh nói: “Vương gia cầm lấy đi, lần sau trước khi cho người khác hưu thư, thì phải nhớ rõ sửa hết lỗi chính tả đã.” Độc Cô Lam Tranh phân phó người hầu đưa lên tờ hưu thư mình vừa vứt ra, chỉ thấy mặt trên rất nhiều vòng tròn khoanh lỗi chính tả, bên cạnh còn sửa lại rõ ràng. Đảo mắt xem đống văn tự ở mặt sau tờ hưu thư, nhìn hồi lâu, rồi nhíu mày hỏi: “Ngươi viết cái gì đây? Ta… thiếu niên khí phách…nghe lời cha mẹ, lại vừa ngưỡng mộ…… thanh tú, thành toàn cho ý nguyện của vương…”

“Cho Vương gia hưu thư đó, ha ha, ta biết chắc ngài xem không hiểu, có muốn ta dịch lại cho ngài một lần không?” Tần Vũ Lâu che miệng cười đắc ý.

Độc Cô Lam Tranh mím môi, cúi đầu, lúc sau ngẩng đầu lên, vẻ mặt ủy khuất mang theo tiếng khóc nức nở nói: “… Ngươi khi dễ bổn Vương… ô ô ô… Mẫu hậu… Bổn vương muốn đi mách mẫu hậu…”

Tần Vũ Lâu nhìn bộ dạng đáng thương của hắn, cũng cảm thấy mình hơi quá đáng.

BA~! Chân thị đánh vào đầu Tần Vũ Lâu: “Vô liêm sỉ!”

Tần Vũ Lâu thở dài: “… Con sai rồi…”

“Xin lỗi mau!”

Độc Cô Lam Tranh ủy khuất nói: “Bổn vương… các ngươi khi dễ bổn vương…”

Đang ồn ào bỗng truyền đến thanh âm the thé của thái giám: “Hoàng hậu có chỉ — mọi người tiếp chỉ —”

Vừa dứt lời, một thái giám trang phục nội thị đi đến, mặt trát đầy son phấn, ngoắt ngón tay hình hoa lan (Lan hoa chỉ) nói với mọi người Tần gia đang quỳ trên đất: “Khẩu dụ của Hoàng hậu nương nương, nữ nhi của Binh Bộ Thị Lang Tần Khải Canh – Tần Vũ Lâu hiền lương thục đức, là Vương phi do Bổn cung đích thân lựa chọn. Chuyện phế Phi, không được phép nhắc lại.”

Thanh âm của thái giám rất lớn, Độc Cô Lam Tranh miễn cưỡng cũng nghe rõ ý chỉ của Hoàng hậu, liền xị mặt, khóc thút thít nói: “Không nghe, không nghe, bổn vương không cần nữ nhân này — bổn vương muốn vào cung tìm mẫu hậu —.”

Tên thái giám dường như cũng sớm đoán được Huệ vương sẽ làm như vậy, ngay lập tức làm thành tư thế mời: “Vậy thỉnh điện hạ cùng lão nô hồi cung.”

Độc Cô Lam Tranh bực tức hét lớn đi trước, động tác rất mạnh mẽ, nhưng chưa kịp ra đã đụng ngay phải cánh cửa lớn, ôm trán kêu: “Đau — đau —” người hầu cùng thị nữ của hắn vô cùng căng thẳng, nhanh chân vây lấy xem thương thế của hắn.

Nhìn tình cảnh này, Tần Vũ Lâu có chút không biết nói gì.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »