Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 19
đế sư rất kiêu ngạo à? xem ta thu phục ngươi! (2)

❊ ❊ ❊

“Nhân sinh xử thế, như bạch câu quá khích nhĩ. Nhất hồ chi tửu, túc dĩ dưỡng tính; nhất đan chi thực, túc dĩ di hình. Sinh tại bồng hao, tử táng câu hác, ngõa quan thạch quách, hà dĩ dị tư?”

(Đời người, giống như thời gian trôi nhanh. Một bình rượu, đủ để dưỡng tính, một bát cơm, cũng thấy vui lòng. Sinh ra là cỏ dại, chết táng ở khe sông, áo quan là đất đá, vì sao lại như vậy?)Thực sự là tớ dịch thoáng nó ra như thế, không biết có đúng không. Đoạn trên tớ để nguyên Hán Việt, nếu bạn nào hiểu rõ câu này thì mách tớ với, để tớ edit lại nhé. Cảm ơn nhiều

Cố tiên sinh ngẩn người, những lời này ý tứ không có gì mới mẻ, đâu cũng thấy được, hiểu được, cũng quen tai, nhưng nhất thời lại không nhớ ra là viết ở đâu, nhất thời nghẹn lời, sững người. Tần Vũ Lâu thấy lão không trả lời được, cảm khái: “Xem ra, dù tiên sinh học rộng hiểu nhiều, nhưng trí nhớ cũng không tốt lắm.”

“… Thiên hạ đầy rẫy tạp thư (những sách vở không liên quan đến thi cử), lão phu không rảnh đọc nhớ mấy thứ đó.”

“Vậy là —-” Vũ Lâu dài giọng nói: “Ta nhớ quyển sách đó hình như tên là ≪Lương Thư≫, chẳng lẽ ≪Lương Thư≫ là tạp thư sao?”

“Ngươi bất quá chỉ là ngẫu nhiên nhớ một câu mà dám ở đây khoe khoang, lão phu thân là thầy của Huệ vương, tiểu thư đồng như ngươi không được phép ở đây gây rối, còn không mau lui xuống.”

Vũ Lâu cười nói: “Nô tài là thư đồng của điện hạ, trong đầu cũng chỉ có sách, bình thường cũng không có sở thích gì ngoài xem sách, thuộc sách, tiên sinh là bác học thấy nhiều hiểu nhiều danh dương thiên hạ, tiểu thư đồng chỉ là dùng sở trường nhớ sách, đọc sách, thuộc sách mà kiếm cơm ăn. Cố tiên sinh không tin thì có thể kiểm tra lại nô tài, nếu nô tài không thích hợp làm thư đồng của Vương gia, thì cứ để Vương gia đuổi nô tài đi là được.”

“Được, ≪Tứ thư Ngũ kinh≫ chắc ngươi đã đọc qua?”

“Đã đọc qua.” Tần Vũ Lâu trả lời: “Còn có thể đọc ngược.”

“Cuồng vọng, ngươi thử đọc ngược ta xem. Nếu ngươi đọc không được, thì phải dập đầu tạ tội với lão phu.”

“Như vậy đi, giữa ≪Tứ thư ngũ kinh≫, tiên sinh có thể chọn một đoạn để nô tài đọc, nô tài đọc xong, cũng sẽ chọn một đoạn để tiên sinh đọc, ai thua trước thì phải rời đi, được chứ?”

“Lão phu thân là đế sư, làm sao có thể cùng thách đấu với loại người có thân phận thấp hèn như ngươi.”

“Đúng vậy, ngài là đế sư, nhưng nếu không đấu lại được một tiểu thư đồng, thì làm gì còn mặt mũi mà tiếp tục làm thầy của điện hạ.”

Tần Vũ Lâu biết loại người này rất bảo thủ, cái gì mà thân phận, không cần làm khó Vương gia. Chỉ có rút củi đáy nồi, hoàn toàn dập tắt suy nghĩ cuồng vọng của lão đầu tử này mới là vương đạo.”

Không phải là rất cao ngạo sao? Không phải là ỷ mình bác học hiểu nhiều biết rộng à?

Vậy ta sẽ chứng minh ngươi còn không bằng một tiểu thư động, xem ngươi có cút đi không.

Cố tiên sinh đâm lao phải theo lao, cửa thư phòng bị người đến xem náo nhiệt vây kín, vòng trong vòng ngoài chật như nêm cối, nếu giờ hắn chưa lâm trận đã rút lui, thì thật đúng như đã sợ tên nô tài kia.

“Đấu thì đấu, ngươi bắt đầu đọc ≪Lễ Kí≫ đi.”

“Đọc xuôi hay đọc ngược?” Tần Vũ Lâu buông người xuống ghế: “Tiên sinh không cầm ≪Lễ Kí≫ ra thì làm sao biết được nô tài đọc đúng hay sai?

“Đương nhiên lão phu cũng sẽ đọc.”

“Yên sát nhi đắc khả giai…”

“Khoan đã! Ngươi đọc cái gì vậy?”

“Đọc ngược đó. Dựa theo ≪Lễ Kí≫ đọc từ cuối lên đầu mà…” Tần Vũ Lâu ngạc nhiên nói: “Không phải tiên sinh cũng đọc được sao.”

Cố đế sư tức muốn hộc máu, nhưng lão cũng không tin tưởng thực sự có người có thể đem bản ≪Lễ Kí≫ trúc trắc như thế mà đọc ngược lại được. “Ngươi đọc tiếp đi.” Lão trừng mắt nhìn thư đồng, tai thì vểnh lên nghe rõ từng chữ một.

Thời gian trôi qua, vẻ mặt của lão càng lúc càng hoảng sợ. Người này đọc làu làu không hề vấp váp.

Bỗng nhiên lại dừng lại.

“Sao thế? Đọc không nổi nữa hả?” Cố đế sư đắc ý cười.

“Đọc cũng gần một canh giờ rồi, nô tài thực sự rất đói.” Tần Vũ Lâu đẩy Độc Cô Lam Tranh đang ngủ gà ngủ gật: “Điện hạ, điện hạ, nô tài đói bụng.”

Độc Cô Lam Tranh mơ màng mở mắt, phân phó hạ nhân: “Mang điểm tâm đến đây.” Sau đó hỏi nàng: “Ai thắng?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »