Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3947 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 5
một nháo, hai khóc, ba thắt cổ

❊ ❊ ❊

Tần Khải Canh thản nhiên giải thích khiến Tần Vũ Lâu trợn mắt há mồm, nghẹn nửa ngày mới nói: “Các người… các người đều gạt con…” Phi Lục đứng bên cạnh, lo lắng hỏi Tần Vũ Lâu: “Tiểu thư, người không sao chứ? Đừng tức giận hại thân.”

“Oa —-”

Tiếng hét đột ngột khiến Tần Vũ Lâu hồi phục thần trí, giật mình nhìn mẫu thân Chân thị đang gào khóc, quăng kiếm đi, gạt lệ nhìn Tần Khải Canh nói: “Lão bất tử nhà ngươi, có biết ta đã bỏ ra biết bao tâm huyết vì Tần Vũ Lâu không hả? Vậy mà lại khinh suất đem nàng gả cho một tên Vương gia ngốc nghếch… ôi ôi ôi… Làm sao mà ta chịu nổi.”

Tần Vũ Lâu thấy mẫu thân khóc đến thương tâm, vội an ủi: “Mẹ, người đừng như vậy… Cha cũng vì cứu ca ca thôi.”

“Đúng thế, đúng thế.” Tần Khải Canh lập tức giải thích: “Viễn Địch hiện còn đang bị giam trong ngục, nếu không kết thân cùng Hoàng đế, thì làm sao cứu được Viễn Địch. Hơn nữa, phu nhân à, chẳng phải lúc đó chính miệng bà cũng đáp ứng gả cho Huệ vương hay sao?”

Chân thị càng khóc thương tâm hơn: “Ông còn nói nữa, không phải là ông nói Huệ vương không còn sống bao lâu nữa à, thế nên ta mới kêu Tần Vũ Lâu xuất giá, lấy tư chất của Tần Vũ Lâu, sau khi Huệ vương chết, tìm người khác cũng không phải việc gì khó… ô ô ô….” Chân thị vuốt ve tay Tần Vũ Lâu nói: “Ta thực xin lỗi con, ta chỉ biết lấy cái chết tạ tội, con đừng ngăn ta, đừng cản ta… Để ta chết đi…”

Tần Vũ Lâu vội quay sang Tần Khải Canh nói: “Cha, đừng lo lắng, người mau nghĩ cách dừng lại đi, làm sao bây giờ?”

“Chỉ có một biện pháp.” Tần Khải Canh vuốt vuốt chòm râu, vẻ mặt thâm trầm nói: “Con lập tức quay về Huệ vương phủ đi.”

“Con không về.”

“Vũ Lâu…” Chân thị khóc ròng nói: “Con mau quay về đi, mẫu thân cầu xin con, đã gả sai rồi, phải nhịn thôi.”

“Con không về.” Quay ngoắt đi.

“Ô ô ô… đều là tại mẹ không tốt, đều là tại mẹ gây ra cớ sự này. Ô…ô… Viễn Địch à, mẹ thực có lỗi với con, mẫu tử ta hẹn gặp nhau dưới hoàng tuyền thôi, các người đừng cản ta, để ta chết đi… Để ta chết đi…”

Bên này thì mẫu thân đòi tự sát, bên kia thì phụ thân Tần Khải Canh lặng lẽ tháo mũ cánh chuồn xuống, quay về hướng Bắc cúi đầu nói: “Hoàng Thượng, thần giáo nữ vô phương, khiến Huệ vương hổ thẹn, chỉ biết lấy cái chết tạ tội.”

“Được lắm! Được lắm!” Tần Vũ Lâu dậm chân: “Con về là được chứ gì!”

♣ ♣ ♣

Chính sảnh phòng khách Huệ vương phủ.

Tần Vũ Lâu bụng đầy oán khí đứng giữa đại sảnh, trừng mắt nhìn cái người gọi là phu quân Độc Cô Lam Tranh đang ngồi trên ghế.

“Vũ Lâu! Còn không mau quỳ xuống nhận lỗi với Vương gia!” Chân thị cả giận nói.

Tần Vũ Lâu hừ lạnh một tiếng. Chân thị quay sang cười tươi với Độc Cô Lam Tranh, sau đó huých vào phía sau đầu gối Tần Vũ Lâu, tay đẩy lưng, cứng rắn ấn nàng quỳ xuống.

“Mẹ, người mau thả con ra!” Tần Vũ Lâu giãy dụa.

“Mau tạ lỗi với Vương gia!”

Tần Vũ Lâu kìm nén lửa giận đang bùng lên, cúi đầu cắn răng nói: “Điện hạ, tối qua là ta mạo phạm ngài, hy vọng ngài đại nhân đại lương, khoan thứ cho nô tỳ.” Dứt lời liền ngẩng cao đầu nhìn chằm chằm vào dung nhan tuấn mỹ cao cao tại thượng kia.

“Phi —”

Độc Cô Lam Tranh làm mặt quỷ với nàng.

“Mẹ — Mẹ thấy chưa.” Tần Vũ Lâu chỉ vào Độc Cô Lam Tranh nói: “Mẹ nhìn hắn xem!”

Chân thị cũng bị cảnh tượng này làm cho sửng sốt. Lúc này, Tần Khải Canh chắp tay hạ thấp người nói: “Xin Vương gia tạm tha cho tiểu nữ lần này, chỉ cần thu nhận nàng hồi phủ, muốn đánh hay không, tùy Vương gia xử trí.”

Độc Cô Lam Tranh hừ một tiếng: “Bổn Vương không cần nàng, đã cho người tiến cung báo với mẫu hậu rồi.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »