Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 4035 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 43
mê man

❊ ❊ ❊

Lam Tranh nhìn chằm chằm mặt quạt, mím môi không nói, lông mày nhíu lại thành hình chữ xuyên (là chữ này nè “川“),có vẻ cực kỳ thống khổ, cũng không chú ý đến Vũ Lâu nữa, mà cúi đầu nói với Lưu Hi: “Ta đau đầu quá…. đau quá…”

Lưu Hi chưa từng thấy Vương gia đau đầu, lập tức hét lớn: “Nhanh gọi y quan đến.” Vừa dứt lời, cánh tay Lam Tranh đang đặt trên tay hắn trượt xuống, vừa liếc lại đã thấy cả người ngã trên mặt đất.

Mọi người xung quanh đều hoảng sợ, hoang mang rối loạn, đỡ Lam Tranh quay về phòng ngủ.

Vũ Lâu cũng đi theo đám người đó quay về, trong lòng thầm nghĩ, ngày hôm qua Lam Tranh không ngất, sáng hôm nay còn chạy đến hạch sách nàng, đã chứng minh một chuyện, đó là trí nhớ của hắn khôi phục, nếu không, không thể nào lại nhớ được cây quạt đó là của Độc Cô Diệp Thành. Nếu giống như trước kia, thì chắc chắn hắn sẽ quên hết chuyện trước khi ngất.

Có lẽ chính hắn cũng chưa phát hiện ra, trí nhớ của hắn dường như đã khôi phục.

Nói gì thì nói, việc nàng làm cũng đã có chút tác dụng, để xem lần này tỉnh dậy, Lam Tranh còn nhớ được nhiều không.

Theo mọi người về đến phòng ngủ, không chờ nàng đi vào, Lưu Hi ở đằng trước đột nhiên quay đầu lại nói: “Nương nương, hay là ngài cứ ở bên ngoài bình tĩnh lại một chút đi, ngài và Vương gia vừa tranh cãi với nhau, nếu Vương gia tỉnh lại, có lẽ cũng không muốn gặp ngài…”

Nàng nghĩ thấy cũng đúng, vừa rồi to tiếng như vậy, chắc hắn cũng không muốn gặp nàng: “Cũng được, vậy bản phi…”

“Lam Tranh—” Từ trong phòng truyền ra một tiếng gọi kiều diễm.

Vũ Lâu chợt hiểu ngay: “Hôm qua Băng Sơ ở lại đây?”

Lưu Hi thấy không giấu được, thành thật trả lời: “Vâng…”

Vũ Lâu đẩy Lưu Hi ra xông vào, quả nhiên nhìn thấy Băng Sơ đang quỳ trên giường. Bộ ngực sữa còn hở ra quá nửa ghé vào gọi Lam Tranh đang hôn mê. Thấy Vũ Lâu, nàng ta sửng sốt một chút, trong mắt tràn đầy sự đắc ý, thái độ cao ngạo của kẻ chiến thắng.

Không khí xung quanh chợt lạnh xuống, mọi người đứng im không dám lên tiếng, chỉ chờ xem Vũ Lâu sẽ đối phó thế nào với Thẩm Băng Sơ. Chú cháu Vương thị lại cực kỳ khẩn trương, dù sao họ cũng đã được nếm qua công phu quyền cược của Tần Vũ Lâu, nếu đánh nhau thật, không biết chừng sẽ bị nàng đập đến đứt tay gẫy chân chứ chả chơi.

Vũ Lâu nhìn Lam Tranh đang hôn mê, lại nhìn thấy Thẩm Băng Sơ rõ ràng là cởi áo tháo thắt lưng phục vụ hắn đêm qua, trong lòng cảm thán, thì ra hôm qua bị kích thích mà không ngất, là vì có người đẹp hầu hạ bên cạnh, vội vàng một khắc xuân tiêu. (đêm xuân đáng giá nghìn vàng.)

Mà nàng, lại vì cái tên không tim không phổi này, không chợp mắt suốt một đêm, nghĩ ngợi tới tận khi trời sáng.

Nàng khẽ lên tiếng: “Y quan đâu? Sao còn chưa tới?” Như là không thấy cảnh tượng nữ nhân trần nửa người ở trên giường kia.

“Đã sai người đi gọi rồi, sẽ tới nhanh thôi.” Vương Toản trả lời.

Mặt Vũ Lâu không chút thay đổi, nhìn hắn một cái, rồi lại dời mắt đến một thị nữ, ra lệnh: “Trời đang đại hàn, lò sưởi yếu quá, mau thêm than vào, không Vương gia sẽ bị lạnh.”

“Vâng.”

Nàng không đề cập tới hai chữ Băng Sơ.

Băng Sơ bị gạt sang một bên, thấy không đạt được hiệu quả mong muốn, cực kỳ không cam lòng, lại cao giọng khóc ròng: “Lam Tranh, Lam Tranh, người làm sao, vừa rồi đi ra ngoài vẫn còn khỏe lắm mà, còn nói với ta đi một chút sẽ quay lại.”

Có những người, tức giận quá sẽ bật cười.

Vũ Lâu chính là người như thế, nàng cười nhẹ: “Băng Sơ muội muội không cần lo lắng, Vương gia sẽ không sao đâu.”

Băng Sơ được một tấc lại muốn tiến một thước: “Sao ngươi biết không có chuyện gì, tối hôm qua ngươi dọa Vương gia sợ thế nào, ngươi còn không nhớ sao?”

Vũ Lâu trong đầu quay cuồng bốn chữ, nhớ… muốn đánh người.

Xì poi xì pủng

Ánh nắng ban trưa chiếu lên người, khiến nàng như rực sáng, nàng vốn có dung mạo đoan trang mỹ lệ, giờ lại nổi bật trong ánh nắng, khiến người ta nhìn mà như thấy tiên nữ giáng trần.

Hắn trố mắt, chằm chằm nhìn nàng, sau đó cúi đầu, khóe miệng kín đáo lộ ra một nụ cười giảo hoạt.

“Ta không muốn ăn cháo.” Hắn nói.

“Vậy ngài muốn ăn gì, thiếp sẽ bảo phòng bếp làm.”

Hắn híp đôi mắt phượng, tà mị nói: “Ngươi.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »