Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 4086 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 62
không hiểu phong tình

❊ ❊ ❊

Nàng nghiêm mặt nói: “Lam Tranh, chúng ta sinh con đi.” Vừa nói xong, tâm trạng của nàng cứ như chiến sĩ ra trận vậy, trong lòng như đánh trống, lại hơi hối hận, lẽ ra phải suy nghĩ kỹ lại đã, không nên gấp gáp như thế, chết tiệt, chết tiệt.

Lam Tranh nghe nàng nói xong liền ngồi dậy, nghiêng đầu nghĩ, rồi nhếch miệng cười sáng lạng: “Được.”

Vũ Lâu tự khuyến khích mình, được rồi, được rồi, bước đầu tiên thế là ổn, tên nhóc này đồng ý. Nhẹ thở dài một hơi, lại thấy Lam Tranh tủm tỉm cười nhìn nàng, lúc này nàng mới ý thức được sự việc đáng sợ đến mức nào. Tên này cái gì cũng không hiểu, chẳng lẽ bắt nàng phải chủ động???

Đã vậy, Lam Tranh còn bồi thêm: “Được, chúng ta sinh đi, phải làm thế nào? Lần trước ngươi nói Ngũ ca nói không đúng, thế phải làm thế nào mới đúng?”

Hắn ra vẻ cần phải được hướng dẫn tỉ mỉ. Vũ Lâu nói: “Không phải ngươi đã cùng Băng Sơ…” Đêm đó xảy ra chuyện gì, ngươi phải nhớ rõ chứ. Lam Tranh mơ màng nhìn nàng: “Băng Sơ làm sao? Ta không nhắc đến nàng, ngươi còn nhắc đến nàng làm gì.”

Vũ Lâu vì muốn chứng minh là Lam Tranh có kinh nghiệm trong chuyện đó, liền nhắc lại chuyện cũ: “Có một tối nàng ta ngủ trên giường này, chẳng lẽ, ngươi không có ấn tượng gì à?”

Hắn lắc đầu: “Không nhớ.” Hắn đứng dậy, ra vẻ chắc chắn không nhớ gì, xem Tần Vũ Lâu ngươi làm sao bây giờ. Vũ Lâu thất vọng, an ủi mình, hắn quên được thì quên, trách hắn làm gì.

Lam Tranh cực kỳ phát huy tinh thần hợp tác: “Không phải chúng ta phải sinh con hay sao? Nhắc đến Băng Sơ làm gì? Chẳng lẽ nàng ta biết à? Vũ Lâu, sai người đi gọi nàng ta về hỏi đi.” Vũ Lâu tức giận: “Ngươi muốn gặp nàng ta?”

“Rõ ràng là ngươi nhắc nàng ta trước mà…” Lam Tranh nhỏ giọng nói. Trong lòng cười thầm, Tần Vũ Lâu, ta xem cô quanh co lòng vòng đến bao giờ.

Cầu người không bằng tự dựa vào mình, chủ động thì chủ động! Nàng nói: “Ngươi cởi quần áo ra!”

Lam Tranh lắc đầu, túm lấy cổ áo: “Không cởi đâu, lạnh lắm.”

Hay lắm, ta nói một đằng, ngươi nói một nẻo phải không. Vũ Lâu trừng mắt: “Nhanh lên!” Lam Tranh dùng ánh mắt đáng thương nhìn nàng, bụng rất ấm ức: “Sao ngươi phải ép ta chứ?”

Thấy tình cảnh này, thật sự Vũ Lâu muốn chết luôn cho xong, thế nào mà nàng lại như biến thành ác bá ức hiếp con gái nhà lành thế này cơ chứ. Không thể như thế được, nàng liền mỉm cười dịu dàng nói với Lam Tranh: “Được rồi, được rồi, ta không ép buộc ngươi nữa, không phải ngươi nói, từ giờ về sau đều nghe lời ta sao, nào, lại đây, ngoan, cởi quần áo ra nào.”

A? Thế này cũng không đúng, đây rõ ràng là giọng điệu của mấy tên hoa hoa công tử (lăng nhăng) muốn dụ dỗ mấy cô gái ngây thơ mà.

Lam Tranh rụt rè hỏi: “Rốt cuộc là ngươi muốn làm gì chứ?”

“Ta… ta… ta….” nàng quay đi, mặt lại càng đỏ hơn. Lam Tranh bước tới gần nàng: “Ngươi làm sao thế? Phát sốt à?” Vũ Lâu giật mình nhảy vội lên, tránh xa Lam Tranh ra: “Đừng tới đây.” Lam Tranh vẻ mặt vô tội hỏi: “Ta đâu có trêu chọc gì ngươi đâu?”

“Không phải tại ngươi trêu chọc ta, là ta bị bệnh. Trong phòng nóng quá, ta ra ngoài hít thở một chút.” Nói rồi liền quay người đi ra ngoài.

Nàng vừa đi khuất, Lam Tranh gục xuống giường, ôm chăn cười sặc sụa. Chơi vui quá, trò chơi này không thể chấm dứt sớm được. Hắn cười thỏa thích rồi thì Vũ Lâu cũng quay lại, lần này nàng bình tĩnh hơn rất nhiều, cả mặt và người đều phát ra hàn khí, lạnh lùng nói: “Đã muộn rồi, đi ngủ thôi.”

“Không phải là phải sinh…”

“Coi như ta chưa nói gì cả!” Vũ Lâu lập tức ngắt lời hắn: “Coi như ta chưa nói gì hết, từ nay về sau không được nhắc lại nữa.”

Lam Tranh thấp giọng, vẻ buồn bã, mất mát: “… uhm, biết rồi.” Còn nhiều thời gian mà, dù sao cô cũng không chạy thoát được.

Trong lòng mang nặng tâm sự, Vũ Lâu nằm im trong bóng đêm. Vết thương trên mặt khiến lòng nàng rất đau, không kìm được lại thở một hơi dài. Lam Tranh nghe thấy, liền nhích lại gần nàng: “Để ta thổi thổi, sẽ không đau nữa.” Hắn chu cái miệng nhỏ, thổi nhè nhẹ vào vết thương của nàng.

Trong lòng Vũ Lâu cảm thấy rất ấm áp, ít nhiều gì hắn cũng có ưu điểm đấy chứ.

“Vũ Lâu, thật ra, ngươi bị biến thành như vậy, ta cũng không ghét bỏ ngươi một chút nào cả…” Nàng nghe thấy, đang cảm động thì lại thấy hắn nói tiếp: “Vốn dĩ ta cũng không thấy diện mạo ngươi có gì xinh đẹp mà.” Nói dối thôi, hắn cực kỳ vừa lòng với dung mạo của nàng.

Nàng đẩy hắn ra, xoay người, quay lưng về phía hắn: “Thật khó cho ngài khi phải chịu đựng con người quái dị như ta!”

“Ngươi lại tức giận à?”

“Không.”

“… Dù trông ngươi có xấu xí, ta cũng vẫn thích ở cùng với ngươi mà.” Chơi với nàng rất vui, vừa đùa chút là mắc lừa rồi.

Mũi nàng bỗng cay cay. Thì ra nàng lại dễ thỏa mãn đến thế. Hắn chỉ nói một câu hơi trúng ý nàng một chút, mà nàng đã cảm động đến muốn khóc rồi. Hắn lại còn có năng lực này nữa, chỉ nói vài câu đã khiến tâm tình của nàng thay đổi rất nhiều rồi. Khó có lúc Lam Tranh nói được câu hay ho, coi như cũng là sự an ủi đối với nàng.

Vũ Lâu không lên tiếng, Lam Tranh cũng không hỏi nhiều, cả hai duy trì bầu không khí hòa thuận đó, cùng tiến vào giấc mộng.

♣ ♣ ♣

Trên mặt Vũ Lâu có vết thương, nên không muốn gặp bất kỳ ai. Chỉ cần Lam Tranh liếc nàng nhiều hơn một chút, sẽ bị nàng cảnh cáo không được nhìn nhiều nữa. Sau khi ăn sáng xong, Lam Tranh liền trốn ra ngoài chơi, tránh để bị biến thành nơi trút giận. Vũ Lâu cầm một cái gương đồng trong tay, ánh mắt nhìn chằm chằm vào dung mạo của mình. Nửa mặt bên trái thật hoàn mỹ, lại hơi hơi quay đầu, vết sẹo trên má phải liền xuất hiện trong gương.

“Vũ Lâu… Vũ Lâu… xem ai đến này?”

Nghe tiếng gọi, Vũ Lâu giấu gương đi, đứng dậy đón khách. Lam Tranh đi trước, phía sau là Tấn vương. Vũ Lâu vừa thấy Độc Cô Diệp Thành, vội cụp mắt, cúi đầu: “Tham kiến điện hạ.”

Vết sẹo của Vũ Lâu còn nghiêm trọng hơn hắn nghĩ, vừa nhìn đã thấy ghê người. Hắn quay sang Lam Tranh, lại thấy hắn ta không hề lo buồn, một chút cũng không lo lắng cho sự khổ sở của thê tử mình, nên không kìm được có chút tức giận. Nhưng điều này cũng có thể chứng minh, hắn ta đúng là vô tâm vô phế.

“Đệ muội không cần đa lễ, bản vương đưa một người đến đây, hy vọng có thể chữa trị vết thương cho muội, không biết đệ muội có muốn gặp hắn một chút không?”

“Điện hạ mời vị thần y đó đến à?”

“Chắc muội đã nghe đến danh tiếng của người đó rồi, chính là Cửu chỉ thần y Thái Y viện…”

“Phương Bàng?”

“Đệ đệ của hắn — Phương Lâm.”

Biểu hiện của Vũ Lâu khi nghe thấy cái tên này còn phức tạp hơn khi đoán là Phương Bàng, nàng nhíu mày nói: “Là hắn à…”

“Đệ muội biết hắn sao?”

“Cứ coi là có quen biết đi.” Khi Phương Lâm cùng ca ca hắn vào Tần phủ chữa bệnh đau đầu cho mẹ nàng, hắn đã từng nhìn thấy Tần Vũ Lâu mặc nam trang, thi bắn cung với Tần Viễn Địch. Như là vừa gặp đã yêu, nguyện ý làm trâu làm ngựa ở Tần phủ, chỉ cần được nhìn thấy nhị công tử Tần gia là tốt rồi. Ai cũng biết Phương Lâm là tên đoạn tụ, Vũ Lâu đành phải gỡ búi tóc xuống, chứng minh mình là nữ nhân. Phương Lâm gặp cú sốc lớn, về đến nhà còn ốm mất mấy hôm, trong cơn mê sảng còn liên tục nói: “Giá như ngươi là nam tử thì tốt quá…”, vì thế mới dẫn đến việc Phương Bàng thay đệ đệ cầu hôn Tần Vũ Lâu.

“Vũ Lâu, ngươi biết người đó hả? Mau gọi hắn vào đi.” Lam Tranh nói. Trong bụng thì lại nghĩ, cái tên ruồi bu Phương Lâm này đến đây làm gì chứ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »