Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 4183 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 77
sư tử hà đông

❊ ❊ ❊

Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm hành nghề, mụ vừa liếc mắt một cái là nhìn ra ngay vị công tử mặc y phục sang trọng này xuất thân không tầm thường, ít ra cũng là con nhà quý tộc. Bọn họ còn trẻ tuổi, nếu đã thích cô nương nào, thường sẽ vung tiền như rác.

Tú bà vội vàng cười cầu tài, dẫn Vũ Lâu lên thẳng lầu hai. Buổi tối là lúc kinh doanh phát đạt nhất, tiếng cười nói dâm đãng vang lên không ngớt.

Đưa Vũ Lâu vào phòng, mụ cười tươi hỏi: “Không biết công tử muốn đến nghe ca hay là…”

Vũ Lâu vắt chéo chân, tay vuốt cằm ra điều suy nghĩ: “Sở thích của bản công tử hơi khác người……”

“Công tử cứ nói, mỗi một cô nương của ta ở đây đều có bản lĩnh riêng, không sợ không làm công tử hài lòng.”

“Không phải.” Vũ Lâu xua xua tay: “Cái bản công tử thích, là giành nữ nhân với người khác. Đêm nay cô nương nào được ra giá cao nhất, bản công tử trả cao hơn! Chủ yếu là trả giá, để nữ nhân đó không được ngủ với người khác.”

Cái gọi là ngủ với nữ nhân người khác nhìn trúng, là để cho bọn họ chỉ có thể giương mắt ra mà nhìn thôi.

“A ha ha.” Mụ tú bà hắng giọng cười sung sướng: “Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ, để ta đi xem lại, đêm nay hình như Phục Linh cô nương, hoa khôi của chúng ta đứng đầu bảng.”

Mụ lắc người đi ra ngoài, Vũ Lâu cầm quạt gõ gõ lên bàn chờ kết quả.

Lương Vương đưa Thập đệ hắn ra ngoài chơi bời, tất nhiên sẽ không dám lộ thân phận của mình, nhưng chắc chắn sẽ chọn kỹ nữ cấp cao nhất, như thế mới xứng với thân phận của bọn họ.

Muốn tìm nữ nhân phải không, hừ, nghĩ hay lắm‼!

Mụ quay lại rất nhanh, nói với Vũ Lâu: “Đêm nay giá cao nhất là Phục Linh cô nương, một ngàn lượng bạc.” Nói rồi đưa tay lau mồ hôi trên trán: “Thời tiết hôm nay thật lạ, vừa mới qua tết Đoan ngọ mà sao nóng thế.”

“Một ngàn lượng phải không.” Vũ Lâu cười lạnh một tiếng, rút ra hai tờ ngân phiếu: “Bản công tử trả hai ngàn lượng, đêm nay để Phục Linh cô nương hầu ta.”

“Được được.” Mụ cười tít mắt vồ lấy ngân phiếu.

“Ta muốn hỏi một chút, vốn là Phục Linh cô nương đang hầu chuyện ai? Đến lúc nào?”

“Để ta nghĩ một chút. Là hai công tử đến hồi chiều, nghe cô nương xướng khúc nói bọn họ là thương nhân. Một vị trẻ tuổi nhìn chắc tầm tuổi như công tử đây. Hơn nữa, cũng rất giống công tử đây nha, đều là những vị công tử tuấn tú phi phàm, a ha ha, xem ta đang nói gì kìa, vả miệng, vả miệng…”

Quả nhiên là hai tên đáng chết kia.

“Theo mụ thấy, hai người đó lần đầu tiên tới đây sao?”

“Vị lớn tuổi hơn là khách quen ở đây, còn vị trẻ tuổi thì là lần đầu tiên đến, nhưng tám phần mười rồi cũng sẽ lưu luyến hương hoa thôi.”

“A? Sao lại nói vậy?”

“Vị công tử đó à, vừa vào đến đây liền ồn ào không ngừng.” Mụ che miệng cười nói: “Người đó cứ liên tục nói, Ngũ ca, Ngũ ca, cô nương ở đây dịu dàng hơn Vũ Lâu nhiều.”

Vũ Lâu nén giận, tay nắm chặt cán quạt, gằn từng chữ một: “Vậy hắn có nói Vũ Lâu là ai không?”

“Không có, nhưng nghe là biết sư tử Hà Đông ở nhà rồi, chẹp chẹp, tướng công nhà mình nhìn tuấn tú như vậy mà còn dám hung dữ, nữ nhân đó thật không biết hưởng phúc mà, nếu ta mà có vị tướng công đẹp như ngọc đó, đừng nói là hung dữ nha, hắn có đánh ta cả ngày ta cũng chịu nữa đó…”

“Được rồi, được rồi, đừng nói nữa. Cầm ngân phiếu đi lo liệu đi.”

“Vâng vâng, ma ma không làm phiền công tử nữa.”

Mụ cười khanh khách nhanh nhẹn đi ra ngoài, mấy tên sai vặt liền bưng rượu tới, đặt lên bàn, một lát sau, một âm thanh vang lên: “Phục Linh cô nương tới.” Cửa phòng chầm chậm mở ra, một nữ tử trẻ tuổi dung mạo mỹ lệ bước vào.

Nàng mặc một chiếc quần lụa mỏng xanh nhạt, toàn thân lại toát ra vẻ bi thương, lạnh nhạt, khí chất bất phàm không hề giống một nữ tử chốn thanh lâu.

Vũ Lâu thầm nghĩ, may mà nàng cuỗm tay trên rồi, nếu để tên tiểu sắc lang kia nhìn thấy, chắc chắn sẽ rơi cả mắt ra mất.

“Công tử muốn nghe khúc nào?” Phục Linh nhẹ nhàng hỏi.

Hay cho giọng nói dịu dàng như nước, điều này khiến Vũ Lâu vô cùng tự ti, cùng là nữ nhân, sao nàng lại không thể nói ra được ngữ điệu thế này?

“Tùy cô nương.”

Phục Linh mỉm cười, nhẹ nhàng gảy đàn, âm thanh thanh lệ dễ nghe cũng theo cử động đầu ngón tay nàng mà chậm rãi vang lên. Vũ Lâu cũng mê đàn, nên không chỉ nghe tiếng đàn, mà còn xem kỹ thuật đàn nữa.

Đúng lúc nàng đang chìm đắm trong tiếng đàn của Phục Linh.

Cánh cửa phịch một tiếng bị đá văng ra, bốn tên nam tử khôi ngô xông vào, vừa thấy Vũ Lâu liền chỉ tay về phía nàng nói: “Thằng nhãi này chán sống rồi sao, dám cùng Vương… vương công tử nhà ta tranh cướp nữ nhân!”

“Hừ.” Vũ Lâu gập quạt lại: “Tranh thì sao?”

“Hắc hắc, ngươi còn không biết mình sắp chết đến nơi hay sao.” Bốn tên nam tử xoa tay, lắc lắc cổ, giãn gân giãn cốt khiến khớp xương vang lên từng tiếng cục cục.

Vũ Lâu cười to, cũng duỗi tay duỗi chân: “Gần đây cũng không được thuận lợi lắm, tức giận còn chưa có chỗ phát tiết đây.”

“Ngươi còn dám ngông cuồng như vậy.”

Vũ Lâu cười lạnh: “Ta sợ một lúc nữa các ngươi bị đánh đến hoa mắt, không nhớ được lời của ta, nên ta nói trước cho các ngươi biết, lát nữa quay về phục mệnh, nhớ nói với tên ngu ngốc kia, sư tử Hà Đông đến.”

Nghe lời nàng nói rất kỳ quái, nhưng mấy gã kia còn không kịp hỏi rõ ràng, chỉ thấy nhoáng một bóng đen lao đến trước mặt, trúng ngay một quyền vào mắt, tối sầm mặt mũi.

♣ ♣ ♣

“Gia, tên đó…… Tên đó nói…… Bảo thuộc hạ nhắn với gia…… Sư tử Hà Đông đến.”

Thị vệ bị đánh quỳ trên mặt đất, ôm khuôn mặt bị đánh sưng lên, chuyển lại lời của Vũ Lâu.

Lương Vương kêu trời một tiếng, sau đó đạp cho tên thị vệ kia một cước: “Ta nuôi không các ngươi sao, một người mà cũng không đánh được, lại còn dám quay về nữa, sao không đi nhảy sông luôn đi‼! Ai? Ai? Hắn nói cái gì? Sư tử Hà Đông đến đây?…… Ách…… Sư tử Hà Đông…… Nữ nhân của bản vương không ai dám làm việc này cả‼!” Lương vương liếc qua Lam Tranh: “Có phải Vương phi hung hãn của đệ đến không?”

Đương nhiên là hắn đang chờ nàng.

“Cũng có thể.” Lam Tranh làm ra vẻ cực kỳ sợ hãi: “Làm sao bây giờ, Vũ Lâu lợi hại lắm, ta mà bị nàng bắt, nhất định sẽ bị đánh te tua mất.”

“………” Lương Vương nói: “Bản vương đi trước, chuyện riêng của phu thê nhà đệ, bản Vương không tiện nhúng tay vào. Đệ mau đi nhận sai đi, may ra còn được xem xét nhẹ tay một chút.”

Đúng là Lương vương nên rời đi rồi, bởi vì kế hoạch lợi dụng hắn của Lam Tranh cũng chỉ dừng ở đây thôi.

“Được rồi.” Lam Tranh yếu ớt nói: “Ít một hai chưởng cũng là ít.”

“Nhanh lên nhanh lên, đừng để nàng truy tới đây.”

Lương vương rút lui bằng tốc độ nhanh nhất, rời khỏi Ca Phỉ Lâu, thà về ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong phủ cho an toàn.

Lam Tranh ở lại cũng không vội, nói với Lưu Hi: “Ngươi đi hỏi ma ma cho ta mấy thứ này, ở đây chắc chắn là có……”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »