Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 4022 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 34
ai mỏng manh yếu đuối hơn ai? (1)

❊ ❊ ❊

Phi Lục thấy tiểu thư nói năng thô lỗ, biết ngay là nàng đã thực sự tức giận, nàng không dám hỏi lại nữa, sợ mang họa vào thân. Vừa theo tiểu thư quay về phòng ngủ của Vương gia, đã thấy ngay Băng Sơ đang ngồi trong lòng Lam Tranh, giọng dịu dàng ướt át đùa giỡn cùng hắn, thấy nàng và tiểu thư đi vào, cũng chỉ liếc mắt một cái, không đứng dậy thi lễ, mà tiếp tục uốn éo nói chuyện với Vương gia.

Phi Lục lại nhịn không được, tức khí muốn hét lớn.

“Phi Lục!” Vũ Lâu ngăn không để nàng quá xúc động, sau đó cười nói với Băng Sơ: “Không biết Băng Sơ muội muội đi đâu mà vội quay về chăm sóc cho vương gia, chắc đã vất vả trên đường rồi, thật khổ cho muội muội.”

Băng Sơ nhìn Vũ Lâu, liếc một cái, ý khinh mạn (khinh thường, ngạo mạn) hiện rõ trong mắt, nhưng giọng điệu cũng rất cung kính, vẫn dịu dàng như trước: “Ba tháng trước nô tỳ biết được tin Lam Tranh sẽ thành thân, nên nhất thời tức giận bỏ đi… Nhưng càng nghĩ, càng không quên được Lam Tranh, mới mặt dày mà quay lại đây, thực sự nô tỳ đã không có mặt mũi nào mà quay về.” Nói xong liền khóc nức nở, Lam Tranh gạt gạt nước mắt nàng ta, chợt hiểu ra nói: “Thì ra đây là lý do ngươi bỏ đi à.”

“Đúng vậy, Lam Tranh…” Đôi mắt Băng Sơ đẫm lệ, mảnh mai như thể vừa chạm vào sẽ vỡ nát.

Lưu Hi đứng ở bên cạnh, đã quá hiểu tính tình của Vũ Lâu, rất sợ nàng không kiềm chế được mà bùng nổ, lo lắng nhìn nàng.

Nhưng Huệ vương phi thấy hai người Băng Sơ và Vương gia ôm ôm ấp ấp, tâm tâm sự sự, lại vẫn mỉm cười: “Thì ra là như vậy, xem ra, là do bản phi nhập phủ, nên Băng Sơ mới rời đi.”

“Nương nương —” Băng Sơ bỗng nhiên thoát khỏi vòng tay của Lam Tranh, quỳ trước mặt Vũ Lâu nức nở: “Nô tỳ không có ý đó, nô tỳ không dám tranh đoạt tình cảm cùng nương nương, xin nương nương đừng hiểu lầm nô tỳ, hu hu…”

“Băng Sơ, ngươi quỳ trước mặt nàng làm gì!” Lam Tranh không hiểu đây là màn diễn trò của Băng Sơ tốt đẹp, chạy nhanh đến nói với Vũ Lâu: “Ngươi mau đỡ nàng lên đi!”

Vũ Lâu vội đỡ Băng Sơ đang khóc như đứt từng khúc ruột, an ủi: “Muội muội làm gì thế, mau đứng lên nói chuyện. Dù sao muội cũng là người cũ của điện hạ, tỷ tỷ tuyệt đối sẽ không gây khó khăn cho muội.”

Băng Sơ lấy tay áo che mặt, rưng rưng nói: “Vậy, tức là tỷ tỷ đồng ý cho Vương gia nạp nô tỳ làm thiếp sao?”

Hả? Nàng đồng ý lúc nào? Vũ Lâu ngẩn người. Đúng lúc đang thất thần, khuỷu tay chạm nhẹ vào người ngọc, ai nha một tiếng, liền gục trên mặt đất nức nở: “Nương nương, người không đồng ý thì thôi, sao lại đẩy nô tỳ như thế.” Không đợi Vũ Lâu kịp phản ứng, nàng ta nhìn về phía Lam Tranh, khóc thút thít tố cáo: “Lam Tranh, Băng Sơ sai rồi, không nên nói ra, làm nương nương tức giận, Băng Sơ sẽ rời khỏi Vương phủ, tìm nơi khác sinh sống.”

Lam Tranh nghe cố nhân vừa quay về nói thế thì hoảng hốt, cũng không tra rõ nguyên do, nói với Vũ Lâu: “Sao ngươi lại đẩy nàng, bình thường ngươi quát ta cũng không nói, giờ lại bắt nạt cả Băng Sơ!”

Được lắm, ra vẻ sợ hãi à, Vũ Lâu bùi ngùi thở dài, vớ phải củ khoai lang nóng bỏng tay rồi, một ả khóc như hoa lê đẫm mưa (hoa lê dưới mưa) hắt nước đen lên người ta, một tên ngu dại trì độn không nhìn thấu chân tướng sự việc, hai kẻ này hợp lại, sẽ làm nàng phiền lòng đến chết mất thôi.

Vũ Lâu cúi người đỡ Băng Sơ, Băng Sơ vừa thấy nàng đến, không chịu để cho nàng đỡ, liền đẩy nhẹ: “Đừng đụng vào ta…”

Vũ Lâu liền thuận thế ngã xuống, kêu một tiếng ôm lấy cổ tay, nhíu nhíu mày. Rên lên. Phi Lục cực kỳ phối hợp, kêu lên: “Tiểu thư, người làm sao thế?”

“Đau…” Vũ Lâu đau đớn cắn môi than nhẹ: “Đau quá, chắc là bầm tím rồi.” Nói xong nước mắt đã tràn đầy, vừa khẽ nhắm, đã chảy xuống hai gò má.

Nếu có người nói ta bắt nạt nàng thì phải làm sao? Đương nhiên là phải ra vẻ ta còn yếu đuối hơn nàng, không thể nào bắt nạt được nàng. Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần đánh nhau với ca ca, dù thua hay thắng, nàng cũng đều lấy bộ dạng mỏng manh yếu ớt để chiếm được sự đồng tình của cha mẹ.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »