Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 4171 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 80
chiến tranh lạnh

❊ ❊ ❊

Lam Tranh đưa tay lau khóe miệng, đau quá, e là mấy ngày này ăn uống cũng khó khăn rồi. Hắn nhìn Vũ Lâu, thấy nàng đang nhìn hắn chăm chăm. Nhất định nàng cũng rất hối hận, không ngờ lại xuống tay mạnh thế đây mà. Tần Vũ Lâu, giờ cô mau mau mà giải thích đi, mau mau làm ta vui vẻ, ta sẽ tha thứ cho cô.

“Đáng đời!” Nàng nghiến răng phun ra hai chữ.

Đáng đời? Đây là cảm nhận của cô à? Lam Tranh có chút bất ngờ: “Ngươi nói gì?”

“Ta nói là đáng đời! Còn dám chọc ta nữa, ta sẽ mạnh tay hơn đó!” Ngữ khí của nàng rất ác liệt, là tiếng nói từ trong đáy lòng nàng.

Lam Tranh không có tâm tình mà trêu chọc nữa, không vui gì cả: “Không có lần sau.” Nói xong, hắn bình tĩnh nhặt quần áo đêm qua cởi ra vứt trên đất, mặc vào, không thèm nhìn đến Vũ Lâu nữa.

Vũ Lâu thấy thái độ kỳ quái của hắn, cứ nghĩ hắn sẽ ầm ĩ bắt nàng nhận lỗi, không ngờ chỉ có một câu trầm thấp: “Không có lần sau”, rồi yên lặng như vậy.

Quên đi, kệ hắn, tốt nhất là như thế, nếu hắn lại làm ầm lên, thật không biết nên giải quyết thế nào. Hai người im lặng mặc y phục chỉnh tề, không nhìn đến đối phương nữa. Vũ Lâu đi trước vài bước, lại quay đầu xem Lam Tranh có đuổi kịp không, Lam Tranh thấy nàng quay lại nhìn mình, lạnh mặt hỏi: “Nhìn gì mà nhìn?”

Ai thèm nhìn ngươi! Vũ Lâu mặc kệ hắn, mở cửa đi ra ngoài. Lưu Hi và thị vệ đứng bên ngoài thấy Vương phi đi ra, lập tức tiến đến đón. Vũ Lâu đẩy bọn họ ra, vội vàng đi xuống lầu. Đến khi Lam Tranh đi ra sau, Lưu Hi không kìm được hỏi: “Vương phi làm sao…”

“Không cần để ý đến nàng.”

Nữ nhân đáng chết, dám đánh hắn, Độc Cô Lam Tranh hắn chẳng lẽ lại không rời được nàng hay sao.

Lam Tranh trực tiếp quay về Vương phủ, nghe tin Vũ Lâu còn chưa về. Chắc là nàng đã về Tần phủ rồi. Hắn chờ đến tối mịt cũng không thấy nàng về, trong lòng càng ấm ức, tốt nhất là đừng về nữa.

Ngày đầu tiên không có Vũ Lâu, hắn nhớ nàng.

Ngày thứ hai không có Vũ Lâu, hắn nhớ nàng, nhớ nàng.

Ngày thứ ba không có Vũ Lâu, hắn nhớ nàng, nhớ nàng, nhớ nàng.

………

Ngày thứ hai mươi tám không có Vũ Lâu…

Quen rồi‼!

Vài ngày đầu còn khó chịu, không quen việc không có ai bên cạnh ầm ĩ, nhưng vừa nghĩ tới thái độ xấu xa của nàng đối với hắn, lòng hắn cũng lạnh dần đi.

Ai thiếu ai thì không sống được chứ?

♣ ♣ ♣

“Vương phi đã về rồi —-”

Sáng sớm, thị vệ Huệ vương phủ còn đang ngái ngủ mở cửa ra, chợt thấy Vương phi bỏ đi hơn một tháng xuất hiện, nhất thời tỉnh táo, xoay người hô lớn.

Tiếng thông báo cực kỳ không trang trọng, chỉ như ngầm nói, mau đến mà xem này, Vương phi tự quay lại rồi, đến xem náo nhiệt đi.

Tần Vũ Lâu không để ý nhiều như vậy, lập tức nhập phủ, đi về phía tẩm điện. Trên danh nghĩa nàng vẫn là Vương phi, từ trên xuống dưới vương phủ đều biết Vương phi biết võ công, không ai dám ngăn lại. Vì thế, nàng đẩy cửa ra đi vào, nàng đã đoán trước giờ này Độc Cô Lam Tranh hẳn vẫn còn đang ngủ.

Quả không sai, hắn nghe tiếng động, vén màn lên hỏi: “Là ai?”

Thị nữ khiếp sợ nhìn Vũ Lâu, nhỏ giọng báo: “Là Vương phi ạ.”

Lúc này Vũ Lâu đã đi đến gần. Nàng quay về để giải thích, ngày đó ầm ĩ với hắn ở Ca Phỉ Lâu, hắn trực tiếp quay về Vương phủ, ngay cả cơ hội ân hận hắn cũng không cho nàng. Nàng cũng từng nghĩ muốn về, nhưng nghĩ đến hành vi hắn làm lúc đó lại không chịu được.

Một tháng nàng ở lại Tần phủ cũng không bình yên, mỗi ngày mẫu thân đều lải nhải bắt nàng quay về giải thích, nhưng Vũ Lâu bỏ ngoài tai, đến khi đầu hạ hoa nở rộ, nàng không cứng đầu được nữa mới quay về.

Lam Tranh nghe thấy báo là Vũ Lâu về, lập tức tỉnh ngủ: “Sao ngươi quay về?”

Vũ Lâu cố gắng nặn ra nụ cười dịu dàng tự nhiên nhất, nàng vén màn giúp hắn: “…… Ta quay về để……” Nhìn thấy tình cảnh trong màn, nàng không cười nổi nữa.

Trên giường còn có thêm một nữ tử đang ngủ, đang lười biếng đưa tay che ánh nắng hắt từ ngoài màn vào: “Vương gia… là ai vậy……”

Tim Vũ Lâu đau nhói như bị ai đâm một dao, mắt cay xè, nàng nhìn Lam Tranh: “Đây……”

“Ngươi không có ở đây, thì có người khác làm ấm giường thôi.” Hắn nhếch miệng, ra vẻ không sao cả nói.

Thì ra nàng chỉ là vật làm ấm giường, mà giờ còn là người đã bị thay thế nữa.

Lam Tranh cố tình làm ra vẻ còn buồn ngủ, chầm chậm nói: “Ngươi quay về làm gì?”

“Ta…… ta……” Vũ Lâu thở hắt ra một tiếng, rồi trưng ra một nụ cười tươi động lòng người: “Ta về lấy bình tuyết hứng trên sen trắng Thiên Sơn.”

“Tuyết hứng trên sen trắng Thiên Sơn?”

“Ừ, là một trong của hồi môn của ta, vẫn chôn giữa vườn mai trong phủ, ta muốn tặng cho Tấn vương điện hạ, đa tạ hắn lần trước nhường ta, để ta thắng, giảm thời hạn sung quân cho ca ca ta.”

Lam Tranh hừ nhẹ: “Sao ta không biết ngươi có hồi môn này.”

“Vậy giờ ngài biết rồi đấy.” Vũ Lâu cười buông màn xuống: “Không quấy rầy ngài nữa.” Nói rồi xoay người đi.

“Tần Vũ Lâu —-”

“Vương gia có chuyện gì?”

Nàng gọi hắn là Vương gia, muốn giữ khoảng cách với hắn sao?

“Ta………”

“Muốn cùng đến gặp Tấn vương điện hạ à?” Xưa nay hắn đều quấn quít lấy nàng, dù thế nào cũng phải đòi đi cùng bằng được.

“Thay ta vấn an Cửu ca.”

“Nhất định rồi.” Vũ Lâu hạ thấp người hành lễ rồi quay người đi ra ngoài.

“Vũ Lâu………”

“Có chuyện gì nữa không?”

Hắn phải thừa nhận, hắn tình nguyện nghe nàng hò hét, thậm chí tát hắn một cái, còn hơn nàng cười tươi như hoa thế này.

“Ngươi đưa đồ cho Cửu ca xong, rồi về đâu?” Nhà mẹ đẻ hay vương phủ?

“Vương gia mong ta về đâu?” Nàng không dám nhìn hắn.

Lam Tranh cứng đầu không chịu thua: “Tự ngươi suy nghĩ đi, tùy ngươi muốn làm thế nào thì làm.”

“Vâng.”

Chờ Vũ Lâu đi ra ngoài, Lam Tranh đẩy nữ tử bên cạnh ra, lạnh nhạt nói: “Ngươi đi được rồi đấy.”

Nàng kia đang nửa tỉnh nửa mê, không rõ chuyện gì: “Sao vậy Vương gia?”

“Cút.”

Nàng ta thấy Vương gia nổi giận, lập tức ngồi dậy, mặc quần áo xuống giường chạy ra ngoài. Lam Tranh ấm ức, hét ầm lên: “Lưu Hi — ngươi lăn ra đây cho bản Vương.”

Lưu Hi hầu ngoài cửa vừa thấy nữ nhân thị tẩm đêm qua chạy ra, lại nghe tiếng Vương gia giận dữ gọi mình, chạy vội ba bước thành hai, quỳ xuống dập đầu: “Vương gia, người gọi nô tài……”

“Vũ Lâu muốn vào, sao ngươi không ngăn lại?”

“Nô tài không dám mà.” Hắn ăn ngay nói thật.

Lam Tranh cũng hiều được điều này, nhưng vẫn không kìm được giận: “Ngươi canh ở cửa phủ cho ta, khi nào Vũ Lâu quay lại, thì tiến vào thông báo, nếu không, ngươi canh cửa phủ cả đời đi! Còn ngẩn ra đấy à, đi mau‼!”

“Dạ dạ, vâng.”

Lưu Hi hoang mang bối rối, vội vàng đứng dậy đi ra ngoài. Hắn đứng ngoài cửa phủ ngóng ngóng trông trông, tìm hình bóng Vương phi đến mòn con mắt. Nhưng mệnh của hắn cũng thật không tốt, buổi chiều bắt đầu có mưa nhỏ, đến nửa đêm cũng chưa tạnh.

Mà Vương Phi… cả đêm cũng không về.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »