Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 4136 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 94
là lam tranh hại nàng sao???

❊ ❊ ❊

“Thai chết trong bụng?” Vũ Lâu không thể tin được, máy móc lặp lại một lần, mắt nhìn chằm chằm Phương Lâm: “Ha ha, đừng làm ta sợ……” Nàng che miệng, mắt ngập nước nhưng vẫn như cười: “Xin ngươi, đừng làm ta sợ……”

Phương Lâm khẳng định: “Thật sự là đứa bé của cô chết rồi.”

“Sao lại như thế, rõ ràng ta rất…… rất chú ý mà……” Không dám để bị cảm, không dám ăn linh tinh, thật cẩn thận che chở cho đứa bé: “Hơn nữa, năm ngày trước đứa bé vẫn còn…….”

Chỉ có một kết quả, có người trong Tần phủ hạ dược nàng, không ngờ ngay cả ở nhà cũng không an toàn……

Nghĩ đến đây, người nàng không ngừng run lên: “Ta bị hại ở trong phủ……” Nàng hoảng sợ nhìn khắp mọi nơi, ngay cả nhà cũng không an toàn……

Phương Lâm vuốt cằm: “Lúc cô từ Huệ vương phủ về, y quan vẫn có thể chẩn ra hỉ mạch, khi đó đứa bé vẫn còn. Tức là con của cô mất ở đây.” Hắn chậm rãi nói ra suy đoán của mình: “Bệnh của cô, không giống như uống phải thuốc phá thai, nếu là uống thuốc, đột nhiên phá thai đi, thì mạch sẽ không vững vàng như bây giờ.”

Vũ Lâu mờ mịt: “Có ý gì?”

“Chà……” Phương Lâm thoáng suy nghĩ một chút, rồi hỏi: “Gần đây cô có tắm rửa không?”

“Đương nhiên có.” Vũ Lâu thoáng hiểu ra ý của Phương Lâm: “Ngươi nói là trong hương liệu có độc?”

“Cũng có thể.” Phương Lâm nói: “Trước kia ta từng gặp chuyện chính thê đổi hương liệu tắm rửa của thiếp thất, bóp chết thai nhi từ trong trứng nước. Ta bắt mạch cho tiểu thiếp đó, tình hình rất giống với cô, mạch đập vững vàng, không có hiện tượng suy yếu giống người uống thuốc phá thai. Nhưng đứa bé thì đúng là đã chết rồi……”

Vũ Lâu nhìn về phía Phi Lục, sắc mặt Phi Lục đã bị dọa đến trắng bệch cả đi, nàng nói: “Tiểu thư, tiểu thư, người đừng nhìn em như thế, em cũng không hề biết. Hương liệu người vẫn dùng là hàng năm do cục thượng cung ban cho các mệnh phụ mà.” Vì sợ hãi, Phi Lục vừa dứt lời đã òa lên khóc.

“Đừng khóc!” Vũ Lâu nói: “Đem hương liệu đến đây để Phương đại phu xem.”

“Vâng.”

Phi Lục lau nước mắt, nhanh chóng cầm một hộp bạc khắc hoa đến, mở ra đưa cho Phương Lâm. Phương Lâm cầm một nhúm đưa lên mũi ngửi ngửi, rồi lắc đầu: “Không có gì khác thường cả.”

“Không phải hương liệu có vấn đề à?” Vũ Lâu thất vọng, toàn thân như nhũn cả ra, dường như không chỉ có đứa bé mất đi, mà chính nàng cũng như đã chết vậy.

Phương Lâm thả hộp bạc xuống, bắt lấy tay Vũ Lâu: “Cô dẫn ta đi qua những nơi mấy hôm nay cô sinh hoạt, xem có phát hiện gì không.” Vũ Lâu vội vàng đi giầy, đưa Phương Lâm đi qua một lần những chỗ nàng đã đi qua. Tần Khải Canh không biết hai người đang làm gì, nhưng thấy vẻ mặt của Phương Lâm và Vũ Lâu đều nghiêm trọng, cũng không dám hỏi nhiều, chỉ đi theo sau hai người.

Đi hết một vòng, Phương Lâm vẫn không phát hiện có gì lạ. Hắn nhíu mày, suy nghĩ kỹ càng một lần, đột nhiên nhớ ra: “Sao ta lại quên mất nhỉ! Nhất định là thế rồi! Mau dẫn ta đến phòng chứa đồ.”

“Vâng.” Phi Lục trả lời, chạy lên trước dẫn đường.

Đoàn người đi nhanh đến phòng chứa đồ, Phương Lâm nhặt lên một miếng vải gấm, nhìn xuống thùng tắm, cúi người ngửi ngửi, rồi nói với Vũ Lâu: “Kẻ đầu sỏ đây rồi.”

Chân thị chen vào: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Các ngươi đang tìm gì thế?”

Vũ Lâu ngơ ngác hỏi: “Đầu sỏ?”

Phương Lâm nói: “Thùng tắm này được làm từ củi đã tẩm qua xạ hương. Mỗi khi tắm, đổ nước nóng vào, thì xạ hương ngấm trong củi sẽ tỏa hương, mà mùi xạ hương lại bị mùi của hương liệu giấu đi, nên ngươi không phát hiện ra.”

Vũ Lâu chỉ cảm thấy đầu óc như mê muội đi, không biết nên làm thế nào, lại bật cười nói: “Nói vậy, là ta đã ngâm trong nước có thuốc sảy thai suốt năm ngày vừa rồi?” Thảo nào nàng không có cảm giác gì, đúng là nước ấm nấu ếch (*), độc tính gây sảy thai của xạ hương từ từ ngấm vào cơ thể nàng, giết chết con của nàng.

(*) Nước ấm nấu ếch: giống câu mưa dầm thấm đất của mình ấy. Câu nước ấm nấu ếch này là dựa theo thí nghiệm sinh học, đặt một con ếch vào một cốc nước sôi, thì ếch nhảy ra ngay lập tức, nhưng cho vào một cốc nước ấm, rồi từ từ đun lên, ếch ta bơi tung tăng, đến khi nước nóng quá không chịu được thì cũng không còn khả năng phản kháng nữa… (nguồn zhidao.baidu.com)

Chân thị lắp bắp: “Thùng tắm này…… là tháng trước sau khi Vũ Lâu rời đi, ta cho thợ mộc làm. Lão gia, lão gia, thợ mộc kia đâu?”

Tần Khải Canh ngẩn ngơ lắc đầu: “Không biết đi đâu rồi.” Việc đóng, chế các đồ thường dùng trong phủ đều tùy tiện thuê thợ ở bên ngoài về làm, khi xong việc thì thợ cũng rời phủ đi kiếm việc nơi khác.

Phương Lâm sờ thùng tắm nói: “Cho dù có tra ra được là thợ nào làm, cũng vô ích thôi. Vấn đề không phải ở thợ, mà là ở gỗ. Về phần gỗ này từ đâu ra, thì ai có thể tra? Người ta đã nghĩ ra cách này để hại Vũ Lâu, thì việc giải quyết gọn ghẽ hậu quả cũng phải lo đến rồi.”

“Phương đại phu……” Vũ Lâu nức nở: “Ngươi nghĩ là ai muốn hại ta?”

Phương Lâm lắc đầu: “Ta cũng không biết, theo tính cách của cô, thì chắc hẳn cũng gây thù chuốc oán với không ít người. Nhưng mà, người muốn dùng kế liên hoàn hại cô, thì cũng không phải hạng người đơn giản. Ít nhất là hắn biết cô đã từng ghé Tấn vương phủ, lại biết cô có thai. Như vậy mới có thể dùng dược làm rối loạn hỉ mạch của cô, khiến cô bị nghi oan. Còn biết chắc sau khi bị oan cô sẽ tức giận bỏ Vương phủ về nhà, cho nên chuẩn bị thùng tắm tẩm xạ hương từ trước khiến cô sẩy thai.”

Vũ Lâu cắn môi oán hận nhìn Phi Lục, chuyện nàng mang thai chỉ có Phi Lục và Phương Lâm biết. Phương Lâm thì không có nghi ngờ gì, như vậy chỉ còn lại Phi Lục. Ánh mắt mọi người đều dồn về phía Phi Lục, khiến nàng sợ hãi quỳ sụp xuống đất khóc ròng: “Tiểu thư, người phải tin em, thật sự em không làm chuyện gì hại người, hu hu, từ bảy tuổi em đã đi theo tiểu thư, làm sao em dám làm chuyện thế này chứ……”

Vũ Lâu nén nước mắt, cố gắng giữ vững lý trí: “…… Ta cũng không tin em sẽ hại ta, nhưng em nói cho ta biết, chuyện ta có thai em có nói với ai hay không?”

“Em……” Phi Lục ngập ngừng.

“Nói!”

“Em nói với….. Lưu công công…… Lưu Hi.” Phi Lục nói: “Khi tiểu thư hồi phủ thấy Vương gia cùng với nữ nhân khác, lúc người giận dữ bỏ đi, em tức quá, có nói với Lưu công công, Vương phi đã mang cốt nhục của Vương gia, mà còn phải chịu nhục nhã thế này…… Nhưng mà, Lưu hi cam đoan sẽ không nói cho Vương gia.”

Mọi người ngạc nhiên. Lời nói của một tên nô tài như Lưu Hi thì làm sao mà tin được, có chuyện tốt có thể lĩnh thưởng lớn thì nhất định sẽ báo cho chủ nhân. Ngay cả Vũ Lâu cũng không thể tin được, nghe Phi Lục kể xong, thì thào nói: “Chẳng lẽ Lam Tranh đã biết từ trước rồi? Tại sao còn nghi ngờ ta?”

Lúc này Tần Khải Canh mới nói: “…… Chỉ có một lý do. Đó là tất cả mọi việc đều do Huệ vương làm.”

Vũ Lâu vẫn còn đang ngỡ ngàng với thông tin kinh người vừa rồi, nên dường như nghe gì cũng không còn thấy kinh ngạc nữa, nàng ngơ ngác hỏi: “Cha, cha nói gì thế? Lam Tranh làm ư?”

Tần Khải Canh túm lấy Vũ Lâu, môi run lên: “Nếu Huệ vương đã tỉnh lại từ lâu, thì hắn có thể làm tất cả để trả thù Tần gia chúng ta, trước là để con chịu oan, sau lại làm con mất đi đứa bé. Nếu không phải hắn, con nghĩ ai còn có thể biết được mọi việc, mà nghĩ ra kế hoạch kín kẽ như vậy để hại con?”

“Lam Tranh ư?”

Hắn làm hại nàng sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »