Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 4137 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 81
lựa chọn

❊ ❊ ❊

“Phương Lâm, sao ta lại ở chỗ của ngươi?”

Đầu Vũ Lâu đau như muốn nứt ra, đưa tay lên ôm trán, xoa xoa huyệt thái dương. Nàng nhớ rõ hôm qua về tìm Lam Tranh……

Nàng ôm bình tuyết hứng trên sen trắng Thiên Sơn kia ngồi trong xe ngựa vừa khóc vừa mắng Lam Tranh với Phi Lục. Đến Tấn vương phủ, gặp Độc Cô Diệp Thành, sau đó……

“Là ta đưa cô về đây.” Phương Lâm rót một ly trà giải rượu, đưa cho Vũ Lâu đang nằm trên giường: “Coi cô kìa, tửu lượng kém mà còn uống nhiều như thế.”

“Ta uống rượu?” Nàng chỉ chỉ vào mình. Sao thế được, nàng đưa cho Tấn vương bình tuyết hứng trên sen trắng Thiên Sơn, dùng để pha trà là loại hảo hạng nhất. Thưởng thức trà, luận thơ văn là việc thanh nhã nhất, sao lại say được.

Đúng lúc này, Phi Lục cầm khăn lạnh đi đến, nói chen vào: “Đúng nha, tiểu thư đưa cho Tấn vương điện hạ bình tuyết đọng kia, điện hạ rất thích, lại nói ngài ấy vừa có rượu nho của nước Cao Xương tiến cống, nên tặng tiểu thư một bình, để người mai về cho Vương gia. Sau đó…… người nói không muốn đưa cho cái tên vô lương tâm kia, sau đó ngang nhiên cầm bầu rượu uống hết.”

“………” Vũ Lâu không tin mình có thể làm ra chuyện thô lỗ đến như vậy: “Thật sao?”

“Ừ.” Phương Lâm tiếp lời: “Đúng lúc ta đang ở Tấn vương phủ, nên đã đưa cô say khướt về y quán.” Hắn nghe Phi Lục nói, Vũ Lâu và Huệ vương giận dỗi, không muốn quay về Vương phủ, mà bên phía Tần phủ, thì Vũ Lâu đã nói trước là sẽ về làm hòa với Huệ vương rồi, nếu cứ say khướt như vậy mà về, nhất định sẽ bị Tần phu nhân giáo huấn, đành phải đem nàng về đây.

“Em đã nói để tiểu thư nghỉ ngơi ở Tấn vương phủ cũng được, nhưng Phương đại phu nói không nên, rồi đem tiểu thư về đây.” Phi Lục than thở: “Đến hơn nửa đêm, Tấn vương điện hạ mới đồng ý.”

Phương Lâm lườm Phi Lục một cái, lạnh nhạt nói: “Trước đây tiểu thư nhà cô có hôn ước với Tấn Vương điện hạ, ở lại phủ của hắn mờ ám như vậy làm sao được.”

“Ngủ lại thì ngủ lại, cho Vương gia tức chết đi, sáng hôm qua tiểu thư hồi phủ, là do gặp Vương gia cùng nữ nhân khác… Ai nha, không nói nữa! Nếu không tiểu thư cũng chẳng làm ra chuyện như vậy!”

Đúng là lằng nhằng. Hắn đưa trà giải rượu sang cho Vũ Lâu, hắng giọng nói với nàng: “Về sau cô đừng lỗ mãng như vậy, dù sao cô cũng đang mang thai. Không nên uống rượu nữa.”

“A?” Đầu Vũ Lâu vẫn còn rất đau, nghĩ là mình nghe nhầm: “Ta có cái gì?”

Phương Lâm nói rõ từng chữ một: “Thai nhi, con của Huệ Vương. Nghe rõ chưa.”

Nàng ngạc nhiên khẽ nhếch miệng, sau đó lại hỏi Phương Lâm: “Không chuẩn đoán nhầm chứ?”

“Cô hạ nhục ta đấy à?”

“Xác nhận lại lần nữa đi, trí giả thiên lự tất hữu nhất thất.” (*)

(*) Kẻ mưu trí cũng có lúc sơ sót.

Phương Lâm không có cách nào, nắm lấy cổ tay nàng, chẩn lại lần nữa, xác nhận: “Phải được hơn một tháng rồi.”

Nàng có con với Lam Tranh. Nàng đặt tay lên bụng, mờ mịt nhìn Phương Lâm: “Sao ta không có cảm giác gì cả?”

“Mới một tháng thì cảm nhận làm sao được. Chờ đó, ta lấy cho cô quyển sách, về tự nghiên cứu đi.”

“Từ từ đã! Không cần đâu.” Quyển sách lần trước của hắn đã hại nàng thê thảm như thế rồi, giờ sống chết cũng không dám lấy sách từ chỗ hắn nữa, vạn nhất lại để Lam Tranh thấy được……

“Tùy cô, không lấy thì thôi.” Phương Lâm nói tiếp: “Ta nhiều lời một chút, khuyên cô thế này, mới hoài thai, trong vòng hai tháng này không nên sinh hoạt phòng the, nếu không có thể sảy thai đấy. Tuy rằng sau này còn có thể có lại, nhưng sẽ rất hại người. Ta không muốn cô bị như thế.”

“…… Cảm ơn ngươi.” Nàng còn có thể nói gì được nữa.

“Không cần cảm ơn ta, ai bảo hai nhà ta có giao tình.” Phương Lâm đưa ngón trỏ đè lên vết sẹo trên mặt Vũ Lâu: “Thương thế của ngươi phục hồi cũng không tệ, nhưng nếu nhìn kỹ vẫn thấy màu da hồng nhạt ở đó khác với da xung quanh. Không có cách nào khác, chỉ có thể chờ thời gian từ từ xóa mờ đi thôi. Qua hai ba năm nữa sẽ nhạt hơn.”

“Lâu vậy à.”

“Sao lúc ngươi cắt ngươi không nghĩ đi.” Phương Lâm hừ giọng: “Hơn nữa, ngay cả mặt mình ngươi còn có thể hủy vì Huệ vương, sao lại còn quậy phá gì nữa vậy, đừng tự gây sức ép cho mình nữa, thành thành thật thật mà nhàn nhã qua ngày đi. Không có chuyện gì thì đừng tự mình tìm lấy, chờ đến sau này, sẽ có lúc ngươi hoài niệm cuộc sống bình thản đấy.”

Nhắc đến Lam Tranh, Vũ Lâu tức tối: “Hắn là cái đồ tinh trùng lên não, ta vắng nhà chưa đến một tháng, hắn đã đi tìm nữ nhân khác rồi.” Nói xong, trong lòng nàng chua xót, tức không chịu được.

Phương Lâm cười nhạt: “Thú vị thật, Vương gia tìm nữ nhân thì làm sao nào. Ngay cả mấy tên quan nhỏ ở Thái y viện nhà còn nuôi mấy phòng tiểu thiếp, Huệ vương điện hạ đường đường là một Thân vương con ruột của Hoàng hậu, lúc cô không có ở phủ đi tìm nữ nhân khác, thì cô làm ầm lên, cô cho cô là ai? Hắn phải thủ thân như ngọc vì cô sao?”

Vũ Lâu bị hắn trách, mất mặt không nhịn được: “Phương Lâm, ngươi đứng về phía ai hả?”

“Ta đứng trên lập trường của mình mà khuyên cô.”

“…………”

“Được rồi, được rồi, đừng trừng mắt lên nữa. Ta biết mắt cô to rồi. Thành thật mà quay về sống yên bình đi. Ít nhất cô còn có nam nhân chờ cô, tốt hơn ta nhiều.”

“……….”

Vũ Lâu và Phương Lâm bốn mắt nhìn nhau, đồng thời khẽ thở dài một tiếng.

Nàng dùng đồ ăn sáng đơn giản ở y quán của Phương Lâm, nằm thêm một lúc nữa, thấy khá hơn một chút, liền đứng dậy, quay về Vương phủ.

Sau cơn mưa đêm qua, trời nắng gắt như lửa. Vũ Lâu hỏi nơi Lam Tranh đang ở, đi về sau hoa viên tìm hắn.

Từ xa đã nhìn hấy hắn đang ngồi trong tiểu đình, chống cằm, ngẩn người. Ánh nắng dường như cũng lưu luyến dung nhan thế gian ít có của hắn, đắm chìm trong ánh sáng, hắn đẹp như thiên tiên.

Yêu nghiệt, yêu nghiệt. Vũ Lâu thầm nói. Nàng nhìn thấy tên yêu nghiệt kia cầm một ly rượu bạch ngọc, kề lên miệng. Vũ Lâu vừa mới bị rượu tra tấn, lập tức đi vội đến, giật lấy ly rượu của hắn, cả giận nói: “Còn học uống rượu nữa hả?”

Lam Tranh giật mình nhìn Vũ Lâu, trong lòng lại mắng, tên khốn Lưu Hi, đã dặn phải thông báo với hắn, lại chết ở đâu rồi.

“Tối qua ngươi đi đâu?”

“…… Ngươi quản à?”

Lam Tranh tức muốn hộc máu, hắn còn chưa phát giận, nàng lại còn dùng giọng điệu gì đây. Trước mặt hắn có hai con đường, hướng thứ nhất, ầm ĩ với nàng một trận, sống chết gì cũng được, nàng bỏ về nhà mẹ đẻ. Hướng thứ hai………

“Sao ta phải mặc kệ?” Lam Tranh đứng lên, vỗ bàn đá, liếc mắt nhìn Vũ Lâu, sau đó ôm cổ nàng, chơi xấu: “Sao ta phải mặc kệ, ngươi là Vương phi của ta, bị ta hôn rồi, bị ta sờ rồi, ăn ngủ với ta, ta mặc kệ ngươi thì ai quản ngươi.”

Lại…… lại nữa rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »