)
(*) Tích Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài hóa bướm bay lên trời. Hầu như mọi người đều biết đến đôi trẻ này rồi nhé Còn nếu không biết thì chi tiết xin liên hệ wikipedia. Dài lắm mình không trích dẫn được.
“Không ngờ ngươi còn hiểu và biết giám định tranh chữ nữa cơ đấy.”
Tần Vũ Lâu biết mình lỡ lời, xấu hổ cười cười: “Chỉ biết sơ sơ thôi.”
“Bản vương không hiểu biết mấy thứ này, cây quạt này cũng quên vì sao mà có rồi.” Hắn gập cây quạt lại, đưa cho nàng: “Tặng ngươi.”
p/s: Chương này phải cảm ơn cô Ong MD đã bớt thời gian ra để beta lại cho mẹ Cherry. Mẹ Cherry cực kỳ là cảm kích, từ lúc bắt đầu làm đến giờ không có ai beta cho nên mẹ Cherry cũng rất mù mờ, không biết mình làm có ổn không, không biết có sai ở đâu không, cũng không biết văn vẻ có chỗ nào ấm ớ quá không ^^ Nên chương này mẹ Cherry đã nhờ cô Ong beta hộ.
Ở đây có những đoạn mình để Tấn vương xưng với bạn Vũ Lâu là ta/cô, có đoạn là ta/ngươi, là vì muốn diễn tả tâm tình của nhân vật khác nhau, cũng giống lần trước bạn Tấn vương đột nhập vào phòng bạn Vũ Lâu, có chỗ mình để ta/nàng, vì bạn í đùa cợt, trêu chọc bạn Vũ Lâu, còn chỗ để ta/ngươi thì là nói chuyện nghiêm túc Đây là cố ý chứ k phải mình nhầm đâu nhé.