Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Lượt đọc: 3890 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »
Chương 84

❊ ❊ ❊

Ngọn lửa nến thấp dần, là do bấc nến đã lụi xuống, Hàn Ất nhặt chiếc trâm gỗ rơi bên gối, hắn ôm lấy người trong lòng nghiêng mình qua, dùng trâm gỗ khều bấc nến lên, chẳng ngại nóng mà ngắt đi một đoạn.

“Cẩn thận bị bỏng.” Đan Tuệ nhắc nhở.

“Da ta dày, không sợ bị đốt.” Hàn Ất lại tựa vào đầu giường.

Trên nóc khoang đột nhiên vang lên tiếng lạch cạch, trời mưa rồi.

Mưa mỗi lúc một lớn, hạt mưa nện xuống mạn thuyền như hạt đậu rải rác, tiếng mưa át cả tiếng gió, cũng đè nén muôn vàn động tĩnh của thế gian phàm tục, cứ ngỡ như trên đời này chỉ còn sót lại một con thuyền, chỉ còn lại hai người.

Đan Tuệ và Hàn Ất đều im lặng, hai người ăn ý tận hưởng sự yên bình mà đêm mưa mang lại.

Không biết qua bao lâu, nến đã cháy hết, khoang thuyền trở lại bóng tối, chiếc gối trượt khỏi giường, hai người ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Một trận mưa đêm trút xuống, mùa đông ở Thượng Hải càng thêm lạnh lẽo, trong gió mang theo cái ẩm ướt sắc lẹm như lưỡi đao, từng nhát từng nhát đâm vào khe xương, áo quần mùa đông trên người có mặc dày đến mấy cũng vô dụng, cứ hễ ra gió là cả môi miệng đều run cầm cập.

Trời sáng mưa vẫn chưa tạnh, Hàn Ất không để Đan Tuệ dậy, hắn làm cơm xong bưng đến tận giường ăn cùng nàng, sau đó thắp một ngọn nến mới để nàng cuộn mình trong chăn đọc sách, còn hắn tranh thủ lúc mưa nhỏ đi quét dọn mạn thuyền.

Trên mặt sông mịt mù sương nước không thấy bóng thuyền, hai bên bờ sông không bóng người qua lại, ngày đông giá rét, người ta đều chui rúc trong nhà trốn tránh cái lạnh căm căm.

Hàn Ất quẳng cây chổi, sải bước lên lầu hai, hắn đẩy cửa hỏi: “Gọi ta có việc gì?”

“Muốn nói chuyện với chàng, mau vào đây.” Đan Tuệ dựa vào đầu giường vẫy tay, nàng ngồi trong chăn, khoác thêm áo lông cáo, tóc tết lệch sang một bên xõa trước ngực, đôi mắt long lanh khẽ lườm, nũng nịu bảo: “Chàng ngốc à? Bên ngoài không lạnh sao?”

Hàn Ất liếc nhìn tay nàng, những ngón tay thon thả đặt trên mặt giấy đầy chữ nghĩa dường như cũng mất đi màu sắc, hắn nhìn thấy liền muốn dời mắt đi chỗ khác.

Hắn nhìn quanh mặt nàng vài cái, ngập ngừng hỏi: “Nói gì?”

Ngón tay Đan Tuệ gõ nhẹ ba cái lên trang sách, tiếng gõ lên mặt giấy cứng kêu “bùng bùng” ba tiếng: “Ta kiểm tra xem chàng biết được bao nhiêu chữ.”

Tiếng trống nặng nề nện vào tim, Hàn Ất kinh hãi quay người định bỏ chạy.

“Chàng đứng lại!” Đan Tuệ hét lớn, “Quay lại cho ta!”

Hàn Ất nghiến răng, bước chân dừng lại, nhưng trong lòng lại rất muốn được như Hắc Đại, dứt khoát bỏ chạy lấy người.

“Quay lại, mau lên.” Giọng Đan Tuệ dịu xuống, thấy hắn không nhúc nhích, nàng lại lên giọng: “Muốn ta xuống giường lôi chàng vào phải không?”

Hàn Ất bất đắc dĩ xoay người lại, mặt mày bí xị, ánh mắt đầy oán hận.

Đan Tuệ cười ngất, nàng tươi cười nói: “Ta có giết chàng đâu mà sợ.”

“Hay là ta hầu hạ nàng đi ngủ nhé.” Hàn Ất vờ như định c** q**n áo.

Đan Tuệ mắng hắn một tiếng: “Chẳng đứng đắn gì cả. Lại đây, nói chuyện chính sự với chàng, chàng xem mấy chữ này chàng có nhận ra không?”

Hàn Ất tháo đấu lạp, rướn người nhìn thử, cố gắng nhận mặt một hồi cũng chỉ đọc được sáu chữ, trong đó lại có hai chữ sai. Đan Tuệ lật sang trang khác, lại chỉ mấy chữ nữa hỏi hắn.

Hàn Ất nhìn cuốn sách dày cộp này, trên người bỗng dưng đổ mồ hôi hột, một trang nhận được năm sáu chữ thì cả cuốn cũng phải đến hàng trăm chữ… Lại gặp phải một chữ lạ, trán hắn vã mồ hôi. Hắn liếc nhìn nàng một cái, thấy nàng đang cười tủm tỉm nhìn mình, hắn thẹn quá hóa giận, đè người nàng vào trong chăn, cách lớp chăn bông mà phát cho mấy cái vào mông.

Đan Tuệ cười lớn, cười đến mức gần như không thở nổi.

“Cố ý xem trò cười của ta phải không?” Hàn Ất nghiến răng nghiến lợi nói, hắn đoạt lấy cuốn sách ném lên rương quần áo.

Đan Tuệ kéo hắn ngồi dậy, nàng nén cười, nói: “Chàng biết cái này gọi là gì không? Gọi là thẹn quá hóa giận đấy.”

Hàn Ất lườm nàng một cái, rồi lại nhanh chóng quay đi, nàng cười đến mức mặt mày đỏ bừng, hai má như được nhuộm sắc hoa đào, đôi mắt hạnh tràn đầy ý xuân, trong mắt chứa đựng ngọn lửa nhảy nhót, hun nóng cả da thịt hắn.

“Chàng nhận mặt chữ đúng là không nhiều, thế này không được. Ta nhớ trong khoang này có bút lông và nghiên mực, chàng đi tìm đi, ta dạy chàng nhận mặt chữ.” Thấy hắn không bằng lòng, Đan Tuệ bồi thêm: “Sau này lúc chàng không ở bên cạnh ta, nếu ta gặp rắc rối phải dời nhà hay đi lánh nạn, ta sẽ để lại thư từ cho chàng. Chàng mà không biết chữ thì làm sao tìm được ta?”

Hàn Ất im lặng một lát, hắn luôn lẩn tránh nghĩ đến những chuyện như vậy, mà nàng thì mắt vẫn đầy ý cười, dường như chẳng hề để tâm đến chuyện “rắc rối” hay “lánh nạn”.

“Đi đi.” Đan Tuệ đẩy hắn một cái.

Hàn Ất đứng dậy đi tìm kiếm, nghiên mực và bút lông đều đã từng được dùng qua, còn có nửa rương giấy tuyên thành hơi ẩm. Hắn mang hết cho nàng, lại đi sang bốn khoang thuyền khác lục tìm một lượt, cuối cùng bê về một cái bàn nhỏ đã lau sạch sẽ đặt lên giường.

Mưa đông rả rích suốt ba ngày, Đan Tuệ liền dạy Hàn Ất suốt ba ngày, nàng không yêu cầu hắn phải biết viết, chỉ yêu cầu hắn phải thuộc lòng những chữ mà nàng đã chọn ra để dạy.

Mưa tạnh rồi, nhưng trời vẫn chưa hửng nắng, từ sáng đến tối đều u ám, đêm đến cũng chẳng thấy trăng sao.

“Ta đi đây.” Hàn Ất đứng bên giường nói.

Đan Tuệ “ừm” một tiếng: “Cẩn thận một chút, đi nhanh về nhanh.”

Hàn Ất nhìn nàng vài cái, sau khi mở cửa bước ra ngoài lại ló đầu vào hỏi: “Hay là nàng đi cùng ta đi? Để nàng một mình trên thuyền ta không yên tâm.”

“Ta không đi đâu, lạnh chết đi được.” Đan Tuệ từ chối, “Chúng ta ở trên thuyền bao lâu nay cũng chẳng thấy ai lẻn lên thuyền gây sự, không lẽ chàng vừa đi là có trộm ngay. Trộm làm sao biết đêm nay chàng rời thuyền được chứ, chàng đi nhanh về nhanh, ta sẽ không sao đâu.”

Nếu mà thực sự xui xẻo đến mức đó, Đan Tuệ cũng cam chịu.

Hàn Ất nghĩ cũng đúng, hắn không lề mề nữa, đóng cửa khoang rồi nhanh chóng rời đi.

Hơn nửa canh giờ sau, Hàn Ất mang theo hơi sương trở về, Đan Tuệ vẫn chưa ngủ, nghe thấy tiếng bước chân liền vội vàng thắp nến.

“Có sợ không?” Hàn Ất vừa vào cửa đã hỏi.

Đan Tuệ mỉm cười: “Cũng có chút sợ. Tình hình thế nào rồi?”

“Trong nhà đã bị người ta lục lọi, cửa cũng bị đá hỏng mất, xem chừng Hắc Đại đã sớm rời khỏi trấn Thượng Hải.” Chỉ khi hắn ta biến mất, người tìm hắn ta mới đến nơi hắn ta ở để tìm manh mối.

Hàn Ất c** q**n áo nằm lên giường, hắn thổi tắt nến, nói: “Ngủ thôi.”

*

Ngày hôm sau, Hàn Ất xuống thuyền đi tung tin, đem bí mật giấu trong bãi muối và tung tích của đám phu muối truyền ra ngoài.

Hai ngày sau, quan phủ bị bao vây. Sai nha vừa bắt một nhóm người trấn áp được cuộc bạo động xong, thì Hồ Lỗ nhận được tin tức lại tìm đến quan phủ.

Thị bạc Phân ty sứ lập tức điều động nhân thủ đánh nhau với người Hồ Lỗ.

Hào kiệt các lộ ẩn thân tại trấn Thượng Hải lần lượt đứng ra, Hàn Ất cũng gia nhập vào cuộc chiến quan dân phối hợp vây quét Hồ Lỗ này.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang