Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Lượt đọc: 3890 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »
Chương 65

❊ ❊ ❊

Nhờ có Đan Tuệ kéo dài thời gian, cộng thêm việc Hàn Ất quay về kịp lúc, gia sản mà hai người tích góp bấy lâu nay không mất một văn nào.

Hành lý của Hàn Ất ít ỏi, quý giá nhất là tám mươi quan tiền sắt mà hắn nhờ phu thuyền đổi giúp, hắn nhanh chóng thu dọn đồ đạc của mình, xách theo tay nải nặng trịch trở về phòng bên cạnh.

Đan Tuệ đã bình tĩnh lại, nàng tháo gỡ “ma nữ” buộc sau cánh cửa, cởi la quần ra mặc vào người. Búi tóc giả thì không cần nữa, nhưng bông và chiếc quần trong còn ẩm một nửa thì vẫn phải mang theo.

Hàn Ất lúc này mới phát hiện trong phòng không thắp đèn dầu, hắn lấy đá lửa ra châm đèn, căn phòng bỗng chốc sáng rực lên.

Đan Tuệ nhìn rõ hai nam nhân một chết một hôn mê nằm ngoài cửa, nàng liếc hắn một cái rồi nói: “Đám người xông vào thôn này không ít đâu, chúng ta mau đi thôi, tránh để chúng tụ tập lại rồi kéo đến tìm chuyện.”

“Không sao, một lũ ô hợp thôi.” Hàn Ất không để tâm đến hạng người trong thôn này, hắn đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt rồi hỏi: “Nàng xem xem, còn sót thứ gì không?”

“Không có.” Quần áo và trang sức của Đan Tuệ đều để trong tay nải, dùng xong là cất vào ngay, không bao giờ để bừa bãi trong căn phòng tạm trú này. Tuy nàng không nỡ rời bỏ nơi đây, nhưng trong lòng đã sớm chuẩn bị tâm thế ra đi bất cứ lúc nào.

Hàn Ất “ừ” một tiếng, hắn nắm chặt hai cái tay nải đặt trên giường, nhưng mãi vẫn không cử động.

Đan Tuệ nhìn hắn chăm chú, hắn khẽ nâng mí mắt đối diện với nàng. Nàng rủ mắt xuống, khẽ bảo: “Chàng đi đi, ta ở đây đợi chàng.”

Hàn Ất giơ tay v**t v* gương mặt nàng, trong lòng thoáng qua một cảm xúc lạ kỳ khó tả, hắn chưa nói gì mà nàng đã hiểu ý hắn.

“Không cần đi nữa, người tới rồi.” Ngón tay hắn khẽ động, lau đi vệt bụi bặm trên gò má nàng.

Đan Tuệ sững người, hàng mi dài rủ xuống khẽ rung động, ánh mắt dừng lại trên ngón tay hắn. Hắn từ nhỏ đã học võ, bàn tay to và có lực, đốt ngón tay gồ lên, đầu ngón tay phủ một lớp chai dày. Lớp chai đó lướt qua mặt nàng, cọ đến mức hơi đau, nhưng sau cái đau ấy lại là cảm giác ngứa ngáy râm ran.

“Tới rồi.” Hàn Ất thu tay lại nhìn ra ngoài cửa, hắn dặn dò: “Nàng ở trong phòng, đừng ra ngoài.”

Dứt lơi, hắn cầm đại đao bước ra, lúc đi ngang qua hiên nhà, hắn đá một cước vào gã nam nhân đang nằm bò trên ván cửa giả vờ ngất: “Không muốn chết thì bò dậy, xách theo xác đồng bọn của ngươi lết ra ngoài với ta.”

Trụ Tử không dám giả vờ nữa, hắn ta mặt mày kinh hãi bò dậy, không dám nhìn vào trong phòng thêm cái nào, kéo cái xác còn hơi ấm rời khỏi cửa.

“Nhị gia, chính là nhà đó.”

Hàn Ất bước ra khỏi cửa lớn không còn cánh cửa đâu, liếc mắt đã thấy những bóng người chập chờn chen chúc kéo đến, hắn cẩn thận lắng tai nghe một chốc, đoán chừng chỉ có khoảng hai ba mươi người, nhưng lại đi đứng lôi thôi kéo dài mấy trượng. Tâm thế hắn lập tức định đoạt, đây chỉ là một lũ giặc cỏ không thành tựu gì, lòng người không đồng nhất, tham sống sợ chết. Hắn chỉ cần giết thêm hai tên nữa, số còn lại chắc chắn sẽ sợ tới mức tháo chạy tứ tán.

Trên thanh trường đao bạc còn vương những vệt máu đỏ tươi, giữa đêm khuya tuyết phủ đầy đất trông vô cùng nổi bật, chẳng đợi Hàn Ất lên tiếng, thanh đại đao này đã chém bay ba phần nhuệ khí của đối phương.

“Nhị gia, cứu ta!” Trụ Tử gào lên một tiếng.

“Chẳng hay tráng sĩ là nhân sĩ phương nào?” Người nam nhân dẫn đầu ăn mặc kiểu văn sĩ lên tiếng hỏi.

Hàn Ất không trả lời câu hỏi đó, hắn chống đại đao xuống đất nói: “Không muốn chết thì mang theo người của ngươi cút ngay, đồ đã trộm được đều phải để lại.”

“Hóa ra là một vị hiệp khách?” Nhị gia cười một tiếng, hắn ta ôn tồn nói: “Đêm nay không biết hiệp sĩ nghỉ chân tại tiểu viện này, bọn ta mạo phạm rồi, mong lượng thứ. Có điều ở trong thôn này, ngươi và ta đều là người ngoài, vốn là nước sông không phạm nước giếng, còn xin hiệp sĩ đừng quản chuyện của người khác.”

Thanh đao Hàn Ất đang chống khẽ xoay, hắn vung đao lên cân nhắc rồi bảo: “Xem ngươi nói năng chữ nghĩa như vậy, chắc là người có học? Thư sinh mà sa cơ đến mức đi làm đạo tặc? Thôn này tuy không người ở nhưng nhà có chủ, ta là mượn chỗ ở tạm, các ngươi là tặc, không thể đánh đồng làm một. Bớt nói lời thừa thãi, không làm theo lời ta thì đêm nay để mạng lại đây.”

Trụ Tử nghe ra ý tứ của hắn, đây là muốn tha cho bọn họ một con đường sống? Vội vàng biết điều phụ họa: “Nhị gia, nghe lời hắn đi, hắn nói thật đấy, Trọng Sơn huynh đệ đã chết dưới đao của hắn rồi.”

Đồ đạc để lại thì để lại, giữ mạng trước đã, cùng lắm vài ngày sau bọn họ lại tới một chuyến, Trụ Tử đã sớm tỉnh, nghe thấy cuộc đối thoại trong phòng, hai người này đêm nay sẽ đi ngay.

Lời của Trụ Tử vừa dứt, chẳng đợi Nhị gia nói gì, trên nền tuyết đã vang lên hàng loạt tiếng đồ vật rơi xuống đất, xen lẫn trong đó là tiếng bước chân chạy xa dần.

Hàn Ất nghiêng người, lạnh lùng nói: “Cút.”

Trụ Tử vội vàng vác xác chết chạy biến ra ngoài.

“Ngươi hà tất phải giết người? Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra bọn ta không phải binh cũng chẳng phải phỉ sao? Bọn ta chỉ là những kẻ làm ruộng nghèo khổ, nghèo đến mức không sống nổi mới phải ra hạ sách này, nếu sống được thì ai muốn làm tặc chứ. Ngươi đánh hắn một trận, chém hắn một đao trút giận không được sao? Cứ nhất định phải đoạt một mạng người mới thôi.” Nhị gia chất vấn, người là do hắn ta dắt ra, giờ không thể đưa về nguyên vẹn, hắn ta biết ăn nói thế nào với hương thân phụ lão đây?

“Đợi đến lần sau khi tặc xông vào nhà ngươi, đứng ở đầu giường nhà ngươi rồi ngươi hãy nói lời đó.” Hàn Ất châm chọc một câu, đêm nay hắn vội quay về, chỉ cần tên trộm đó không ở trong phòng ngủ của Đan Tuệ thì hắn đã không giết người. Cửa cài then từ bên trong, lại còn chèn thêm bàn, kẻ tông cửa xông vào rốt cuộc là có ý đồ gì?

“Mau cút đi, còn lôi thôi ta sẽ lấy mạng ngươi đấy.” Hàn Ất thiếu kiên nhẫn quát.

“Nhị gia, mau đi thôi.” Những người khác không dám chọc vào vị sát thần này thêm nữa.

Người nam nhân ăn mặc kiểu văn sĩ đành phải mang theo hận ý rời đi.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »