Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Lượt đọc: 3890 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »
Chương 77

❊ ❊ ❊

Đỗ Giáp đang ngủ say thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hắn ta khoác áo lông cáo mở cửa đi ra ngoài, hỏi: “Ai đó?”

“Là ta.” Hàn Ất lên tiếng.

Đỗ Giáp sải bước tới mở cửa, đêm tối như mực, hắn ta lờ mờ nhìn thấy ngoài cửa có hai người một cao một thấp, người cao trên vai còn khoác một chiếc tay nải. Hắn ta cau mày, miễn cưỡng nghiêng người: “Vào đi.”

Hàn Ất dắt Đan Tuệ đi vào tiểu viện, Đỗ Giáp ăn mặc quần áo hoa lệ nhưng nơi ở lại không lớn, liếc mắt qua chỉ thấy có ba gian phòng.

“Vào trong nói chuyện.” Đỗ Giáp lạnh lùng nói.

Ba người trước sau bước vào con đường đi vào nhà chính, Đỗ Giáp lấy đá lửa châm nến, hắn ta quay người chằm chằm nhìn hai kẻ phiền phức trước mặt, hỏi: “Nửa đêm nửa hôm tìm tới đây có việc gì? Hành tung của hai ngươi bị quân Hồ Lỗ phát hiện rồi sao?”

“Không phải, là vì chuyện ở bãi muối.” Hàn Ất kể lại chuyện quan phủ bắt phu muối ban ngày cho hắn ta nghe: “Ta đã dò la qua, cuối xuân đầu hạ năm nay, quan phủ đã bắt hơn bốn ngàn phu muối, vậy mà chưa đầy nửa năm lại tiếp tục bắt người, những phu muối bị bắt trước đó cũng không thấy thả về. Theo lý mà nói, mùa đông xuân không phải thời điểm tốt để phơi muối, bãi muối không cần dùng đến nhiều người như vậy, ta nghi ngờ những phu muối trước đó đã xảy ra chuyện. Huynh có nghe được tin tức gì không?”

Ánh mắt Đỗ Giáp khẽ động, nhưng trong phòng ánh sáng không đủ, Đan Tuệ và Hàn Ất đều không chú ý tới sự bất thường trong khoảnh khắc đó của hắn ta.

“Không nghe nói tới.” Đỗ Giáp tìm một chiếc ghế ngồi xuống, hắn ta siết chặt chiếc áo lông cáo trên người, hỏi: “Đệ tới đây chỉ để hỏi chuyện này sao?”

“Ta muốn trà trộn vào bãi muối để nghe ngóng tình hình, phu muối nhất định là đã xảy ra chuyện.” Hàn Ất nói xong, ánh mắt dừng lại trên người Đan Tuệ bên cạnh, hắn lại nhìn sang Đỗ Giáp, đột ngột nói: “Đại ca, đợi khi bọn ta ổn định lại, ta và Đan Tuệ sẽ thành thân.”

Đan Tuệ nhìn về phía hắn, sao nàng chưa từng nghe hắn nhắc đến chuyện này?

“Chuyến đi bãi muối lần này, ta không biết ngày nào mới có thể trở về, để Đan Tuệ một mình ở trên thuyền ta không yên tâm, ở đây ta cũng không có người nào khác để tin tưởng, chỉ có thể phó thác cho huynh.” Hàn Ất bày tỏ mục đích của mình.

Đỗ Giáp không bằng lòng, hắn ta khoanh tay nói: “Chỗ của ta còn nguy hiểm hơn.”

“Vậy thì huynh ra thuyền mà ở.”

Đỗ Giáp hừ lạnh một tiếng, lười đáp lại.

Đan Tuệ nhìn qua nhìn lại hai người, cúi đầu im lặng.

“Đây là đệ muội chính thức của huynh, huynh giúp cho một tay.” Hàn Ất dùng bài tình cảm.

Đỗ Giáp mất kiên nhẫn: “Chuyện của chính đệ thì tự mình giải quyết đi, nếu không được thì đệ cũng đừng đi bãi muối gì đó nữa, việc của ta quan trọng hơn việc của đệ nhiều.”

Hàn Ất cười giễu một tiếng, sau khi được Đan Tuệ đả thông hai mạch nhâm đốc, hắn nhìn Hắc Đại chẳng khác nào một gã đại phu tầm thường nhưng lại ham làm lụng, bận rộn chữa đau răng đau chân trên một bệnh nhân đã thối rữa nội tạng, không tìm được căn nguyên để cứu mạng mà còn tự làm mình cảm động đến chết đi sống lại.

“Nàng hiểu phương ngôn của phủ Giang Ninh chứ?” Hàn Ất quay sang hỏi Đan Tuệ, hắn nhớ mẫu gia của đại nãi nãi Trần thị là ở phủ Giang Ninh, với bản lĩnh nhìn qua không quên của Đan Tuệ, nàng từng tiếp xúc với người Giang Ninh, tám phần là hiểu được chút ít.

Đan Tuệ gật đầu: “Có thể nghe hiểu một chút, cũng biết nói một ít.”

Hàn Ất nhìn về phía Đỗ Giáp nói: “Huynh bảo vệ nàng ấy cho tốt vào, nàng ấy có thể giúp được việc cho huynh đấy.”

Vẻ mặt Đỗ Giáp có chút lay chuyển: “Trong bao lâu?”

“Không chắc chắn, ta sẽ cố gắng về sớm nhất có thể.”

“Ta có thể sẽ không ở đây lâu, hễ có tin tức là ta sẽ đi ngay, lúc ta rời đi sẽ không mang theo nàng ta, nếu đệ chưa về, nàng ta sống chết ra sao là do số trời.” Đỗ Giáp nói.

Không đợi Hàn Ất mở lời, Đan Tuệ đã nhanh chóng lên tiếng: “Chỉ cần Hồ Lỗ không đến đồ sát thành, thì dù đại ca có rời đi, ta cũng có thể tự lo liệu cho bản thân mình.”

Hàn Ất vẫn còn chút do dự.

“Đi đi, đi con đường của chàng, không cần lo cho ta.” Đan Tuệ gạt bỏ lòng riêng, trịnh trọng nói với hắn: “Ta không quên những lời đã nói với chàng, chàng đưa ta rời đi, ta ở nhà đợi chàng, chàng lo xong việc nhớ quay về là được. Nếu lúc chàng không có mặt mà ta xảy ra chuyện, đó là do mệnh ta ngắn, ta sẽ không oán trách chàng.”

Đỗ Giáp khẽ ho một tiếng, hắn ta vịnh lưng ghế đứng dậy, hỏi: “Ta có cần lánh mặt một chút không?”

“Không cần, ta nói xong rồi.” Đan Tuệ có chút thẹn thùng: “Đại ca, những ngày tới phải làm phiền huynh rồi.”

Đỗ Giáp nhìn nàng với ánh mắt khác xưa một chút, coi như là người có khí phách, đời này hắn ta ghét nhất nữ nhân không có bản lĩnh còn làm liên lụy nam nhân.

“Lời khó nghe nói trước, ngươi ở lại đây cũng được, nhưng không được dùng thân phận đệ muội của ta, trước kia ngươi là tỳ nữ à? Vậy sau này ở chỗ ta ngươi cũng giữ thân phận tỳ nữ, việc khác không cần làm, hễ có khách đến nhà thì bưng trà rót nước là được.” Đỗ Giáp nói: “Việc ta làm rất nguy hiểm, ngươi cắt đứt quan hệ với ta thì đối với ngươi sẽ an toàn hơn.”

“Đừng để nàng ấy phải giặt giũ nấu cơm…”

“Nghe lời đại ca đi.” Đan Tuệ giữ tay Hàn Ất, ngăn hắn đưa thêm điều kiện.

Đỗ Giáp liếc nhìn nhị đệ một cái, bực mình nói: “Bao giờ thì đệ cút?”

“Trước khi trời sáng sẽ đi.” Hàn Ất dự định rời bến trước lúc bình minh, sau đó bám theo quan sai đi bắt phu muối, thừa cơ trà trộn vào bãi muối.

Đỗ Giáp nghe vậy thì không quản nữa: “Ta về phòng ngủ đây, bên kia còn gian phòng trống, hai người tự nhiên.”

Hàn Ất dắt Đan Tuệ sang gian phòng trống xem qua, bên trong có giường có chăn nệm, không cần sắm sửa gì thêm.

“Còn lâu mới đến lúc trời sáng, chàng chợp mắt một lát đi.” Đan Tuệ nói.

Hàn Ất gật đầu, hai người cùng lên giường ngủ. Trước khi ngủ, hắn hạ thấp giọng dặn dò: “Ta chưa từng nói với Hắc Đại chuyện nàng có bản lĩnh nhìn qua không quên, nàng đừng để lộ với huynh ấy, ngày thường cũng chú ý một chút, đừng để huynh ấy nhận ra.”

Đan Tuệ giật mình, lúc này trong lòng mới nảy sinh cảm giác bất an: “Huynh ấy không đáng tin sao?”

“Thật ngốc, hà tất phải đem mạng mình ra cược vào lương tâm kẻ khác.” Hàn Ất xoa sau gáy nàng, hạ giọng nói: “Huynh ấy lòng dạ lạnh lùng, tiếp xúc với đủ hạng người, việc huynh ấy làm chẳng khác nào đánh bạc, một khi đã điên lên thì đến mạng mình cũng đem ra đặt cược được, nàng còn trông mong huynh ấy sẽ màng đến tình thân sao? Nàng đừng coi nhẹ bản lĩnh và dung mạo của mình, ở nhà thương nhân, nàng làm sổ sách thu chi còn có thể truyền đời này sang đời khác, nhưng nếu vào chốn quan trường, tác dụng của nàng sẽ cực lớn. Nàng nghe qua khái niệm gian tế chưa?”

Đan Tuệ túm chặt cổ áo hắn, sợ hãi nói: “Hay là chàng cứ đưa ta đi cùng đi, ta ở trên thuyền, thuê hai bà tử đi cùng là được.”

“Hai bà tử đó mà hợp mưu bán nàng đi thì sao.” Hàn Ất cười: “Không sao đâu, nàng cứ nhớ kỹ lời ta là được, ở đây cứ ăn uống bình thường, ngày thường chú ý một chút sẽ không có chuyện gì.”

Đan Tuệ miễn cưỡng đè nén nỗi hoảng sợ, nàng gượng cười nói: “Chuyện giả vờ giả vịt đối với ta không có gì khó, ngủ thôi.”

Hai người không nói thêm gì nữa, nhắm mắt mỗi người một suy nghĩ, mãi đến khi gà gáy lượt thứ hai mới thiếp đi.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang