Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Lượt đọc: 3890 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »
Chương 70

❊ ❊ ❊

Sau khi đắp thuốc, Hàn Ất đau đến vã mồ hôi lạnh, cả người như muốn lả đi.

Đan Tuệ dùng khăn ấm lau mồ hôi cho hắn, kéo chăn bông đắp lên, nàng dùng chỗ nước còn lại ngâm chân rồi cũng chui vào chăn, vẫn nằm trong lòng hắn như cũ.

“Đại ca chàng không thích ta.” Nàng bình thản nói.

“Ta thích là được rồi, cần huynh ấy thích làm gì, vả lại huynh ấy chẳng thích ai cả.” Hàn Ất ôm nàng, nói: “Đừng để ý đến huynh ấy, tới trấn Thượng Hải huynh ấy sẽ xuống thuyền, không đi cùng chúng ta đâu.”

“Ngày mai đã từ biệt sao? Hay là chúng ta cũng ở lại trấn Thượng Hải vài ngày? Không phải chàng nói hai người đã mười năm không gặp à? Ở lại bên nhau thêm vài ngày đi.” Đan Tuệ ngẩng đầu hỏi.

“Huynh ấy sẽ không ở lại với chúng ta đâu, nhưng chúng ta đúng là cần ở lại trấn Thượng Hải một thời gian. Hồ Lỗ đánh tới Lâm An rồi, chúng ta chờ xem tin tức thế nào đã.” Hàn Ất nói.

Đan Tuệ không có ý kiến gì.

Nàng nắm tay hắn, theo bản năng xoa bóp huyệt Hợp Cốc cho hắn, miệng hỏi: “Đại ca chàng cũng theo họ mẫu thân hả? Hắn tên Giáp, nên chàng tự đặt tên mình là Ất? Hắn gọi chàng là Hắc Nhị là sao thế? Chàng cũng đâu có đen.”

“Ta không đen nhưng huynh ấy đen, huynh ấy tên Hắc Đại, đến lượt ta thì là Hắc Nhị.” Hàn Ất vuốt tóc nàng, cân nhắc một chút rồi nói: “Phụ thân ta cũng giống bọn ta, là một đao khách phiêu bạt giang hồ, nhưng ông ta là một nam nhân vô trách nhiệm, thường xuyên lui tới chốn lầu xanh, đối với nữ nhân là không từ một ai, nên khó tránh khỏi để lại vài đứa con hoang. Ta với huynh ấy là hai trong số đó. Huynh ấy có tướng mạo giống phụ thân, nhờ mẫu thân huynh ấy ủy thác người đưa tin, huynh ấy được sinh phụ đón đi. Sau đó lão già đó bắt đầu hành trình tìm kiếm những đứa con khác, ta là đứa thứ hai bị ông ta mang về.”

“Còn có người thứ ba ư?”

“Ừ.” Hơi thở Hàn Ất trở nên nặng nề, hắn mang theo hận thù nói: “Ông ta chỉ đón về chứ không nuôi, bọn ta bị mang về rồi vứt trong một căn nhà nát. Lúc ông ta ở nhà thì dạy bọn ta luyện võ, chán thì bỏ đi, lúc quay về thì kiểm tra tình hình tập luyện, nếu không vừa ý là đánh đến chết đi sống lại.”

Đan Tuệ ôm chặt lấy hắn, thật đáng thương, còn gian nan hơn cả nàng nữa.

Hàn Ất đang đà kể chuyện, hắn nói tiếp: “Bọn ta không có gì ăn nên chỉ có thể đi ăn trộm, bị bắt thì bị đánh, ông ta biết chuyện cũng đánh bọn ta. Haiz, lúc đó giống như lũ chuột chạy qua đường, cả trấn ai cũng ghét bỏ. Sau này bọn ta lớn lên rời đi, còn có người đốt mấy bánh pháo để ăn mừng.”

“Lão phụ thân chết tiệt của chàng chết chưa?” Đan Tuệ hỏi.

Hàn Ất cúi đầu, thấy trong mắt nàng tràn đầy sự căm ghét chân thành, hắn không kìm được mà nói nhỏ: “Chết rồi, chết dưới tay Hắc Đại.”

“Đúng là bậc hán tử.” Đan Tuệ cảm thấy vô cùng hả dạ.

Hàn Ất ngẩn người, rồi bật cười thành tiếng: “Nếu huynh ấy biết nàng nói vậy, chắc chắn huynh ấy sẽ thích nàng.”

“Ta chẳng cần hắn thích, ta chỉ cần chàng thích thôi.” Đan Tuệ thẹn thùng lầm bầm.

Hàn Ất lộ vẻ không tự nhiên, hắn ấp úng vài tiếng rồi bảo: “Ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng.”

“Ta cũng sẽ đối xử tốt với chàng.” Đan Tuệ v**t v* lưng hắn, nàng trịnh trọng nói: “Ta sẽ đối xử với chàng thật tốt.”

Số hắn khổ, số nàng cũng khổ, mỗi người đã long đong vất vả sống qua hơn hai mươi năm, quãng đường sau này phải nương tựa vào nhau mà đi, ngọt ngào đến già.

“Ngủ đi.” Hàn Ất nói với nàng.

Đan Tuệ không ngủ được, nàng nắm tay hắn hỏi tiếp: “Chàng có mấy huynh đệ tỷ muội?”

“Bốn huynh đệ, không biết có tỷ muội nào không, ông ta chỉ đón nam nhi về. Hắc Tam chết rồi, chính ta đã đi nhặt xác cho đệ ấy, không biết Hắc Tứ còn sống hay đã chết, không có tin tức gì, cũng chưa từng gặp mặt, tám phần là chết rồi. Ta cứ ngỡ Hắc Đại cũng đã chết, không ngờ huynh ấy vẫn còn sống. Huynh ấy bản lĩnh nhất, nhưng đánh nhau thì liều mạng nhất, huynh ấy chẳng thiết gì mạng sống cả.”

“Nói không chừng tứ đệ vẫn còn sống, có lẽ chúng ta gặp được đệ ấy ở trấn Thượng Hải thì sao, chẳng phải chúng ta đã gặp được đại ca rồi đó thôi.” Đan Tuệ nói.

Hàn Ất sờ sờ cằm, thấy thật gượng gạo, hắn chưa bao giờ gọi hai tiếng “Tứ đệ” cả.

Khoang thuyền đột nhiên bị gõ rầm rầm, Hắc Đại cục cằn hét lên: “Có thôi đi không hả? Có để cho người ta ngủ không?”

Đan Tuệ và Hàn Ất liếc mắt nhìn nhau, hai người ngậm chặt miệng không dám ho khan lấy một tiếng.

Trong sự lắc lư chao đảo của con thuyền, hai người ôm nhau chìm vào giấc ngủ sâu.

Ánh mặt trời phản chiếu trên mặt sông đã biến mất, vầng trăng hiện ra, thuyền bè trên sông dần đông đúc hơn, nhưng đều ăn ý giữ một khoảng cách, không quấy rầy lẫn nhau.

Đan Tuệ và Hàn Ất tỉnh dậy thì trăng đã treo giữa trời, vị đại hiệp nóng tính phòng bên vẫn còn đang ngủ, nàng rón rén bước xuống, chui tọt vào bếp nhổ lông vịt nấu canh.

Đỗ Giáp lặng yên không tiếng động bước vào căn phòng nồng nặc mùi máu, mùi thuốc cùng với mùi của nữ nhân, hắn ta đứng ở cuối giường hỏi: “Đệ có đi theo ta hay không?”

“Huynh là đang bán mạng cho ai?” Hàn Ất không khách khí hỏi lại.

“Văn đại nhân, trước đây là tri phủ phủ Bình Giang, chắc đệ cũng đã nghe danh.”

“Hồ Lỗ đánh tới, ông ta đã bỏ thành chạy mất.”

“Là triều đình có lệnh điều động, bảo ông ta về Lâm An tiếp nhận việc nghị hòa.”

Hàn Ất im lặng.

“Thật đấy, ta không lừa đệ.” Đỗ Giáp nói.

“Ta nhớ đầu năm ông ta triệu tập ba vạn nghĩa sĩ đánh Hồ Lỗ, huynh là một trong số đó phải không?” Hàn Ất hỏi.

“Phải, nhưng ba vạn người trước thiết kỵ của Hồ Lỗ chẳng thấm tháp gì.”

“Thêm ta nữa thì làm nên chuyện chắc?”

Đỗ Giáp “chậc” một tiếng: “Đệ nói cái kiểu gì thế? Đệ cho ta biết ý đệ là sao? Đệ định trơ mắt nhìn đất nước chúng ta mất sao? Nhìn lũ Hồ Lỗ ăn tươi nuốt sống, không nhân tính chiếm lấy giang sơn của chúng ta? Tàn sát con dân của chúng ta sao?”

“Ta trơ mắt nhìn? Trên chiến trường Ngạc Châu và Tương Dương ta không góp sức ư? Hắc Tam đã mất mạng ở Ngạc Châu, ta cũng suýt chết ở Tương Dương! Có tác dụng gì không? Vô dụng! Vộ dụng! Hồ Lỗ giày xéo bờ cõi, chúng ta thay triều đình vào sinh ra tử, còn người của triều đình đang làm gì? Nghị hòa! Nghị hòa! Nghị hòa! Huynh nghe một chút đi, vẫn còn đang nghị hòa! Có nhục nhã không? Lũ tham sống sợ chết, mạng của lũ khốn đó là mạng, còn mạng chúng ta không phải là mạng chắc?” Hàn Ất giận dữ hét lớn.

Đan Tuệ bước lên ván thuyền, nàng vẻ mặt khẩn trương nghe hai huynh đệ bọn họ cãi vã.

Trong khoang rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập vọng lại.

Qua một hồi lâu sau, Đỗ Giáp bình tĩnh lên tiếng: “Đệ nghĩ như vậy, người khác cũng nghĩ như vậy, ai cũng nghĩ như vậy, ai cũng dở sống dở chết mà đứng nhìn, không ai phản kháng, thì giang sơn chẳng phải dâng không cho người ta rồi ư. Muốn sống thọ, nhưng sống như loài sâu bọ thì sống trăm năm có ý nghĩa gì? Vì ăn uống? Vì ngủ với nữ nhân?”

“Cút, bớt nhắc tới Đan Tuệ đi, nàng ấy không đắc tội gì tới huynh, huynh đừng có xúc phạm nàng ấy.” Hàn Ất mắng nhiếc.

Đỗ Giáp quay người đi ra, thấy nữ tử đang đứng trên ván thuyền, hắn ta chẳng phản ứng tới, đi thẳng về khoang của mình.

Đan Tuệ hầm xong canh vịt cũng không gọi hắn ta, để lại một nửa trong bếp, phần còn lại bưng lên ăn cùng Hàn Ất.

Trời sáng, thuyền lầu cập bến trấn Thượng Hải, Đỗ Giáp để lại cho Hàn Ất một địa chỉ rồi một mình hắn ta xuống thuyền rời đi.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »