Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Lượt đọc: 4092 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Thư phòng yên tĩnh trở lại, bên ngoài tiếng gà đã gáy vang lần thứ hai.

Một lúc lâu sau, Hàn Ất lên tiếng hỏi: “Ta có thể giúp ngươi điều gì? Ngươi đừng vội chết, có lẽ Thi Kế Chi chưa chết, ngươi hãy đợi hắn trở về đã.”

Đan Tuệ nghe vậy thì thực sự tuyệt vọng, nàng lặng lẽ rơi lệ, không còn muốn nói gì nữa.

Hàn Ất trong tiếng nức nở của nàng rơi vào giằng xé, hắn cố gắng thuyết phục nàng phản chiến, nhưng hắn hiểu rõ hơn ai hết, kẻ phản chủ sẽ không có kết cục tốt đẹp. Hoặc là giao dịch với Chu thị để xóa bỏ thân phận nô tỳ của Đan Tuệ? Nhưng nàng thoát khỏi thân phận nô tỳ rời khỏi Thi gia thì còn có thể đi đâu để an ổn sống hết quãng đời còn lại? Hắn vắt hết óc suy nghĩ cũng không tìm ra một người đáng tin cậy.

Suy đi tính lại, Hàn Ất hiểu ra, hắn có thể cứu nàng nhất thời, nhưng không thể cứu nàng cả đời, hắn không thể gánh vác quãng đời còn lại của nàng.

Hắn rời khỏi tẩu mã lâu, hắn không thể chấp nhận kết quả hắn mở lồng thả chim về rừng, nhưng chim lại chết trong rừng.

Cửa thư phòng không khóa, Đan Tuệ như một linh hồn lang thang bước ra ngoài, nàng đứng ở cửa nhìn chăm chú cánh cửa bên cạnh, nhìn lâu, nàng dường như có thể xuyên qua cánh cửa nhìn thấy dáng vẻ Chu thị đang ngủ say. Nàng đi ra hành lang mở một cánh cửa sổ chạm khắc, màn đêm đen kịt, trên trời không sao cũng không trăng, tòa nhà lớn của Thi gia chìm trong bóng đêm, không nhìn thấy một chút đường nét nào.

Đèn lồng dưới hành lang bị gió thổi lay động, một vệt lửa rơi trên má Đan Tuệ, chiếu sáng khiến đôi mắt nàng cũng bùng lên ngọn lửa lớn, trong lòng nàng trỗi dậy một sự thôi thúc bạo ngược, ông trời không chịu đối xử tốt với nàng, chi bằng nàng làm một kẻ ác…

Trên mái cong đột nhiên xuất hiện một người, Hàn Ất đi rồi lại quay lại, hắn đứng trên mái cong đối mặt với Đan Tuệ, nàng rời khỏi cửa sổ, hắn trở người nhảy vào cửa sổ.

Trở lại thư phòng, Hàn Ất đặt gói đồ trên lưng xuống đất, “Ta mang cho ngươi chăn bông dày và đồ ăn thức uống, ngươi hãy cố gắng thêm hai ngày nữa, ta sẽ nghĩ cách.”

Trên người Đan Tuệ cảm thấy ấm áp trở lại, sự hung hãn trong lòng nhanh chóng co rút đi, nàng trở nên ngoan ngoãn, Hàn Ất mơ hồ cảm thấy khi hắn ở trên mái cong đã nhìn nhầm.

Khi gà gáy lần thứ ba, Hàn Ất rời đi, khi đi hắn định khôi phục cửa sổ lại như cũ, Đan Tuệ không cho hắn làm, nàng nói nàng sẽ tự giải quyết.

Chẳng qua nàng không động đậy gì cả, cửa sổ mở toang, nàng khoác chăn gấm đứng trước cửa sổ, nhìn chân trời dần nhuộm chút ánh sáng lờ mờ.

*

Hồng Anh ngáp một cái từ phòng ngủ của Chu thị bước ra, đầu tiên bị gió lạnh thổi qua, chưa kịp nhíu mày nàng ta chợt nhìn thấy người không nên xuất hiện bên ngoài, nàng ta sợ hãi kêu lớn một tiếng, cả tẩu mã lâu đều tỉnh giấc.

Chu thị tức giận đứng trong thư phòng nhìn chòng chọc vào Đan Tuệ, Đan Tuệ nhàn nhã ngồi sau bàn sách pha trà, rõ ràng trưng bày bằng chứng Hàn Ất đã đến.

“Các ngươi muốn làm gì?” Chu thị nghiến răng nghiến lợi hỏi, “Ta chỉ muốn lấy thứ ta muốn, ngươi đừng ép ta phải lấy mạng ngươi.”

“Bà yên tâm, ta canh ba chết, bà sẽ sống không quá canh năm.” Đan Tuệ khẽ cười một tiếng, nàng chống cằm nhìn Chu thị nói: “Ta cũng không muốn chết đâu, trong lòng bà rõ ràng, thứ ta giữ lấy không gì khác ngoài cơ hội sống sót của ta. Ta không cản trở bà, bà cũng đừng phí công trên người ta.”

Chu thị nheo mắt lại, bà ta nhịn cơn đau đầu hỏi: “Nói rõ một chút.”

“Trước khi chưa xác định Đại gia sống chết thế nào, bà ở chỗ ta sẽ không nhận được gì cả.” Đan Tuệ thốt ra một câu, “Bà cũng không cần đề phòng ta, bà không hại ta thì ta sẽ không hại bà, để chứng minh lời ta không phải là giiar, bà cứ tiếp tục nhốt ta trong thư phòng đi.”

Chu thị không tin lời nàng, tất cả những trở ngại hiện tại bà ta gặp phải đều do Đan Tuệ gây ra.

“Phu nhân, Thi tam thúc đang làm ầm ĩ đòi gặp Đại nãi nãi và Đại thiếu gia.” Nha hoàn vội vàng đến báo.

Chu thị mệt mỏi nhắm mắt lại, phiền phức đến rồi đây.

“Trong thư phòng thêm hai ổ khóa, trên lầu các sắp xếp thêm hai bà tử canh gác.” Chu thị cân nhắc xong, tạm thời bỏ qua Đan Tuệ, khi đi bà ta liếc nhìn bàn sách, dặn dò: “Sắp xếp cơm nước cho nàng ta.”

Nhưng cơm nước mang đến Đan Tuệ chỉ ăn một bữa, nàng nhịn đói nhịn khát khiến mình tiều tụy thảm hại, thậm chí còn tự véo trên cánh tay những vết bầm tím, ban đêm khi Hàn Ất đến đưa đồ ăn, nàng không dấu vết mà để lộ ra.

“Vương quản gia chết rồi.” Hàn Ất vừa đến đã ném ra một tin sét đánh.

“Ông ta chết rồi? Chết thế nào? Chết khi nào?” Đan Tuệ kinh ngạc đến quên nuốt nước bọt, “Ai giết ông ta? Chu thị?”

Hàn Ất lắc đầu, “Chết mấy ngày rồi, chết ở một thôn trang của Thi gia, gọi là Tang Du Trang? Nhi tử của ông ta hôm qua tìm đến mới phát hiện thôn trang đó bị nạn dân chiếm đóng, tất cả tá điền trong thôn trang cũng bị giết, Vương quản gia chắc là đi làm việc gặp nạn.”

Đan Tuệ nhớ ra có chuyện này, khi Vương quản gia báo cáo tình hình với Thi lão gia, Thi lão gia đã sai Vương quản gia đi báo quan.

“Hôm nay nha môn có người đến, Chu thị sứt đầu mẻ trán, tiễn người nha môn đi, suốt cả ngày bà ta đều ở trong nghị sự đường.” Hàn Ất báo cáo tình hình ban ngày cho nàng, thấy nàng sắc mặt tái nhợt, hắn bảo nàng ăn nhiều một chút.

“Đêm nay ngươi hãy ngủ ngon một giấc, ngày mai ta sẽ cùng Thi nhị lão gia đi tìm tộc lão Thi gia nói rõ tình hình.” Hàn Ất an ủi nàng, hắn suy tính áp chế Chu thị xuống, thả Trần thị ra nắm quyền gia, thì cảnh khốn cùng của Đan Tuệ sẽ được giải quyết.

Đan Tuệ gật đầu, nàng mặc kệ hắn đi làm loạn, không nói cho hắn biết người trong tộc Thi gia cũng như hạ nhân Thi viên đều là kẻ gió chiều nào xoay chiều ấy, ai hứa tiền hứa lợi thì ngả về phía đó.

Hàn Ất rời đi, hiện tại hắn đang ở trong thuyền lầu mà Thi lão gia từng dùng, ngày tham gia thương hội vội vàng trở về, thuyền lầu đậu ở bến thuyền không di chuyển nữa, ngày thường cũng không có ai lên, hắn mệt thì ngủ ở trong đó.

Khi trời tờ mờ sáng, Hàn Ất bị một chuỗi tiếng bước chân nặng nề đánh thức, hắn bước ra khỏi khoang thuyền lén nhìn một cái, thấy bốn gã sai vặt khiêng hai bao tải lên thuyền, sau đó thuyền rời đi.

Thuyền lầu rời khỏi bến cảng, Hàn Ất thấy bọn họ buộc đá vào bao tải, đường viền do dây thừng siết chặt khiến hắn nhận ra bên trong chứa người, người phỏng chừng đã chết rồi.

Bao tải buộc đá rơi xuống nước, Hàn Ất ở đuôi thuyền lặng lẽ lặn xuống nước, đợi hắn nổi lên mặt nước, thuyền lầu đã đi xa.

Hắn kéo hai bao tải lên bờ, mở ra xem, bên trong là Lý đại phu và Cửu di nương, vết hằn đỏ tươi trên cổ hai người cho thấy bọn họ bị hại chưa lâu.

Ai đã giết bọn họ? Chu thị hay mấy người nhi tử của Thi lão gia? Tại sao lại giết bọn họ? Phát hiện ra gian tình của bọn họ? Hay còn có ẩn tình khác?

Hàn Ất chợt nhớ đến Vương quản gia, cái chết của ông ta thực sự là do nạn dân gây ra ư?

Đan Tuệ liệu có thể sống sót trong Thi gia được không?

Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »