Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Lượt đọc: 3890 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »
Chương 75

❊ ❊ ❊

Chưa đợi trời sáng, Hàn Ất lại bị cơn nóng bừng làm tỉnh giấc, hắn thuần thục gạt nữ nhân đang rúc trong lòng mình ra, vén một góc chăn để cơ thể nóng rực lộ ra trước cái lạnh thấu xương.

Đợi khi sự xao động trong người bình lặng lại, hắn tém kỹ chăn rồi xuống giường mặc quần áo.

Đan Tuệ bị tiếng sột soạt làm cho tỉnh giấc, mắt chưa kịp mở, nàng đã theo bản năng đưa tay sờ soạn vị trí bên cạnh.

“Ta đi làm bữa sáng, nàng ngủ tiếp đi, trời vẫn chưa sáng đâu.” Hàn Ất thấp giọng nói.

“Chàng lại dậy sớm thế.” Đan Tuệ lầm bầm một tiếng, nàng lật người, dang tay chân chiếm trọn chiếc giường không mấy rộng rãi, mơ màng ngủ thiếp đi lần nữa.

Hàn Ất đắp lại góc chăn nàng vừa đạp văng, thuận tay vuốt lại mái tóc dài bị nàng đè dưới thân, trước khi đứng dậy, hắn nhất thời động lòng, nhịn đau cúi thấp xuống thêm ba phân, hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng căng tràn.

Cánh cửa mở ra rồi khép lại, nghe tiếng bước chân một nặng một nhẹ bước xuống bậc thang, người trên giường mở mắt ra, nàng khẽ cười khúc khích, quấn chăn lăn lộn trên giường.

Đan Tuệ vốn ngủ không sâu, lúc này cơn buồn ngủ đã tan biến hẳn, nàng rúc trong chăn nhấm nháp dư vị một hồi rồi mới đạp chăn dậy mặc đồ.

Thắp nến lên, Đan Tuệ ngồi trước gương đồng búi tóc, nàng không quên hôm nay phải đi chạy bộ, bèn gom hết mái tóc dài ra sau đầu, búi một kiểu búi thấp đơn giản. Nàng soi gương nhìn kỹ, người nữ tử trong gương sắc mặt hồng hào, chân mày khoé mắt ngập tràn ý cười, phối với búi tóc thanh nhã, trông dịu dàng lại điềm tĩnh, so với một tháng trước quả thực như lột xác thành người khác.

Đan Tuệ có chút chưa hài lòng, nàng mở tay nải tìm ra miếng lụa còn dư, hứng thú cắt một miếng để khâu hoa lụa.

Trời bên ngoài mạn thuyền dần sáng rõ, khi tiếng gà gáy rộ lên từng đợt, cửa khoang thuyền mở ra, Đan Tuệ với bước chân nhẹ nhàng đi tới, hôm nay nàng không mặc quần la, mà diện một bộ áo quần bằng bông đơn giản, màu sắc trang nhã, chỉ có đóa hoa mẫu đơn tím cài trên búi tóc là đặc biệt nổi bật.

Hàn Ất đang xào rau, nghe thấy tiếng bước chân cũng không quay đầu lại, hắn đưa tay chỉ: “Trong vò lớn có nước nóng đó…”

Sau lưng bỗng áp sát một người, lời nói của hắn khựng lại, hắn cúi đầu nhìn đôi tay đang quấn lấy eo mình, kinh ngạc hỏi: “Sao tự dưng lại bám người thế này?”

“Nhớ chàng.”

Hàn Ất cười khẽ một tiếng, tay vẫn tiếp tục đảo rau trong nồi.

Đan Tuệ nũng nịu đủ rồi mới buông tay đi rửa mặt: “Chàng cứ ngồi thế này, vết thương không bị kéo đau sao?”

“Không đau.”

Đan Tuệ chẳng biết thật giả thế nào, ăn cơm xong nàng kéo hắn về khoang thuyền để bôi thuốc, thấy kết vảy trên vết thương quả thực không bị nứt ra, nàng mới thôi lo lắng.

“Ta thu dọn chút đồ quý giá mang theo bên người, chúng ta xuống thuyền tìm nơi vắng vẻ để luyện võ.” Nàng nói.

Hàn Ất gật đầu.

Trang sức vàng ngọc, tiền xâu và bạc thỏi đều cho vào tay nải mang đi, những thứ còn lại cũng chẳng phải hạng rẻ tiền, vải lụa, bông vải và sách vở nếu bị tặc trộm mất thì tổn thất cũng không nhỏ. Đan Tuệ đi quanh khoang thuyền vài vòng, quyết định chuyển đồ đạc vào kho chứa cạnh bếp lò, kho chứa rộng lại không có ánh sáng, là nơi giấu đồ rất tốt.

Hàn Ất xách đao đứng trên sàn thuyền xem Đan Tuệ bận rộn, đợi nàng làm xong, hai người cùng xuống thuyền.

Lúc rời đi gặp được chủ xưởng đóng thuyền, Hàn Ất nhờ đối phương để ý giúp, đừng để người khác lên thuyền của họ.

Chủ xưởng Từ thấy đại đao trên tay hắn, liền sảng khoái đồng ý.

Phía sau xưởng đóng thuyền là thôn làng, trời đông giá rét, bên ngoài chẳng thấy mấy bóng người, trong thôn làng xám xịt, chỉ có lũ gà vịt đang kiếm ăn là mang chút sắc màu tươi tắn.

Ánh mắt Hàn Ất thỉnh thoảng lại dừng trên đóa hoa lụa tím, những cánh hoa nhẹ tênh rung rinh trong gió, dải lụa buộc tóc quấn quýt theo làn tóc bay, hắn vê vê đầu ngón tay, kiềm chế xúc động muốn chạm vào.

Tâm trí Đan Tuệ đều đặt vào hoàn cnhar xung quanh, người dân sống ở đây gia cảnh không mấy dư dả, nhà cửa đa phần là nhà đất, chuồng gia súc là lán cỏ, tường bao là vách đất và hàng rào tre nứa, tình hình trong sân liếc mắt một cái là thấy hết.

“Các ngươi tìm ai?” Một người nam nhân quẩy giỏ bùn từ trong sân bước ra hỏi.

Đan Tuệ chỉ vào thanh đao của Hàn Ất, nói: “Không tìm người, thuyền của bọn ta đậu ở bến nhà chủ xưởng Từ, lão gia nhà ta muốn tìm một nơi rộng rãi để luyện đao.”

“Đi về phía sau thôn ấy, sau thôn có sân phơi thóc.” Người nam nhân chỉ đường.

Hàn Ất và Đan Tuệ đi theo hướng đó, hắn tò mò hỏi: “Ta là lão gia, nàng là nha hoàn à? Sao lại nghĩ ra cách nói này?”

“Nếu chúng ta là phu thê đàng hoàng, việc ta chạy đôn chạy đáo mua nước mua rau trả tiền thuyền có hợp lý không? Cũng không thể gặp ai cũng bảo trên người chàng có thương tích được.” Đan Tuệ giải thích.

Đến sân phơi thóc mà người nam nhân kia nói, Đan Tuệ quay đầu nhìn Hàn Ất hỏi: “Chàng định dạy ta thế nào?”

“Chạy vài vòng trước đã, không cầu nhanh, nàng hãy luyện sức bền và bộ pháp trước.” Hàn Ất nói, thân thể nàng vốn yếu ớt, bước chân cũng chậm, hắn dự định trước tiên phải làm cho gân cốt nàng cứng cáp lên.

Đan Tuệ thấy hắn không có chỉ thị gì thêm, liền cất bước chạy đi.

“Hít một hơi thật sâu, dùng miệng thở ra, có cảm thấy phần bụng thắt lại không? Hãy giữ trạng thái đó.”

“Khép miệng lại, dùng mũi hít thở.”

“Nhấc chân cao lên một chút, không cần cao quá… thót bụng lại… mắt nhìn thẳng về phía trước, đừng nhìn chằm chằm vào mũi chân…”

Hàn Ất đi theo sau nàng, mắt dán chặt vào động tác tứ chi của nàng, thỉnh thoảng lại nhắc nhở.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang