Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Lượt đọc: 4037 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

“Thái thái.” Tiết đại nương bước tới bên Chu thị, bà ta khẽ nói: “Tứ gia đã xử lý người rồi, thắt cổ chết rồi vứt xác xuống sông.”

Chu thị cười khẽ một tiếng, đêm khuya này quả không uổng công thức trắng.

Sau khi Đan Tuệ bị Chu thị giam lại, Chu thị đã đặc biệt sắp xếp Lý đại phu canh giữ, quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của bà ta, đêm đầu tiên Triệu Thính Tuyết đã không nhịn được, nửa đêm lén lút trốn tới nghị sự đường, trời tờ mờ sáng mới trở về. Đêm qua, khi Triệu Thính Tuyết lại một lần nữa hẹn hò với Lý đại phu, bà ta đã dùng kế dụ Thi Thủ Chi tới, vị thứ tử tính tình bốc đồng lại tự phụ này không phụ sự kỳ vọng của bà ta, Lý đại phu cùng Cửu di nương lại hành sự dâm loạn ngay trước giường bệnh của phụ thân hắn ta, hắn ta nào có thể nuốt trôi cục tức này, liền thắt cổ giết người ngay tại chỗ, sau đó còn vứt xác xuống ao, đủ thấy hắn ta đã phẫn nộ đến nhường nào.

“Thái thái, đêm qua ngài vẫn chưa chợp mắt được bao nhiêu, hay là về phòng nghỉ ngơi một lát?” Tiết đại nương hỏi.

Chu thị xua tay, Lý đại phu đã chết, Thi Dần không có người chăm sóc cũng chỉ là chuyện một hai ngày nữa thôi, bà ta phải tranh thủ thời gian làm việc của mình.

“Tang lễ của Vương quản gia đã đưa tới chưa?” Bà ta hỏi.

“Đã đưa tới rồi, Vương Tín Xuân nhận lấy, hắn nhờ lão nô bẩm báo thái thái, hắn muốn đỡ quan tài đưa phụ thân về quê an táng, đợi phụ thân hắn qua ngũ thất, cả nhà bọn họ sẽ trở về hầu hạ.” Tiết đại nương nói.

Qua ngũ thất là chuyện của hơn một tháng sau, đến lúc đó bất luận là Thi lão gia hay Thi Kế Chi, hai người sống hay chết đều đã có định luận, phong ba của Thi gia cũng có thể lắng xuống.

“Hắn thông minh hơn phụ thân hắn.” Chu thị nói một câu, bà ta ném chiếc thìa xuống, rời khỏi Tẩu Mã Lâu đi tới tiền viện.

“Chất tức phụ, dậy sớm vậy sao?” Thi tam thúc từ cửa trước bước vào, đón Chu thị ở kiệu thính, lão ta tươi cười tiến lên chào hỏi.

Chu thị ngửi thấy mùi phấn sáp rẻ tiền trên người lão ta, bà ta nhíu mày lùi lại một bước, hỏi: “Tam thúc sao lại tới sớm vậy? Có phải nha môn có chuyện gì khó khăn không?”

“Nha dịch tham lam, đêm qua ta mời bọn họ tới Di Hương Viện chơi cả đêm, sáng nay từ Di Hương Viện ra, bọn họ nói bóng nói gió còn muốn ta mời khách, tối nay còn muốn đi du thuyền nghe ca cơ hát khúc.”

Chu thị hiểu ra, đây là tới đòi tiền, bà ta quay sang nha hoàn phía sau nói: “Ngươi bảo Tiết đại nương lấy một ngàn quan tiền dẫn cho tam lão gia, lát nữa đưa tới nghị sự đường.”

“Tam thúc, một ngàn quan có đủ không?” Chu thị quay mặt hỏi.

“Đủ rồi đủ rồi.” Thi tam thúc tươi cười rạng rỡ, lão ta mặt mày hồng hào nói: “Vẫn là chất tức phụ hào phóng.”

Hôm qua lão ta làm ầm ĩ đòi gặp Trần thị và Thụy ca nhi, Chu thị đang lo không biết làm sao để tống khứ lão ta, vừa khéo nha dịch nha môn tìm tới cửa, Tang Du Trang gần như trở thành bãi tha ma, Vương quản gia cũng đã chết, mớ hỗn độn này nhất thời không thể xử lý xong, Chu thị nhân cơ hội này sai Thi tam thúc đi, đưa cho lão ta ba ngàn quan tiền để lão ta dẫn nha dịch đi ăn uống chơi bời.

Thi tam thúc nhận được tiền không nói hai lời liền ra ngoài, Trần thị và Thụy ca nhi bị lão ta nhanh chóng bỏ lại phía sau, chuyện lão ta ở lại Thi viên canh giữ Thi Dần càng không được nhắc tới.

Chu thị và Thi tam thúc trước sau đi tới nghị sự đường, vào cửa phát hiện chỉ có một gã sai vặt canh giữ bên giường, bà ta nghi hoặc hỏi: “Lý đại phu đâu?”

“Không biết, tiểu nhân tới đưa canh sâm cho lão gia thấy trong phòng không có người, đi tới viện Hộ Vệ cũng không tìm thấy Lý đại phu, tiểu nhân liền ở lại đây canh giữ.”

“Mau đi tìm đi.” Chu thị nói.

Thi tam thúc che mũi, trong phòng có một mùi hôi thối, lão ta bực bội mắng: “Chất tức phụ, các ngươi nuôi một đám hạ nhân, không có ai nhanh nhẹn có thể hầu hạ người được sao? Cái tên đại phu chết tiệt kia cũng không phải thứ tốt lành gì, để ông ta tới canh giữ đại chất tử của ta, ông ta lại trốn đi đâu lười biếng rồi?”

“Thái thái, tiền dẫn đã mang tới đây.” Tiết đại nương kịp thời chạy tới.

Nghe vậy, Thi tam thúc lập tức không còn ra vẻ nữa, lão ta bước ra ngoài giật lấy tiền dẫn, xác nhận là một ngàn quan tiền, lão ta nhét tiền dẫn vào trong ngực, nói: “Chất tức phụ, ta không làm phiền ngươi chỉnh đốn hạ nhân, ta đi trước đây.”

Chu thị “ai” một tiếng, “Tam thúc đi thong thả, ta không tiễn.”

“Không tiễn không tiễn, ngươi ở lại bầu bạn với đại chất tử của ta nhiều hơn đi… Nếu có tin tức gì, ngươi sai người tới tộc thông báo, bọn ta đều tới giúp đỡ.” Thi tam thúc vừa đi vừa nói, vừa ra khỏi Nguyệt Lượng Môn, lão ta gặp được Thi Thuận Chi, qua loa chào hỏi một tiếng: “Thuận Chi cũng đi thăm phụ thân ngươi sao? Vẫn là ngươi hiếu thuận, ở lại bầu bạn với phụ thân ngươi nhiều hơn.”

Thi Thuận Chi khách sáo vài câu, hắn ta tiễn bóng dáng Thi tam thúc rời khỏi Thi viên, lúc này mới đi tới nghị sự đường.

Không lâu sau, Tứ gia và Ngũ gia nghe tin cũng vội vàng chạy tới, sợ Thi lão gia tỉnh lại khi bọn họ không có mặt.

“Thái thái, không tìm thấy Lý đại phu, tiểu nhân đã tìm khắp Thi viên rồi, đều nói không thấy ông ấy.” Hạ nhân tới báo.

Ánh mắt Tứ gia lóe lên, nói: “Xem trong nhà có thiếu thứ gì không, hay là ông ta đã trộm thứ gì tốt rồi trong đêm chạy trốn mất rồi.”

Trên bờ sông hoang vắng hẻo lánh, Lý đại phu nằm sấp trên người Cửu di nương khóc lóc thảm thiết, Hàn Ất khoanh tay đứng một bên thờ ơ quan sát.

“Gian tình của hai người bại lộ rồi à? Ai đã giết các ngươi?” Hắn không kiên nhẫn hỏi.

Tiếng khóc khàn khàn chợt ngừng, Lý đại phu hoảng hốt ngẩng đầu, “Ngươi cũng biết? Ngươi biết từ khi nào?”

“Ngươi đừng quản ta biết từ khi nào, ta hỏi ngươi ai đã giết các ngươi? Sao nàng ta chết mà ngươi không chết?”

“Là Tứ gia, lúc canh năm hắn đột nhiên tới, ta và Thính Tuyết đang ngủ trên giường, bị hắn bắt quả tang.” Lý đại phu cúi đầu nói.

Tứ gia? Không phải Chu thị? Hàn Ất nhíu mày, hắn lục lọi trong ký ức tìm ra người này, theo phán đoán của hắn, người này tham lam bốc đồng, có tâm tư nhỏ nhặt nhưng không tinh ranh, thậm chí là nhát gan sợ phiền phức, loại người này sẽ lúc canh năm từ trên giường bò dậy đi xem phụ thân hắn ta sao?

“Khẳng định là hắn à?” Hàn Ất không yên tâm hỏi một câu.

Lý đại phu do dự gật đầu.

“Còn có nội tình gì nữa không?” Hàn Ất ngồi xổm xuống hỏi.

Lý đại phu nhanh chóng lắc đầu, động tới vết thắt trên cổ, ông ta đau đến nhe răng trợn mắt.

Hàn Ất nhìn Cửu di nương một cái, huyết sắc trên mặt thị đã biến mất hầu như không còn, đã chuyển sang màu xanh xám, hắn không chút lưu tình nói: “Ngươi là hung thủ giết người, cái chết của nàng ta là do ngươi gây ra.”

Lý đại phu ngây người.

“Nếu không phải ngươi rù quến nàng ta, lúc này nàng ta chắc vẫn đang ngồi trong chăn ấm chờ nha hoàn mang cơm về.”

Lý đại phu lại một lần nữa bật khóc nức nở.

“Các ngươi đã cùng nhau bao lâu rồi? Chu thị cũng biết chuyện này hay sao? Bà ta cho phép chuyện này xảy ra? Có phải ngươi đã hứa với bà ta chuyện gì đó, nên bà ta mới ngầm cho phép hai người các ngươi lén lút tư tình dưới mí mắt bà ta?”

Lý đại phu nghe vậy như gà bị bóp cổ, tiếng khóc lại một lần nữa chợt ngừng, ông ta không dám ngẩng đầu nhìn Hàn Ất, chỉ có thể nhìn mặt Cửu di nương, miệng há ra khép lại nói: “Không có, bà ta không biết…”

Khoảnh khắc tiếp theo, ông ta bay lên không trung, “bùm” một tiếng rơi xuống dòng nước lạnh lẽo.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »