“Pằng pằng pằng……” Trong làn khói súng mịt mù, Trương Tiểu Cường đặt khẩu NP22 trong tay xuống, xoa xoa cổ tay rồi quay đầu nhìn Miêu Miêu đang ngồi xổm bên cạnh nạp đạn vào băng, nói:
“Kỹ thuật của tôi thế nào? Mười vòng trúng chín, cũng coi là cao thủ rồi chứ nhỉ?”
“Cạch… cạch… cạch…” Miêu Miêu vẫn tiếp tục nạp đạn, chẳng buồn đếm xỉa đến lời tự khen của Trương Tiểu Cường. Trương Tiểu Cường cảm thấy nhạt nhẽo, tùy ý nói tiếp:
“Tôi hiểu, tôi hiểu mà, nhìn thấy người giỏi hơn mình thì trong lòng bao giờ cũng thấy chua xót. Không sao đâu, cô còn nhỏ, vẫn còn vô vàn tiềm năng…”
Miêu Miêu còn nhỏ, không thể hiểu ngay lời của Trương Tiểu Cường. Cô bé vừa nạp đạn vừa suy ngẫm, đột nhiên hiểu ra rốt cuộc Trương Tiểu Cường đang nói cái gì. Ý của hắn là kỹ thuật bắn súng tệ hại của hắn còn giỏi hơn cô sao?
“Hừ… mặt dày…”
Miêu Miêu ở bên cạnh Trương Tiểu Cường đã quá lâu, hôm nay cuối cùng cũng không nhịn được mà thốt ra ba chữ. Giọng cô bé trong trẻo non nớt, tựa như tiếng chim oanh hót đêm, là tiếng phổ thông, tròn vành rõ chữ.
“Ha, nhóc con cuối cùng cũng biết nói rồi, hiếm có đấy! Mau… gọi một tiếng chú nghe thử xem nào?”
Trương Tiểu Cường không nghĩ ngợi gì khác, ngược lại còn thấy hưng phấn. Việc Miêu Miêu chịu mở miệng đối với hắn chẳng khác nào cây khô gặp xuân.
Miêu Miêu mặc cho Trương Tiểu Cường có gào khản cả cổ cũng không hé răng nửa lời. Trương Tiểu Cường cũng không giận, tiếp tục trêu chọc:
“Năm nay cô bao nhiêu tuổi? Tôi bảo này, sao cô vẫn chưa vỡ giọng? Chưa vỡ giọng thì không phải thiếu niên, mà là trẻ con. Trẻ con tầm này, chậc chậc…”
Miêu Miêu nghe Trương Tiểu Cường nói mình là trẻ con thì trừng mắt nhìn hắn. Trương Tiểu Cường thấy cô bé như con mèo nhỏ đang lườm mình thì làm mặt quỷ. Miêu Miêu lườm nguýt một cái, không thèm đếm xỉa đến hắn nữa, vơ lấy một cái băng đạn rỗng rồi tiếp tục nạp đạn.
“Im lặng nghĩa là mặc định, tôi hiểu cô mà. Thấy chú đây có thân thủ tốt thế này, cô cảm thấy tự ti, thực ra không cần thiết đâu, phải học cách biết nhục mới…”
Miêu Miêu không thể nhịn được nữa, đứng phắt dậy, rút khẩu súng lục kiểu 92 ra, nhắm vào tấm bia gỗ cách đó năm mươi mét rồi liên tục bóp cò. Mười lăm viên đạn trong băng đầy ắp bắn sạch trong một hơi.
Trương Tiểu Cường sững sờ. Hắn ngây ngốc nhìn tấm bia gỗ cách năm mươi mét. Ở chính giữa vòng tròn đỏ tâm bia có một lỗ đạn, đó là điểm chuẩn của vòng đồng tâm.
Chỉ cần có vật thể bay với tốc độ cao, Trương Tiểu Cường có thể tiến vào trạng thái thị giác động. Trong trạng thái này, hắn nhìn rõ mồn một viên đạn đầu tiên bắn trúng tâm, mười bốn viên đạn phía sau nối thành một đường thẳng, lần lượt xuyên qua lỗ đạn đó, không chút gượng ép, mỗi viên đạn đều xuyên qua một cách chuẩn xác, không hề chạm vào phần bia xung quanh lỗ đạn, xuyên không hoàn hảo.
“Ha… ha ha… ha ha ha…”
Trương Tiểu Cường cười gượng vài tiếng, hắn nói với Miêu Miêu đang tỏ vẻ kiêu ngạo:
“Được đấy, có một viên trúng bia, lần sau tiếp tục cố gắng, tranh thủ bắn hết số đạn còn lại vào bia nhé…”
Lần này đến lượt Miêu Miêu ngây ngốc nhìn Trương Tiểu Cường, khóe miệng hơi hé ra, một sợi nước bọt trong vắt chảy dài xuống. Miêu Miêu thực sự ngây người rồi, thành tích của mình thế nào cô tự biết, muốn phản bác nhưng không biết nói từ đâu, dù sao thì cô cũng chỉ bắn ra một lỗ đạn trên bia mà thôi.
“Ừm… cứ thế đi, cô đi chơi đi, để tôi tự tập bắn là được…”
Trương Tiểu Cường không đợi Miêu Miêu phản ứng, đuổi cô sang một bên, vơ lấy băng đạn lắp vào khẩu NP22, nhắm vào bia gỗ rồi lại khai hỏa, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.
“Phù…” Trương Tiểu Cường thở hắt ra, hạ súng xuống, dùng cánh tay lau mồ hôi trên mặt, cúi người xuống thùng đạn bên cạnh mò mẫm. Sau một hồi lục lọi, Trương Tiểu Cường chỉ tìm thấy năm viên đạn. Nhìn đống vỏ đạn dày đặc bên cạnh xe lăn, Trương Tiểu Cường tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi. Chẳng biết từ lúc nào, hắn đã bắn sạch đạn của cả một thùng.
Tấm bia gỗ đằng xa đã thay ba lượt, đây là tấm thứ tư. Ban đầu Trương Tiểu Cường có chút lười biếng, tập súng còn thiếu tập trung, tập được một lúc là muốn tìm việc gì đó làm, việc trêu chọc Miêu Miêu cũng là vì thế. Sau đó, Miêu Miêu thể hiện uy lực, mười lăm viên đạn xuyên qua một điểm đã cho Trương Tiểu Cường một cú sốc lớn. Không ngờ, Miêu Miêu đã bỏ xa hắn về kỹ thuật bắn súng từ lúc nào không hay.
Biết nhục mới dũng không phải là hắn nói cho Miêu Miêu nghe, mà là nói cho chính mình. Miêu Miêu vì sự vô lại của Trương Tiểu Cường mà tức giận bỏ đi chơi, Trương Tiểu Cường không còn phân tâm nữa. Dù cổ tay có tê mỏi đến đâu, hắn vẫn cắn răng luyện tập bắn súng một cách nghiêm túc. Vô số lần sử dụng thị giác động khiến hắn không còn cảm giác hơi chóng mặt sau khi kết thúc, ngược lại còn thấy bình thường như ăn cơm uống nước.
Trương Tiểu Cường lặng lẽ nhìn tấm bia đằng xa, không nói không rằng. Trên bia sạch sẽ, không giống như tấm đầu tiên, ngay cả cái cọc gỗ dựng bia cũng bị bắn thủng vài lỗ. Trên đó chỉ có duy nhất một lỗ thủng, ngay chính tâm của vòng đồng tâm. Năm trăm viên đạn đã giúp hắn đạt tới trình độ của Miêu Miêu.
Trương Tiểu Cường tháo rời khẩu NP22 trong tay, cẩn thận bảo dưỡng từng linh kiện. Liên tục bắn năm trăm viên đạn ảnh hưởng rất lớn đến bản thân khẩu súng, tuổi thọ súng bị tổn hại nghiêm trọng. Trương Tiểu Cường không bận tâm, tuổi thọ nòng súng hai vạn viên không phải là nói suông, dù có mài mòn thế nào thì vẫn tốt hơn khẩu súng kiểu 92.
“Cạch…” Băng đạn mới được lắp vào báng súng. Trương Tiểu Cường định bắn tiếp, nhưng nghĩ ngợi một chút, hắn lại đặt súng xuống. Hắn đã bắn trúng ba mươi phát liên tiếp, mỗi viên đều xuyên không hoàn hảo, không cần thiết phải luyện tập thêm nữa.
Cắm súng vào thắt lưng, Trương Tiểu Cường định gọi Miêu Miêu về cùng đi dạo chợ. Nhìn quanh không thấy người đâu, hắn liền tự quay xe lăn đi về phía ngoài chợ.
Trương Tiểu Cường đi dạo quanh chợ vài vòng cũng thấy chán, đang định quay về thì thấy một người phía trước xách cái túi đeo chéo trông rất quen mắt, hình như cùng kiểu với cái của mình, loại túi đeo quân dụng cũ kỹ từ nhiều năm trước. Hắn quay đầu nhìn lại phía sau lưng ghế, chỗ đó trống trơn.
“Mẹ kiếp…”
Trương Tiểu Cường thầm chửi thề trong lòng. Có kẻ trộm tới tận tay mình rồi, nghĩ đến những đĩa quang bản gốc trong túi, Trương Tiểu Cường quay xe lăn đuổi theo.
Người phía trước đi rất nhanh, không nhìn ngó xung quanh, ôm chặt túi đeo trong lòng rồi cúi đầu bước đi. Trong nháy mắt đã băng qua khu chợ nhỏ, hướng về phía bức tường gần hồ của khu tập trung. Trương Tiểu Cường dùng đôi tay đầy sức mạnh, quay xe lăn lao đi như bay, bám sát theo sau gã đàn ông đó.
Hai người trước sau rời khỏi chợ. Hai thành viên đang canh gác ở khu vực chợ vừa quay người lại đã thấy mất dấu Trương Tiểu Cường, cũng không nghĩ ngợi nhiều, cứ ngỡ hắn đã về trại nên quay người đi về phía doanh trại.
Trương Tiểu Cường nhìn chằm chằm vào gã đàn ông kia, trong lòng căm hận thấu xương. Người khác không trộm, lại đi trộm của mình, nếu không phải tình cờ nhìn thấy cái túi đó, hắn thật sự không biết mình đã bị trộm.
Gã đàn ông phía trước vẫn cúi đầu cắm cúi đi, không hề ngoái đầu nhìn lại phía sau lấy một cái. Trương Tiểu Cường luôn cảm thấy có gì đó không ổn. Trước kia hắn chưa từng bị trộm, không biết kẻ trộm thực sự trông như thế nào, chỉ có thể bám theo sau, dự định đến nơi vắng vẻ sẽ bắn bị thương gã đó rồi lấy lại cái túi của mình.